Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tràn khao khát tri thức và nhiệt tình với cuộc .
Buổi chiều, chúng tôi ra đi dạo.
Có khi chẳng làm gì, chỉ ngồi trên bãi cát.
Nhìn thủy triều lên xuống, mây trôi cuộn mở.
Trong lòng một khoảng bình yên.
Tin tức về Chu Hạo, chỉ thỉnh thoảng từ Chu Vũ.
nói căn nhà của nó giảm giá ba trăm nghìn cuối cũng bán được.
Trả hết nợ, trong tay lại chút tiền.
Họ không mua nhà nữa, thuê một căn nhỏ ở nơi xa.
cũng ra ngoài tìm việc.
Làm thu ngân trong một siêu thị.
Cuộc nhàn nhạt, không mặn không nhạt.
nói họ cãi nhiều lần.
trách Chu Hạo vô dụng, khiến cô phải chịu khổ.
Chu Hạo trách quá vật chất, quá bất hiếu, dẫn đến cục diện hôm nay.
Hai đẩy hết trách nhiệm cho .
Chưa từng thật sự nhìn lại chính mình.
Chu Vũ nói, Chu Hạo gọi cho nó vài lần.
Trong lời nói đều là sự hối hận.
Nó nói hiểu ai là thật lòng với mình.
Nó nói nó nhớ chúng tôi.
Nhớ món chân giò kho tương tôi nấu, nhớ ngày Chu ngồi đánh cờ nó.
Chu Vũ hỏi tôi có cho nó địa chỉ và số điện thoại không.
Tôi im lặng lâu.
Cuối vẫn lắc đầu.
“Thôi vậy.”
Tôi nói.
“Có chuyện không quay lại được nữa.”
“Cứ nó giữ nỗi nhớ đó trong lòng.”
“Có lẽ khoảng cách, với chúng ta, là một sự bảo vệ.”
Chu Vũ không khuyên thêm.
Nó hiểu ý tôi.
Tôi không oán hận, cũng không trả đũa.
Tôi chỉ là… mệt rồi, sợ rồi.
Tôi sợ nếu mềm lòng, chúng tôi sẽ lại rơi vào vũng bùn cũ.
Tôi sợ nỗi nhớ nó nói chỉ hiện tại nó không tốt.
Nếu một ngày nó khá lên, liệu nó có lại trở về như ?
Tôi không dám cược.
Cũng không cược nữa.
Nửa đời lại của tôi quý.
Tôi không lãng phí vào chờ đợi và thất vọng vô tận nữa.
Thời gian là liều thuốc tốt nhất.
Nó chữa lành vết thương, cũng làm mọi thứ phai đi.
Dần dần, tên Chu Hạo xuất hiện trong cuộc chúng tôi ngày càng ít.
Chúng tôi dường như quen với ngày không có nó.
Có lúc tôi thậm chí mơ hồ.
Như thể từ tới nay, chúng tôi chỉ có một mình Chu Vũ là con.
Một hôm, khi dọn lại đồ cũ.
Tôi lại lôi ra cuốn album ảnh Chu Hạo.
Tôi lật từng trang.
Nhìn đứa bé trong ảnh từng nằm trong lòng tôi, nũng nịu gọi “mẹ”.
Trong lòng vẫn thoáng chút chua xót.
Chu bước tới, ôm tôi từ phía sau.
“Đều qua rồi.”
nói khẽ.
“Ừ, qua rồi.”
Tôi khép cuốn album, đặt nó xuống đáy thùng.
Hãy chuyện cũ, bức ảnh , nằm yên nơi sâu nhất của ký ức.
Con rồi cũng phải bước tiếp.
Ngoài cửa sổ, hoàng hôn đỏ rực.
Nhuộm cả mặt thành một màu vàng ấm áp.
Tôi và Chu tựa vào .
Lặng lẽ ngắm áng chiều tuyệt đẹp .
Năm tháng yên lành, cuộc đời an ổn.
Đó chính là tuổi già chúng tôi mong .
Như vậy… đủ rồi.
12
Chớp mắt một , chúng tôi ở Tam Á gần một năm.
Chúng tôi hoàn toàn hòa nhập với cuộc nơi đây.
Có vòng bạn bè của riêng mình.
Mỗi ngày đều được sắp xếp kín mít.
