Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2g36XlbYBj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

“Năm đứa là đủ , đủ lắm .”

“Thêm một ổ nữa là ông thằng Bắc Huyền nó không trụ nổi…”

Tôi nhìn tài khoản ngân hàng dài đến mức không đếm nổi số 0, nhìn giấy chứng nhận 10% cổ phần Phó thị nằm ngay trong tay giác đúng là đứng trên đỉnh cao nhân sinh.

Phó Bắc Huyền, từ một tổng tài lạnh, đời đẩy đi một vòng lớn, biến siêu cấp ông bố bỉm sữa full chức năng.

Anh biết cách pha sữa, thay tã (loại loại chó đều thạo), tắm cho , kể chuyện cổ tích.

Anh thậm chí học được cách sửa đồ nội thất gặm, phát triển kỹ năng nhận diện “đứa nào gây hoạ” trong vài giây.

Vest cao cấp được thay bằng đồ thể thao chống trầy, giày da giới hạn đổi sneakers tiện chạy đuổi .

Khí chất băng lạnh biến mất, thay đó là mùi sữa bột, mùi kem dưỡng một thứ hồ gọi là “ấm áp đình”.

Tối hôm ấy, hiếm hoi lắm mới lúc năm đứa nhóc đều ngủ.

Anh nhẹ nhàng bước phòng tôi, trên vương chút mùi sữa.

Anh từ phía sau ôm lấy tôi, cằm tì vai tôi, giọng mệt mỏi đến lạ:

“Vợ à… xin em đấy, … khóa sổ sinh sản đi.”

Tôi xoay , nhìn quầng thâm dưới mắt anh, tim bỗng thắt lại.

“Sao thế?”

“Hôm nay anh vừa tổng kết lại.”

Gương anh là hình ảnh sống động cụm từ “hết muốn sống”:

“Từ lúc bọn nhỏ tròn tháng đến giờ mới ba tháng thôi… nhà mất gần trăm tỷ tiền sửa chữa.”

“Đó là chưa tính tổn thất tinh thần anh.”

“Thêm một ổ nữa chắc nhà họ Phó… phá sản thật đấy.”

Tôi bật cười tiếng.

“Anh quá .”

“Không hề.”

Anh nắm lấy tay tôi, đặt ngực .

“Nơi … mỗi ngày đều phải hoạt động quá tải.”

“Trước đây, nó đập vì sự tồn vong Phó thị.”

“Bây giờ, nó đập vì lo lắng hôm nay bọn nhỏ phá gì, mai lại đốt chỗ nào.”

“Tô Niệm… anh thật .”

Đây là tiên, tôi nghe chữ “” từ miệng đàn ông từng đứng trên đỉnh cao, ung dung giữa sóng gió.

Anh không nghèo, không mất quyền, không đối thủ.

Anh … chính ruột sẽ khiến phát điên.

Tôi nhìn anh — đàn ông vì tôi mà trở nên sống động, trở nên mềm mại hơn bao giờ hết.

Trái tim tôi cũng mềm nhũn.

“Được.”

Tôi vuốt má anh.

“Nghe lời anh.”

Anh thở phào như trút được ngàn cân, ôm tôi thật chặt như ôm thế giới trong lòng.

ơn em, vợ yêu.”

anh cúi , hôn tôi.

Nụ hôn không lạnh lùng như nhiệm vụ, mà là dịu dàng đầy khao khát sau bao ngày ép “kiêng cữ”.

Tôi nhắm mắt lại, nhẹ nhàng đáp lại anh.

Không khí dần dần nóng , mọi thứ đang đi theo hướng… vô cùng thuận lợi.

Cho đến khi…

Bụng tôi bất ngờ quặn một cơn dữ dội.

Tôi đẩy anh ra, lao nhà vệ sinh.

“Oẹ——”

Phó Bắc Huyền vội chạy theo, luống cuống vỗ lưng tôi.

“Sao vậy? Em ăn gì lạ à?”

Tôi súc miệng, ngẩng nhìn gương.

Gương tôi — hoảng hốt, sửng sốt, … rất quen thuộc.

giác … quá quen thuộc.

Tôi từ từ quay lại nhìn Phó Bắc Huyền.

Anh cũng đang nhìn tôi, trắng bệch như gặp ma.

“Không… không thể nào…”

Giọng anh run rẩy:

… mới một …”

Tôi đặt tay bụng, nhận một luồng ấm áp rất dịu nhẹ.

Khác hẳn trước — ồn ào náo loạn.

… là êm đềm ngoan ngoãn.

Tôi nuốt nước bọt, cố gắng mở miệng:

“Ngài Phó…”

“Xin lỗi.”

em … hình như là… năm golden retriever.”

Câu vừa dứt.

Tôi tận mắt nhìn Phó Bắc Huyền — vị tổng tài trăm tỷ, mà sóng gió thương trường cũng không lay nổi.

Hai mắt tối sầm.

Ngã vật ra sau.

Ngất xỉu tại chỗ.

10

Tin Phó Bắc Huyền ngất xỉu như một quả bom, nổ tung khắp biệt thự nhà họ Phó.

đình lập tức gọi đến một đội ngũ bác sĩ riêng, chuyên ngành, giáo sư cấp quốc – tất ào ào kéo tới như cứu giá trị cổ phiếu đang tụt.

Kết quả chẩn đoán: cơ thể hoàn toàn bình thường.

là… sốc tinh thần nghiêm trọng, cộng thêm căng thẳng thần kinh kéo dài, dẫn đến ngất tạm thời.

trắng ra: tôi dọa cho ngất.

Lúc lão đến nơi, Phó Bắc Huyền vừa mới tỉnh lại, mắt màng, ngơ ngác như vừa đi qua cửa âm phủ.

Anh nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy hồ sống sót sau tận thế.

“Là … tất thôi…” anh thì thầm.

Lão không nhiều, lấy gậy gõ một cái “cốc” giường.

“Vô dụng! nhảm cái gì mà với chẳng mộng!”

“Niệm Niệm lại bầu ! Đây là chuyện lớn! Là chuyện vui lớn!”

Phó Bắc Huyền cứng lại nhanh đến mức thể bằng mắt thường.

Anh ta từ từ, rất từ từ, quay nhìn về phía bụng tôi.

Ánh mắt ấy… cứ như đang nhìn một quả bom hẹn giờ sắp phát nổ.

“Cụ… cụ ơi…” Anh lí nhí. “ không … hơi nhiều sao ạ…?”

“Nhiều cái cậu ấy!”

Tùy chỉnh
Danh sách chương