Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Vân Vân lớn tuổi , không gặp người đàn ông nào điều kiện tốt , nên kết với Tần Ung.
Nào ngờ vừa mới kết không lâu, nhà Tần Ung phá sản, liên lụy đến Vân Vân tham gia đầu tư, cả nhà đều thành con nợ, đến cả tàu cao tốc không đi.
Tuy nhiên, cho dù Tần Ung thất thế đến đâu tương lai, lúc anh ta là thiếu gia nhà giàu, quyền thế, khiến người ta không thể đắc tội.
Vì , tôi ôm chặt cặp sách, cẩn thận lùi lại phía , không muốn va chạm trực diện với anh ta.
Tần Ung không buông tha cho tôi.
Anh ta dùng mũi giày đá vào mặt tôi, lạnh lùng nói: “Vân Vân nói với em gái nó là đứa không ra , đúng là bị bắt gặp – lén lút chạy ra khỏi trường, định đi đâu?”
Tôi nhỏ giọng nói: “Mua ít đồ.”
“Mua đồ?” Tần Ung cười.
ta đột nhiên ngừng cười, giật mạnh quai cặp sách tôi, đổ hết mọi thứ bên ra ngoài.
Hộp bút, sách vở rơi vãi khắp nơi, một phong bì rơi ra theo.
Tôi muốn giành lại, Tần Ung nhanh tay , chộp lấy phong bì.
“Ồ, nhiều thế?” Tần Ung vung vẩy xấp tay, “ định đi mua ? Mua kẹo cưới cho chị và à?”
ta cất phong bì đi, lạnh lùng nói: “Đừng tưởng không biết, Vân Vân nói hết với , vừa hư vinh vừa ghen tị với nó, nên không tiếc đi làm gái bao để kiếm mua váy đẹp. Quả nhiên, số là trộm lừa ? đi nói với Vân Vân đây.”
Tôi bị Tần Ung đạp vào góc tường, bụi bay mù mịt, tôi bị sặc ho liên tục, lòng lại đột nhiên tỉnh táo lại.
Tần Ung theo dõi tôi, quả nhiên là do Vân Vân sai khiến.
Tôi cùng chị ta trùng sinh, chị ta tuy cướp Triệu Tuyên, không yên tâm về tôi, nên sai con “liếm cẩu” Tần Ung đến giám sát tôi.
Đây không phải là trọng điểm.
Trọng điểm là câu nói vô tình Tần Ung vừa .
“Mua kẹo cưới cho chị và .”
Tôi đột nhiên bật cười.
Tốt quá .
Tần Ung quả nhiên không biết chuyện chị tôi ở bên Triệu Tuyên.
Nghĩ phải, ta còn giá trị lợi dụng đối với Vân Vân, nếu Vân Vân nói cho Tần Ung biết mình sắp đính với người khác, Tần Ung sao thể tiếp tục làm việc cho chị ta?
Tần Ung vốn định quay người bỏ đi, đột nhiên nhìn thấy nụ cười trên khóe miệng tôi.
Anh ta không nhịn nhíu : “ cười cái ?”
Tôi càng cười rạng rỡ : “Em đang mừng cho chị gái em đây.”
“Anh yêu chị như , bảo vệ chị như , em một người anh rể tốt.” Tôi nhẹ giọng nói, “Em mong hai người nhanh chóng kết .”
Đây là những lời Tần Ung thích nghe.
Anh ta thả lỏng, liếc xéo tôi: “Bây giờ nói mấy lời ho , muốn tha cho ?”
“Anh không cần tha cho em, em làm sai trái đâu.” Tôi đứng dậy, phủi bụi trên người, “Số là chị dâu họ đưa cho em, chị nghe tin vui chị gái, nhờ em mua ít quà tặng chị .”
Ánh mắt Tần Ung đột nhiên thay đổi, ta nhíu : “Tin vui ?”
Tôi giả vờ bối rối: “Em không biết, nghe bố mẹ nói, họ định trước khi chị lên đại học, đính cho chị . Dù sao quê mình đều biết rõ gốc gác nhau, nói cho cùng đều là thanh mai trúc mã, dù sao tốt lên thành phố lớn bị đàn ông xấu lừa gạt.”
Tôi quan sát sắc mặt Tần Ung, đó mỉm cười: “Đồ ngốc, anh chưa nhận ra sao?”
Tần Ung chút mờ mịt: “Nhận ra cái ?”
“Đối tượng đính chị gái, là anh .” Tôi cười híp mắt ”Anh nghĩ xem, chuyện anh thích chị gái, mọi người đều biết. Bố mẹ em nói thanh mai trúc mã, số những chàng trai xung quanh đây, còn ai xứng đôi với chị em anh?”
Tần Ung mừng rỡ, do dự nói: “Sao Vân Vân chưa từng nói với ?”
Tôi trách móc: “Chị gái em da mặt mỏng, là đang xấu hổ. mấy ngày tới nói cho anh biết – Ồ, gần đây em thường thấy chị chạy ra khu rừng nhỏ trường, là đang chuẩn bị bất ngờ cho anh đấy.”
Tần Ung bị tình yêu làm mờ mắt, vui mừng nói: “Thật giả ?”
“Anh ra đó xem chẳng phải biết sao.”
Tôi đưa tay về phía Tần Ung: “Đưa cho em, em còn phải đi chọn váy cho chị gái – Anh rể thích màu hồng màu xanh? Em chọn theo sở thích anh.”
Một tiếng “anh rể” khiến Tần Ung sướng rơn, ta không nghĩ nhiều, trực tiếp nhét phong bì vào tay tôi: “Màu hồng đi!”
Nói xong, anh ta chạy một mạch về phía trường học.
là đang nóng lòng muốn xem Vân Vân chuẩn bị bất ngờ cho anh ta.
Tôi mỉm cười, đạp xe đi, tâm trạng tốt đến mức còn huýt sáo.
Bất ngờ … khiến Tần Ung nhớ mãi không quên.