Khi tôi nói lời chia tay với Lộ Diễn, anh đang ở nước ngoài tham gia khóa huấn luyện bay.
Hoa khôi khoa – người từng âm thầm thích anh – ném vào tay tôi một triệu tệ, lạnh lùng bảo tôi hãy vĩnh viễn biến khỏi tầm mắt anh.
Tôi lập tức làm thủ tục chuyển trường, thu dọn đồ đạc, dọn khỏi nhà, biến mất sạch sẽ như chưa từng tồn tại.
Lộ Diễn như phát điên, gọi điện quốc tế cho tôi không ngừng. Nhưng tôi đều tắt máy, không nghe lấy một cuộc.
Tin nhắn cuối cùng tôi nhận được từ anh là:
“Mong kiếp này không bao giờ gặp lại.”
Bốn năm sau, tôi trở thành kiểm soát viên không lưu.
Ngày hôm ấy, trong tai nghe vang lên một câu:
“Xin chào Thanh Thành Tiến Cận, SA1322, nghe theo chỉ huy của bạn.”
Đó là giọng của Lộ Diễn…