Sau khi ly hôn hơn mười năm, tôi tưởng cuộc đời mình đã yên ổn.
Cho đến một ngày, người chồng cũ bất ngờ bị đột quỵ, nằm liệt giường.
Cô bồ nhí từng cướp chồng tôi thì cuỗm sạch tiền bỏ trốn.
Và thằng con trai cả của tôi… lại dẫn về một bé gái.
Con bé ấy chính là con của chồng cũ và tiểu tam.
Nhà chồng cũ lập tức giở giọng đạo lý:
“Anh cả như cha, mẹ kế như mẹ.”
Thế là họ ép con trai tôi yêu cầu tôi nuôi đứa bé đó, nói rằng đó là trách nhiệm của tôi.
Chưa đủ, họ còn bắt tôi tới bệnh viện chăm sóc người đàn ông đã phản bội tôi năm xưa.
Họ dọa rằng nếu tôi không làm, sau này về già sẽ chẳng ai chăm sóc tôi.
Tôi nghe xong chỉ cười.
Ngay hôm đó, tôi bán sạch nhà cửa, gom hết tiền, xách vali lên và bắt đầu chuyến du lịch vòng quanh thế giới mà tôi ấp ủ suốt bao năm.
Tôi để lại thằng con trai với người bố “cha con tình thâm”.
Để lại con bé với người cô “thương cháu như ruột thịt”.
Còn tôi? Tôi sống cho chính mình.
Chỉ là tôi không ngờ…
chẳng bao lâu sau, tôi nghe tin thằng cả phát điên, lùng sục tìm tôi khắp nơi.