Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1Vu1kjF3Xp

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
20
Tôi mơ hồ bước tới bãi biển.
Thấy Chu Đình đứng giữa khung cảnh lãng mạn lung linh.
Anh đứng thẳng, dáng cao gầy, đẹp trai nghẹt thở.
Xung quanh là đám bạn thân của anh.
Quả thật, Chu Đình .
Anh tôi, vẫy tay như gọi cún:
“ , lại đây.”
Tôi cắn môi, chậm chạp tiến .
“Chu Đình…”
Anh lại ngắt lời, mắt lấp lánh, giọng khàn khàn:
“Hứa , chắc em cũng đoán được rồi.
đầu gặp em ở nhà anh, quen biết 5 năm, cũng ở bên nhau 5 năm.
Anh muốn dành phần đời còn lại ở bên em, nên… lúc thay đổi danh phận rồi.”
Tôi còn chưa kịp phản ứng thì anh quỳ một gối, giơ ra nhẫn kim cương mười cara chói lòa.
“Hứa , làm vợ anh nhé.”
!!!
???
Tôi sững .
Giống như một quả b.o.m nguyên tử rơi xuống đầu, tai ù, mắt hoa, não như pháo hoa nổ tung.
Chu Đình … tôi?!
Anh thực sự muốn cưới… tôi?!
Tim tôi đập như trống trận.
ánh mắt nghiêm túc, hồi hộp của Chu Đình cùng tiếng hò reo xung quanh, mãi tôi mới lắp bắp:
“Không ngờ câu chuyện lên chức… lại xảy ra với thật đấy.”
Toang rồi.
Xung quanh chợt yên lặng như tờ.
Tôi tận mắt thấy Chu Đình căng thẳng → sững sờ → rối loạn → vỡ vụn.
Chỉ vài giây, mà biểu cảm đổi như chơi tên lửa.
Cuối cùng, anh… bật cười.
Cười vì tức.
Anh nghiến răng:
“ cái khỉ gió gì?”
Tôi ngượng:
“Thì… phải chúng ta trước đây là kiểu quan hệ à?
Còn ký cả hợp đồng nữa, giờ anh em, phải em là lên chức à…”
Chu Đình hít một hơi sâu, như kìm nén cơn bạo nộ.
Tôi run rẩy hỏi lại:
“ lẽ không phải…?”
Anh không gì, chỉ trực tiếp đeo nhẫn lên tay tôi.
Vừa đeo vừa cười lạnh:
“Em lúc cũng nghĩ ra được mấy trò khiến anh ngạc nhiên phát nghẹt thở.
Anh chưa từng xem em là .
Ngay ngày đầu hẹn hò, em chính là bạn của anh.
Cái hợp đồng , là để bảo vệ thể diện cho em.
Để cái khoản ấy không ảnh hưởng mối quan hệ giữa chúng ta.”
Chu Đình tuy giận tím , nhưng rất rõ ràng.
Tôi mở to mắt ngỡ ngàng.
Hóa ra, trong tôi rụt rè coi anh là kim chủ,
anh lại luôn xem tôi là bạn chính thức.
Giữa tiếng cười rộ lên của bạn bè, Chu Đình cúi tôi.
Anh khẽ thì thầm bên tai:
“Nhưng nếu em thích kiểu quan hệ , vậy thử cũng được.”
Tôi hoảng loạn:
“Chồng ơi, em giải thích…!”
“Cách gọi thì giữ, lý do thì miễn.”
Tôi bĩu môi, nhưng vẫn anh thật chặt, vui sướng trào dâng.
Thì ra… mọi thứ đều dấu hiệu lâu:
– Anh từng chủ động đưa tôi về,
– Tự tay giúp tôi,
– Khung ảnh đặt trên bàn làm việc,
– Âm thầm chuẩn bị nhẫn, lễ phục, và ,
– Biết tôi “tưng tửng” nhưng vẫn cưng chiều trọn.
Tôi cười toe, anh:
“Chu Đình, em chuyện muốn nè.”
“Gì vậy?”
“Thật ra… đầu gặp anh trong bếp nhà anh, em rung động rồi.”
Nghe xong, đôi mắt luôn lạnh nhạt của Chu Đình rực sáng như pháo hoa.
Đẹp nghẹt thở.
[HOÀN CHÍNH VĂN]
[Ngoại truyện – Góc Chu Đình]
Tôi hàng vạn hồi tưởng lại đầu gặp Hứa .
Lúc tôi quá mệt mỏi vì chuỗi công việc liên tục.
Bỗng nghe thấy bước chân xa lạ vang lên sau lưng.
Một giọng nhỏ nhẹ vang lên:
“Haa… nếu bán được bức tranh này, chắc đủ làm VIP ở hội quán Bạch Mã nhỉ?”
Tôi: “…”
Suýt sặc nước.
Kìm nén ý cười, tôi ngước —
một cô dịu dàng, da trắng, tóc đen mềm mại xõa vai, nhưng gương đầy ngỡ ngàng thấy tôi.
Nhớ lại chuyện mẹ tôi cần tìm gia sư cho em trai, tôi thuận miệng hỏi:
“Em là gia sư của em trai tôi?”
“Vâng, thưa anh.”
Em ấy gật đầu như gà mổ thóc, tay lúng túng siết áo – còn vẻ ham đi hội quán vừa rồi?
Tôi chỉ “ừ” một tiếng, cúi đầu giấu đi nụ cười trong mắt.
Đáng yêu thật đấy.
tôi… muốn làm quen?
, tôi bắt đầu chủ động đưa em về.
cũng đưa.
Em như cây xấu hổ, tôi trêu một câu là co lại làm bộ ngoan.
vì đưa em mà tôi bùng kèo bạn.
Bạn gọi hỏi:
“Anh Đình, dạo này bận gì mà tụ họp không thấy ?”
Tôi theo bóng em bước loạng choạng phía xa, hờ hững đáp:
“Chắc là thích cô giáo của em trai rồi.”
Và thế là—
em bị ta chặn đường đòi , tôi giúp ngay.
em đỏ mắt cảm ơn, tôi buột miệng:
“Khoản này em không cần .
Nhưng anh điều kiện—
Em phải làm bạn anh.”
Vì em ngoan như thế, mẹ tôi chắc chắn cũng sẽ thích.
em do dự, nhưng rồi gật đầu.
Vẫn khăng khăng đòi .
Tôi để trợ lý làm một bản hợp đồng yêu đương,
mục đích là để em không cảm thấy thua thiệt.
Tôi thèm xem kỹ, ký luôn.
em cũng ký.
Thế là đôi bên đều vui.
em dần lại tiền, tôi lại chuyển cho em thêm nữa.
Tôi luôn nghĩ… chúng tôi yêu thật lòng.
Cho tôi bí mật lên kế hoạch …
em lại sững thốt lên:
“Không ngờ lại lên chức thật…”
Tôi cạn lời.
Tôi xem em là bạn , em thì nghĩ tôi là gay – rồi thành kim chủ.
Đầu óc em lúc cũng “tát” tôi ngợp .
Giữa tiếng cười trêu chọc của đám bạn, tôi dở khóc dở cười lấy em ngượng chín .
Hôm sau, tôi ép em ra cục dân chính đăng ký kết .
Để em tận mắt thấy điều mà em bao giờ dám tin—
Tấm chân tình của tôi.
-Hết-