Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4foAuX92ez

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi cười khẩy: “Ông cứ việc dùng hết sức lực của . Nếu giới không phân biệt được phải trái, thì tôi cũng không cần.”
Cây hoa quế mùa đông không hương thơm nữa. Nhưng vẫn xanh tốt. Dưới gốc cây có nhiều khán giả đang tụ tập, họ giơ điện thoại lên , tôi đi , mọi người xôn xao, chạy ào đến.
“Phó Vấn Hạ, cô tuyệt vời quá!”
“Vạch trần gia tộc gia, đúng là họ Tiêu đáng đời.”
Họ muốn tôi chuyện, mỗi lời tôi đều có khả năng trở thành chủ đề hot, thậm chí đến cảm của tôi cũng sẽ soi mói, bàn tán.
Tôi mỉm cười nhìn quanh, người chạy trước nhất là một cô gái. Gót giày đạp long , nhưng cô ấy vẫn bất chấp. có cô ấy một câu khác với những người .
Cô ấy : “Phó Vấn Hạ, cô không sợ họ Tiêu trả thù sao?”
Tôi khẽ cười: “Bây giờ của cô có bao nhiêu người xem?”
Cô gái đáp: “Chín nghìn ạ.”
“Được, tôi sẽ giúp cô có hơn mười nghìn người xem, không, hơn một trăm nghìn người.”
Tôi vẫy một chiếc taxi, bảo cô gái lên xe cùng, camera của cô ấy có bảo vệ tôi an toàn, cũng giúp tôi diễn trọn vở kịch . Màn trả thù hát là của riêng tôi.
Tiếp theo, tôi sẽ đòi công bằng Dữ Bạch.
“Tôi tên Phó Vấn Hạ, từ ngày thi đỗ vào Học viện Âm , tôi đã luôn mơ ước được đứng trên sân khấu của Đoàn kịch Mơ Ước. Mùa thu nay, tôi đã trở thành người chiến thắng trong kỳ thi tuyển dụng của đoàn kịch. Tôi đã vui, ngây thơ nghĩ rằng cuối cùng cũng sẽ trở thành người nổi bật nhất, nhưng không ngờ đó là khởi đầu của một vở kịch…”
Tôi nhìn vào ống kính, từ từ kể mọi chuyện. Ngoài camera, tôi mở điện thoại của , vào phòng của cô gái, con số 100 nghìn góc trên, vô số luận chạy qua. Họ đồng cảm với tôi, mắng họ Tiêu, chê bai Tiêu Hàm giả tạo.
Cũng có người mắng tôi, đó là fan của Tiêu .
Tôi tĩnh : “Những buổi diễn của Tiêu sau 22 tuổi đều do người thân thực hiện.”
“Cái gì!” Cô gái kinh hãi, ngay cả tài xế cũng phanh gấp.
“ họ Tiêu đã làm chuyện nhiều lần rồi, tôi không phải người đầu tiên. Nếu hôm nay tôi không đứng vạch trần sự thật, thì sẽ nhiều người khác lợi dụng.”
luận trong phòng nhiều đến mức tôi không xem hết được, toàn là tượng mặt ngạc nhiên và dấu chấm than.
Có người luận: “Tiêu sau 22 tuổi diễn Đoàn kịch Mơ Ước, đúng là trùng khớp thật!”
Cô gái có vẻ là fan lâu , : “Trước đây, Tiêu từng tham gia thi đấu, giành giải thưởng lớn, diễn nước ngoài, chắc chắn không gian lận được, trình độ của anh ấy không cần thân!”
“ họ Tiêu có bệnh di truyền, từ 22 tuổi, Tiêu gần như không chơi được một bản hoàn chỉnh, Tiêu Như Tùng đã tìm anh ta một người thân. Anh ấy tên Dữ Bạch. Anh ấy cũng giống tôi, đều là người thường, không được ánh đèn sân khấu chiếu đến, nhưng Tiêu Như Tùng có tìm tôi. cần họ Tiêu để mắt đến, tôi sẽ không bao giờ có được danh tiếng.”
“Nếu tôi không đồng ý, cả đời sẽ không làm gì được nữa.”
bùng nổ.
“Trời ơi, độc ác quá.”
“Dù sao thì Tiêu Như Tùng cũng là nhân vật lớn, không đến mức đó chứ.”
“Nhưng hôm nay cô ấy đúng là đã làm thân, đây là sự thật!”
Phòng náo nhiệt, cô gái chọn luận để đọc.
“Phong cách âm của Tiêu sau 22 tuổi đúng là có thay đổi… Người hâm mộ tôi đều biết. em chị Phó, Dữ Bạch đang đâu ạ… Tiêu đã mất rồi, đáng lẽ anh phải được tự do chứ, sao ta chưa từng nghe đến tên anh ấy?”
Tôi bỗng cổ họng nghẹn , lan đến tận trái tim. Là một nỗi đau khó tả.
“Anh … sẽ không xuất hiện nữa.”
Tôi không chữ “chết”. Trong lòng tôi, anh ta không chết, anh ta là người đã bên tôi, động viên tôi, cùng tôi vượt qua những ngày tháng khó khăn nhất, là người đã tôi sức mạnh để đối đầu với cả giới.
Anh ta không chết, anh ta đang ẩn , giọng của anh ta, linh hồn của anh ta, âm của anh ta, vẫn đó. Chưa từng rời đi.
Cô gái có vẻ đã đoán , khẽ : “Anh ấy có khỏe không ạ?”
Tôi cố nén tiếng khóc: “Anh ấy khỏe, anh ấy muốn sống ẩn dật, không muốn dính líu đến giới nữa. Tôi đã đăng album của anh ấy lên mạng, nếu mọi người muốn nghe thì có tìm nghe thử. Âm của anh ấy xứng đáng được lan tỏa, tên của anh ấy xứng đáng được giới ghi nhớ – Dữ Bạch.”