Thư pháp của Chu viết ngày càng đẹp, giành được giải nhì cuộc thi của khu.
Tranh quốc họa của tôi cũng vẽ ra dáng ra hình.
Chúng tôi treo tác phẩm của mình lên tường phòng khách.
Ngôi nhà nhỏ ngập tràn hương mực và hương sách.
Cứ một hai tháng, Chu Vũ lại đưa vợ con tới thăm chúng tôi một lần.
Có khi là cháu nội nhớ bà.
Khóc trên video đòi gặp bà.
Thế là chúng đặt vé máy bay bay sang ngay.
Ngôi nhà nhỏ của chúng tôi luôn ắp tiếng cười.
Chiếc thẻ ngân hàng chúng tôi đưa cho Chu Vũ, nó vẫn không nhận.
Nó nói đó là quỹ học tập cho con trai của nó.
Bảo chúng tôi giữ giúp.
Chúng tôi biết đó là tấm lòng hiếu thảo của con.
Chúng tôi gửi số tiền vào một khoản tiết kiệm riêng.
Trong lòng thấy vô đủ và bình yên.
Có lần, vợ Chu Vũ kể cho tôi tình hình gần đây của Chu Hạo.
Cô nói em trai không trả nợ nên bị kiện ra tòa.
Bố mẹ trả nợ cho con trai bán luôn căn nhà của mình.
hai bà già phải ở chung với Chu Hạo và trong căn nhà thuê nhỏ xíu.
Sáu chen chúc, mâu thuẫn liên miên, nhà cửa lúc nào cũng náo loạn.
Áp lực của lớn, tính tình ngày càng cáu gắt.
Thường xuyên cãi với Chu Hạo.
Thậm chí động tay động chân.
Cô nói có lần Chu Hạo uống say, khóc với Chu Vũ.
Nó nói nó hối hận lắm.
Hối hận ngày không lời chúng tôi.
Hối hận một gia đình không đáng làm tổn thương cha mẹ mình.
Nó nói nó thật sự là không nhà về.
Tôi trong lòng không hả hê, cũng không thương xót.
Chỉ thấy mọi thứ đều là nhân quả, tự mình gieo thì tự mình gặt.
Con đường là nó tự chọn.
Quả đắng đương nhiên cũng phải tự nếm.
“Mẹ, anh nói Tết này tới Tam Á thăm bố mẹ.”
Vợ Chu Vũ hỏi dè dặt.
“Anh nói anh không cần gì cả, chỉ … quỳ lạy xin lỗi hai .”
Tôi im lặng.
Chu ở bên cũng thấy.
nhìn tôi một , không nói gì.
Tôi biết đang chờ tôi quyết định.
Tôi nghĩ lâu.
Nhớ lại chín đêm Giao thừa lạnh lẽo.
Nhớ bàn cơm tất niên ắp không ai đụng tới.
Nhớ bóng dáng hai vợ chồng già đứng bên cửa sổ chờ đợi.
Trong tim vẫn âm ỉ đau.
“ rồi tính.”
Tôi khẽ nói.
“Đợi đến Tết rồi tính.”
Tôi không nói dứt khoát.
Nhưng cũng không dễ dàng đồng ý.
Có lẽ một ngày nào đó tôi sẽ tha thứ cho nó.
Nhưng không phải bây .
Tôi cần thêm thời gian chữa lành mình.
Cũng cần thêm thời gian nhìn nó.
Xem gọi là hối cải là thật lòng hay chỉ đường .
Cuộc vẫn tiếp diễn.
Câu chuyện của chúng tôi cũng vậy.
Nhưng chúng tôi biết, mỗi ngày phía sẽ đều mẻ và tràn nắng.
Chiều hôm , tôi và Chu lại ra .
Chúng tôi ngồi trên cát, nhìn từng lớp sóng nối vỗ bờ.
Chu chợt nói:
“Thục Phân, bà nhìn đi.”
“Nó luôn tiến về phía , chưa bao lùi lại.”
Tôi gật đầu.
“Đúng vậy, con cũng nên như .”
Chúng tôi nhìn mỉm cười, nắm chặt tay .
Sau lưng là ánh hoàng hôn đang dần buông và dấu chân dài chúng tôi đi qua.
mặt là đại dương bao la và tương lai hy vọng.
Chúng tôi, sinh ra hướng về phía .
HẾT