Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8KkLtKcUGv

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

14

Lục Hạc uống rượu.

Không nhiều, chỉ đủ óc tỉnh táo hơn, những suy nghĩ hỗn loạn trong lòng không bị kéo căng đến mức phát điên.

Biệt thự vẫn như cũ, gần như chẳng thay đổi gì.

Đôi dép lông mềm mại vẫn đặt ngay ngắn ở kệ giày ngoài cửa.

Thức ăn mèo còn chưa hết vẫn nằm ở góc ổ.

Gió lạnh cuối thu len lỏi vào từ cửa sổ chưa khép kín, thổi qua khiến căn phòng lạnh đến trống rỗng.

Thảm lông dày vẫn chưa được trải.

Ngoài việc bầu không khí yên ắng đến quá mức…tất gần như chẳng khác anh rời đi.

Anh không bật đèn.

Chỉ đi thẳng đến sofa.

Vừa ngồi , dường như có vật gì đó cấn vào lưng.

Anh cau mày, đưa lần mò.

ngón chạm phải một thứ mềm mềm.

Khi lôi ra, anh nhìn rõ… là một chiếc áo len chưa đan xong.

Màu vàng nhạt ấm áp, cổ áo còn thêu hai bông hoa nhỏ.

Men rượu dâng lên khiến nghĩ của anh chậm lại một nhịp.

Anh nhìn chằm chằm món đồ đó hồi lâu.

Rồi nhớ ra,  là thứ Giang Dư từng đan cho bé chưa kịp chào đời.

Ngón anh vô thức vuốt ve từng đường len mịn.

Dường như trên áo còn vương lại mùi hương của cô, nhàn nhạt, sạch sẽ, như một loại ấm áp khiến người ta không kịp đề phòng.

Anh buột miệng, giọng mang theo vẻ khó quen thuộc:

“Giang Dư, dọn mấy thứ này đi, vướng víu quá.”

Giọng nói vang vọng trong phòng khách trống trải, chói tai đến kỳ lạ.

Không có hồi âm.

Không khí trong nhà lạnh lẽo, ngoài cửa kính là màn đêm mênh mông tĩnh mịch.

Một rất lâu sau, anh chậm rãi nhận ra… Giang Dư đã đi rồi.

Cô thật sự về quê rồi.

Anh ngả người sofa, nhắm lại.

Trong như có thứ gì đó đang dần dần sụp , nhưng anh không thừa nhận.

ấy, điện thoại trong túi rung lên.

Là Trần gọi tới.

Giọng kia mang theo dò xét:

“Tôi nghe trợ lý Lâm nói, cậu cắt hết hợp đồng Thẩm Lam, còn đóng băng dự án nhà họ Thẩm? Cậu… định chơi thật à?”

Lục Hạc không đáp.

Trần thấy anh im lặng, liền đổi chủ đề:

“Nói nhớ, cậu tìm được Giang Dư chưa?”

Anh cau mày, bật ra một tiếng bực bội:

“Ai nói tôi muốn tìm cô ta?”

Trần khựng lại, rồi xuề xòa:

“Thôi nào, không tìm thì thôi, có gì ghê gớm. Giang Dư trước chẳng phải cũng thường xuyên về quê sao? Dăm bữa nửa tháng lại khóc lóc quay về tìm cậu thôi mà…”

“Muốn về thì về, không thì cút.”

Lục Hạc lạnh lùng cắt ngang, rồi dập máy.

Anh tính toán lại thời gian.

Hôm cô nói bị … hẳn là đang che giấu anh vào viện phá thai.

là bản lĩnh hơn rồi.

Anh khẽ bật châm biếm.

Nhưng trong lồng ngực lại có một luồng xúc lạ lẫm dâng lên, nặng nề, bức bối, không tìm được chỗ xả.

Nặng đến mức khiến anh khó thở.

Anh bực tức gọi mắng trợ lý Lâm một trận.

Dập máy xong, anh lại nghĩ…. chỉ là một bé chưa thành hình thôi mà.

Muốn sinh con cho anh, phụ nữ xếp hàng từ đông đến tây thành phố cũng đủ.

Anh túm lấy chiếc áo len nhỏ, không do dự ném thẳng vào thùng rác.

Đi thì đi.

Cô tốt nhất nên cứng rắn một .

Đừng lại như trước, khóc lóc quay về tìm anh.

Bởi anh…. chưa từng bao giờ ăn lại cỏ cũ.

