Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4foAuX92ez

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
20
Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi và Phó Tịch thuận lợi ở lại thành phố A.
mỗi dịp Tết , lại không tránh khỏi mấy màn giới thiệu mai mối.
“ , con trai đồng nghiệp ba vừa về nước hôm qua, hai đứa ra ngoài gặp nhau ?”
Tôi lén nhìn sắc mặt tối sầm Phó Tịch.
lảng tránh:
“Ba à, con còn trẻ .”
Ba nhìn tôi không gì, quay sang với Phó Tịch:
“ Tịch, chú đồng nghiệp cô con gái cũng rất khá đấy.”
Tôi phồng má.
tối thẳng lên ngủ.
Lúc mơ màng sắp ngủ.
Bên giường bỗng trùng .
cơ thể ấm áp ôm lấy tôi lòng.
Phó Tịch tựa cằm lên đỉnh tôi, khẽ :
“Chị, chị đang ghen à?”
Tôi rúc ngực Phó Tịch, không chịu ngẩng .
Tôi không …
Tình cảm chúng tôi thể được bao xa?
21
Lúc trở lại thành phố A.
Phó Tịch hiếm hoi không cùng tôi.
Tôi khó hiểu nhìn :
“ còn chuyện gì ở nhà ?”
Phó Tịch ôm tôi, khẽ:
“Chị, giờ lên máy bay .”
Tôi nhìn vẫy tay với mình, trong lòng bỗng dưng dâng lên nỗi bất an.
Nửa tháng sau.
Ba gọi điện , dữ gầm lên:
“Vệ , lập về nhà ngay cho ba!”
Ba lại giống như kiếp trước—ghét bỏ tôi, dữ, uống rượu say mắng nhiếc.
Tôi sợ mức vội vàng xách vali về nhà.
Phó Tịch vẫn chưa quay lại.
Tôi thực sự hoảng sợ.
Vừa bước cửa.
Ba tôi ngồi uy nghiêm giữa khách, đập mạnh bàn.
“Quỳ !”
Tôi hoảng hốt quỳ sụp đất, hoang mang tìm kiếm bóng dáng dì.
Giọng run rẩy:
“Ba… dì đâu ?”
Ba lại đập bàn lần nữa, trừng mắt nhìn tôi:
“Con vẫn còn bà dì con ?”
Tôi sợ mức rùng mình:
“Dì… dì không chứ?”
Ba mức râu mép run lên, mắt trợn trừng:
“Dĩ nhiên bà không !”
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Chậm rãi buông lỏng trái tim đang căng thẳng.
“ Phó Tịch suýt bị nó đánh chết thôi.”
Hả?
Không phải chứ?
Cái gì cơ…?
Ba tôi hừ lạnh, thở phì phò vì :
“Ba thực sự không ngờ thằng nhóc này lại giấu cái tâm tư lang sói đó kỹ như vậy!”
“Nó quyến rũ con, con không sớm cho ba ?”
Khóe miệng tôi co giật.
… quyến rũ… tôi?
Ba à, chắc chắn ba không hiểu nhầm đấy chứ?
Ba chậm rãi nhấp ngụm trà, nhướng mày:
“Nhưng , thằng nhóc này giống vợ ba.”
“Nó tố chất làm hồ ly tinh thật.”
Tôi không nhịn được cắt ngang:
“Ba, thế bây giờ Phó Tịch đâu ?”
Ba trợn mắt, hất cằm về phía tầng trên.
Tôi vội đứng dậy, nhanh chóng chạy lên lầu.
Nhìn thấy đứng trước cửa , tôi chột dạ chậm bước lại, dè dặt gọi:
“Dì ơi…”
Dì trông vẫn bình thường, đôi mắt sưng đỏ, nắm lấy tay tôi, giọng đầy áy náy:
“ , dì lỗi với con.”
“ dì không dạy dỗ con trai cẩn thận.”
Mũi tôi cay xè:
“Dì đừng vậy…”
nhìn tôi, nhẹ nhàng lắc :
“Thôi, con xem nó .”
Tôi liếc nhìn biểu cảm .
Mím chặt môi.
Rón rén bước .
Căn tràn ngập mùi thuốc.
Phó Tịch nằm sấp trên giường, áo bị cởi bỏ.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy cảnh tượng đó, nước mắt tôi không kìm được rơi .
Trên lưng Phó Tịch chi chít vết roi in hằn.
chỗ thậm chí rách da, máu thấm miếng băng trắng.
Những vệt đỏ tím loang lổ khắp lưng.
nhắm chặt mắt, lông mày nhíu lại.
Sắc mặt tái nhợt.
Đôi môi nứt nẻ, trắng bệch.
Rõ ràng mới hơn mười ngày không gặp.
Phó Tịch như gầy sọp cả vòng.
Đường nét khuôn mặt càng trở nên góc cạnh, cằm đúng chuẩn sắc bén như nhân vật trong thuyết.
Tôi vươn tay ra, nhưng mãi không dám chạm .
Hàng mi Phó Tịch khẽ run lên.
chậm rãi mở mắt.
nhếch môi, nở nụ đẹp lạ thường:
“Vệ , .”
Phó Tịch tinh quái nhướng mày:
“Tôi , hãy tin tôi.”
22
tháng sau, vết thương Phó Tịch hoàn toàn lành lại.
Trong khách, ba ngồi nghiêm chỉnh trên ghế.
Tôi và Phó Tịch run rẩy quỳ dưới đất.
hiếm khi nghiêm khắc lên tiếng:
“Phó Tịch, phải con dụ dỗ và ép buộc chị con không?”
Phó Tịch không hề phản bác, nhẹ nhàng gật .
nhìn tôi, đôi mắt lại đỏ hoe:
“ , dì lỗi với con.”
“Dì không dạy con trai nên người.”
Tôi lắc , hai má hơi ửng đỏ:
“Con tự nguyện.”
Ba hừ lạnh, trợn mắt đầy , ném hai quyển sổ hộ khẩu bàn:
“Được , diễn cho ai xem nữa?”
“Cút đăng ký kết hôn ngay cho ba!”