Sau khi chị gái qua đời, để không đánh mất sự che chở của Tư Cảnh dành cho gia đình, bố mẹ tôi đã cố tình sắp đặt một đêm hoang đường giữa tôi và anh ấy.
Tôi mang thai. Dựa vào đứa trẻ, nhà họ Tư buộc phải liên hôn với tôi.
Con gái chào đời, vì con cái, mối quan hệ giữa tôi và Tư Cảnh giữ ở mức hòa bình — tương kính như tân.
Cho đến khi người chị gái tưởng đã ch .t, lại sống sót trở về.
May mắn là ngoài đứa trẻ còn nhỏ ra, những ràng buộc khác vẫn chưa quá sâu. Trước khi mọi chuyện quay về quỹ đạo ban đầu, tôi chủ động đề nghị ly hôn.
Nhưng anh ấy không đồng ý ngay.
“Tiểu Kỳ,” Tư Cảnh nhìn tôi, giọng không nhanh không chậm: “Hôn nhân này không phải do nhà họ Lâm các người muốn bắt đầu là bắt đầu, muốn kết thúc là kết thúc.”