15

Quyền lực trong nhà họ Lục được chuyển giao thuận lợi hơn dự liệu.

ký kết, đám người trong hội đồng quản trị vây quanh anh, từng lời từng lời tâng bốc nịnh nọt, như thể chỉ cần được anh liếc nhìn một cũng là vinh hạnh.

Anh nắm trọn quyền hành.

Trở thành người thừa kế khiến bao kẻ hâm mộ và sợ hãi.

cạnh anh thiếu gì gái muốn dán lên?

Muốn tìm một cô ngoãn… chẳng lẽ khó lắm sao?

Anh nuôi một cô gái .

Tên Giang Niệm Niệm.

Cô ta khá Giang Dư, cũng dễ đỏ mặt, dễ xấu hổ, chỉ cần anh nhìn lâu một đã luống cuống như nai con.

Anh sắp xếp cho cô ta ở trong căn biệt thự trước Giang Dư từng sống.

Thậm chí, cách bày trí nội thất cũng không thay đổi.

tháng cứ thế trôi qua.

Đời anh vẫn phong phú.

Sự nghiệp càng hưng thịnh.

Anh cho người ép những bộ phim Giang Dư từng tham gia.

Tháo bỏ hết băng rôn quảng cáo có mặt cô.

Xóa sạch mọi dấu vết thuộc về cô.

không thấy, lòng không phiền.

Dần dà…anh rất hiếm khi nhớ tới cô trong những đêm khuya.

nghĩ duy nhất lóe lên… là vào mùa xuân năm sau, khi Trần kết hôn cùng một thiên kim nhà giàu, còn đăng ảnh bụng bầu lên vòng bạn bè.

Anh nhìn chằm chằm bức ảnh đó.

Dừng lại vài giây.

Nếu như trước Giang Dư không phá bỏ bé ấy… thì này hẳn anh cũng đã có một sinh mệnh nhỏ oe oe chào đời.

Tất , nghĩ đó chỉ tồn tại vài giây.

Ngay sau đó liền bị anh ghét bỏ mà bóp nát.

Một trẻ thôi mà.

Anh muốn nào chẳng có.

như trước kia… anh từng bắt Giang Dư sinh cho mình một , cũng chỉ là trò đùa.

Không ngờ cô lại thật sự đồng .

Anh lại đưa câu hỏi y hệt cho Giang Niệm Niệm, hỏi cô ta có muốn sinh cho anh một không.

Đôi cô gái lập tức sáng bừng lên vui sướng.

Cô ta cố làm ra vẻ e thẹn, ngả vào lòng anh, giọng mềm nhũn:

“Được.”

Nhưng trong khoảnh khắc đó…ngực anh lại dâng lên một giác u uất khó tả.

Anh không tránh khỏi đem cô ta ra so với Giang Dư.

Giang Dư sẽ không đồng nhanh như vậy.

Cũng sẽ không vui mừng đến thế.

nghẹn ngào trong lồng ngực như thủy triều.

Dâng lên càng càng cao.

16

Giang Niệm Niệm là rất .

đến mức khiến người ta chẳng thể bắt bẻ được điều gì.

Bảo cô ta mặc gì thì mặc.

Bảo cô ta làm gì thì làm.

Cô ta mỉm , dịu dàng, biết điều.

Nhưng Giang Dư… thì không phải như vậy.

Giang Dư thỉnh thoảng vẫn sẽ giận dỗi.

Vẫn sẽ uất ức.

Vẫn sẽ có những nhỏ nhoi làm nũng, nhưng lại không khiến người ta thấy phiền, mà chỉ khiến người ta muốn đưa xoa cô.

Anh dẫn Giang Niệm Niệm đến nhà hàng trước từng đi với Giang Dư.

Ngồi vị trí cũ.

Gọi những món y như cũ.

Giang Niệm Niệm nếm một miếng, liền ngoãn:

“Ngon lắm.”

Nhưng nếu là Giang Dư… cô sẽ lè lưỡi, nhăn mũi than phiền:

“Hơi tanh.”

Rồi còn lén lút đẩy đĩa về phía anh, nhỏ giọng nhờ anh ăn giúp.

Giang Dư cũng sẽ chẳng bao giờ coi những món xa xỉ anh tặng là báu vật.

Cô chỉ chau mày, ôm túi đứng trước gương, nhỏ giọng lẩm bẩm:

“Nặng quá, không tiện bằng túi vải của em.”

Giang Dư cũng sẽ không làm bộ làm tịch chờ anh dỗ dành.

Dù anh chẳng trả lời tin nhắn.

Dù anh thất hứa.

Cô cũng không giận.

Chỉ là khi gặp lại, cô sẽ uất ức nhìn anh một , rồi nhỏ giọng xin anh:

“Ôm em một .”

