Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/40YU8WyGxF

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
10
Ôn Ngọc San gọi điện .
dây kia run run:
“Hu hu hu… chị dâu… anh ta…”
Tôi cau mày, gặng :
“Đừng khóc vội, nói chậm thôi.”
Đáp lại tôi là tiếng tút tút — điện thoại đã bị ngắt.
Tôi gọi lại vài lần, nhưng máy đã tắt nguồn.
Tôi lập tức báo cảnh , lái nơi.
Cánh cửa biệt thự khóa chặt, loáng thoáng vang tiếng hét và tiếng đồ đạc bị đập phá.
Cảnh chưa .
Tôi trốn một bụi cây lớn ở vườn sau, nơi có ô cửa sổ đất có thể thấy tình hình .
Tôi cầm điện thoại lén quay lại cảnh tượng, làm bằng chứng thu thập.
đột nhiên phía tôi.
Bốn chạm nhau, ánh hắn âm u rợn .
Cả tràn ngập lửa giận, đã mất hoàn toàn lý trí.
Cửa biệt thự mở .
Tôi sợ mức co giò chạy thục mạng đường lớn.
đuổi theo nút.
Tôi không nhịn chửi một câu:
“Đồ điên!”
“Rầm—” một tiếng động lớn vang vọng cả con phố.
Chiếc thể thao màu đen phanh gấp, lốp rít chói tai.
Một bóng dáng cao lớn bước .
Tay cầm gậy bóng chày.
Không nói không rằng, vung gậy giáng thẳng vào cánh tay .
Hắn há miệng, phát những âm mơ hồ không rõ.
Tôi không nhịn , bước đá một cú, nghiến răng:
“Đồ cặn bã!”
Cảnh vừa lúc đó cũng , áp giải đồn.
Ôn Ngọc San đưa bệnh viện.
Không khí trầm .
cố kìm cơn giận:
“Vụ này em đừng nhúng tay nữa. Anh sẽ tự tìm xử lý. Em cũng thấy đấy, điên thật sự…”
“Anh định đưa em khỏi đây một thời gian tránh bớt rắc rối. Hoặc… em dọn ở với anh cũng , anh sẽ sắp xếp mười vệ sĩ canh cạnh em, đảm bảo an toàn…”
Tôi cau mày.
lải nhải cạnh như cụ già 80.
Một cơn bực bội trào .
Tôi gằn :
“ em đang đau lắm, anh nói thêm một câu nữa thì .”
Anh không hiểu:
“ em sao …”
Tôi gắt:
“ !”
Anh ngơ ngác tôi.
Tôi tự lái nhà.
11
sốt cao bốn mươi độ.
Khi tôi bệnh viện, anh đang thiêm thiếp mê man.
Y tá nói do trúng gió nên sốt.
Hôm qua tôi bỏ anh giữa đường — giữa mùa đông.
lòng dâng một chút áy náy.
Anh tỉnh lại, mở , ánh xa lạ.
mày nhíu lại, lạnh:
“Cô là ai?”
Tôi sững hai giây.
lập tức hiểu :
“Anh sốt ngu à?”
Tôi tiếp lời luôn:
“Tôi không muốn ở chung phòng với kẻ đần.”
Anh lập tức ngồi dậy, kéo tay tôi lại.
“Đừng hòng. Không rời khỏi anh.”
Tôi nghiêng anh, cố tình cúi gần:
“Không giả vờ nữa hả?”
: “……”
Anh nắm chặt tay tôi, hạ :
“ , em thăm anh, chứng tỏ còn quan tâm đúng không?”
Tôi không đáp.
Anh lại cố nhích phía tôi, như muốn kéo tôi lại gần hơn.
Tôi không thể lập tức cắt đứt mọi thứ, nhưng tôi đang học cách sống một cuộc đời không có .
Có lẽ anh nghĩ tôi ngầm đồng ý.
Đôi đen như mực của anh hơi cong lại, ánh niềm vui:
“ , anh muốn uống nước.”
Tôi rút tay , đứng dậy rót một ly nước đưa cho anh.
Tôi anh nghiêm túc:
“ , em định đi du học.”
Tay anh run , nước cốc tràn ngoài.
Anh cúi , nhỏ hỏi:
“Khi nào đi?”
“Cuối tháng này.”
“Chúc mừng em, .”
“Anh biết trước kia mình rất tệ. Anh làm tổn thương em, làm em thất vọng hết lần này lần khác. Anh xin lỗi.”
Tôi cười, giơ tay lau khóe , im lặng vài giây gượng cười:
“Tạm biệt, .”
(Hoàn)