Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7AVVu84rih

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
17
Hạ Đình Xuyên ôm tôi, dịu dàng dỗ dành: “Em cần việc, để anh .”
“Hả?”
“Anh mua ty vốn để theo đuổi em. Anh còn ty nghệ riêng.”
…
Tôi nhếch môi, châm chọc: “Ghê gớm .”
Hạ Đình Xuyên toe toét: “Em mới ghê gớm.” “Những anh đều vợ anh.”
Nghe câu đó thấy mát lòng mát dạ.
khi Hạ Đình Xuyên xuất viện, anh đến ty nữa.
Anh giao vị trí cho tôi. Chỉ một đêm, tôi trở thành… đốc Giang.
Chậc… giác hơi sai sai.
Ngồi văn tổng đốc, tôi vắt chân bàn, nhâm nhi ly cà phê, ngắm dòng xe qua bên dưới thán: Sướng sự!
Khi Hạ Đình Xuyên bước văn , tôi đang xem mail xin việc Tống Ngôn.
Anh hừ lạnh một tiếng: “ may cậu điều, nếu thì tôi cho .”
“Ai bảo cậu cố ý khiến đồng nghiệp hiểu lầm giữa tôi cậu , còn nhắm em buổi tiệc nữa.”
Tôi giả vờ khó chịu: “Cậu lỗi chứ? Cậu chỉ … thích anh thôi .”
Hạ Đình Xuyên luống cuống: “Giữa tôi với cậu sự !”
Anh nhướng mày: “Em đang ghen sao?”
Tôi quay mặt đi: “ .”
Anh liền cúi xuống hôn tôi mạnh mẽ. Tôi nổi giận: “Đây văn đấy, Hạ Đình Xuyên!”
Anh giả vờ nghe: “ đâu phải chưa từng làm ở đây.”
Anh bế tôi từ ghế , đặt ngồi bàn: “Vợ yêu, em mặc vest sự quá đẹp trai.”
Tôi nhận được… thứ đó cứng cáp đang cấn chân mình.…
Hạ Đình Xuyên tì trán tôi, khẽ hỏi: “Vợ à, cỏ mọc ngon ?”
Tôi nói nổi thành lời. Chết tiệt! Cỏ mọc … ngon chết đi được!
18
Vương Đình vừa được thăng chức làm quản lý.
khi báo cáo việc xong thì bắt đầu tám chuyện: “Tôi ngay người tổng đốc Hạ thích cậu !”
“Cái kiểu nói chuyện trà xanh Tống Ngôn ấy hả, tôi chẳng tin chút nào.”
Tôi đáp: “Cậu đúng mắt nhìn.”
Cô ấy chớp chớp mắt: “Thế cậu với tổng đốc Hạ sao bén duyên thế?”
Tôi đáp: “Tụi tôi đã thích nhau từ trước .”
Vương Đình che miệng: “Cái ? gương vỡ lành á?!” “Càng khiến người muốn đẩy thuyền hơn nữa!”
Tôi: “…”
19
Hạ Đình Xuyên ngang nhiên dọn đến ở chung với tôi.
những ngày sống cùng nhau, chúng tôi dần bù đắp những ký ức bị bỏ lỡ suốt qua.
Tôi dẫn anh về nhà. Ba mẹ thấy anh chẳng hề ngạc nhiên.
“Tiểu Hạ, tới à? Mau nếm thử món mới chúng .”
Tôi ngạc nhiên: “ tới sao?”
Hạ Đình Xuyên : “Anh về nước bao lâu đến đây ngay .” “Gọi đầy món, món nào ăn sạch sẽ.”
Giọng điệu anh chẳng khác khoe thành tích.
Tối hôm đó, tôi hẹn Lưu Khâu đi ăn khuya. Cậu ấy nhìn thấy tôi Hạ Đình Xuyên tay tay thì thán: “Như vậy tốt .”
Hạ Đình Xuyên đối xử với Lưu Khâu cực kỳ hòa nhã, Tự tay rót rượu, còn giới thiệu cho cậu ấy mấy mối làm ăn lớn.
Lưu Khâu ngoác miệng, khép nổi.
Tôi ngồi bên nhìn thầm nghĩ: Tốt nhất cậu đừng bao giờ , tất cả mấy chuyện xui xẻo trước đây cậu đều do Hạ Đình Xuyên giở trò.
Trước đêm Giáng Sinh, tôi Hạ Đình Xuyên cùng nhau ra nước ngoài du lịch.
Anh dẫn tôi đến thăm ngôi trường đại học anh từng học.
“Giang Trì, anh may mắn, vẫn thể tìm được em.”
Tuyết bắt đầu rơi. Tôi nhảy lưng anh, bắt anh cõng mình đi.
“Hạ Đình Xuyên, em nghĩ đời em bị anh trói chặt mất .” “Cả đời , em chỉ thua mỗi anh thôi.”
Anh dừng bước, nghiêng đầu, môi chạm môi. “Anh yêu em.” “ anh , em rất yêu anh.”
(Toàn văn hoàn.)