Anh từng nghĩ… chỉ cần tìm một người cô, là có thể lấp đầy khoảng trống trong lòng.

Nhưng mãi đến khoảnh khắc này, anh nhận ra…. anh đã sai.

Anh nhớ nhung không phải gương mặt hiền kia.

Mà là chính con người Giang Dư.

Là Giang Dư từng thức khuya nấu canh cho anh.

Là Giang Dư ấm ức, chỉ biết trốn trong ngực anh mà khóc.

Là Giang Dư nhìn thẳng vào anh, nghiêm túc nói sẽ sinh cho anh một con.

Là Giang Dư tràn đầy ánh , tấm lòng chỉ dành riêng cho anh.

Vòng vo một vòng lớn… cuối cùng anh phát hiện, thứ mình muốn chẳng phải một bản sao.

Mà chỉ là… một Giang Dư yêu anh.

Thế nên, anh tiễn Giang Niệm Niệm đi.

17

Anh tuyệt đối sẽ không chủ động đi tìm Giang Dư.

Quá mất mặt.

Quá rẻ mạt.

Nhưng nếu Giang Dư quay về anh… anh có thể chấp nhận.

như trước .

Tiếp tục nuôi dưỡng cô.

Thế nhưng xuân đi thu đến, một năm lại qua.

Giang Dư chưa từng gọi cho anh.

Cũng chẳng gửi một tin nhắn.

Số điện thoại riêng tư của anh vẫn giữ nguyên.

Chỉ phòng khi cô muốn quay lại… còn có cách liên lạc.

Trần trêu:

“Không ngờ, phong lưu đa tình như Tiểu Lục tổng của chúng ta, cũng có gục ngã một người phụ nữ.”

Anh hừ nhẹ, không đáp.

Ngón thon dài vô thức mân mê cạnh điện thoại.

Đã gần một năm rồi.

Cô quả giỏi nhẫn nại.

Cô muốn giận dỗi?

Anh cũng sẵn sàng cùng cô kéo dài cuộc chơi.

Sống trong nhung lụa phù hoa anh, anh không tin cô có thể được mãi cảnh quê nhà.

Cứ thế lại nửa năm trôi qua.

Anh tham gia một buổi đấu giá.

Ở đó có một cặp nhẫn cưới rất đẹp.

Anh theo phản xạ nhớ đến việc mình từng mua nhẫn cho Giang Dư.

Đối với phụ nữ, nhẫn tượng trưng cho lòng trung thành và lời hứa.

Nhưng đối với anh, nó chỉ như những món xa xỉ phẩm khác.

Dùng dỗ người.

Hôm đó, có phu nhân nhà đối thủ một chiếc nhẫn tinh xảo.

Mà Giang Dư cũng nhìn lâu hơn đôi .

Anh liền trả giá đến cùng.

Sau đó ném thẳng chiếc hộp vào lòng cô.

Đôi hạnh nhân của cô ngạc mà hơi trợn tròn, nhìn anh lấp lánh.

Có lẽ đêm gió hiu hiu.

Cũng có lẽ khi ấy, giá trị xúc của cô vừa khéo đặt chỗ.

Tâm trạng anh hiếm khi tốt.

Anh ôm cô vào lòng.

Vừa hôn, vừa lồng nhẫn vào cô.

Kích cỡ hơi nhỏ, không trượt tận gốc, nhưng vẫn rất đẹp.

“Thích không?”

Má cô đỏ bừng:

“Thích.”

Trong cặp hộp nhung lót đỏ, chỉ có duy nhất nhẫn nữ.

Cô còn tưởng vừa mở hộp làm rơi mất một chiếc, định cúi tìm.

Nhưng nghe thấy anh nói:

“Chiếc còn lại tôi vứt rồi.”

Rõ ràng đó là nhẫn nam.

Động tác của cô khựng lại.

Anh vốn không phải người kiên nhẫn.

Chưa bao giờ tốn công đoán mấy xúc quanh co của phụ nữ đến từ đâu.

Cũng chẳng có thói quen giải thích hành động của mình.

Nhưng cô nhanh chóng tự điều chỉnh, như khi ấy.

ngoãn ngả sang hôn anh.

Còn nói mấy lời ơn.

Sau đó phải đi quay phim, nhẫn lại hơi chật, nên cô cũng ít đeo.

Mãi cho đến một … anh tìm thấy chiếc nhẫn đó ở tận đáy tủ.

cạnh… còn có một tấm bưu thiếp.

Tùy chỉnh
Danh sách chương