Không Phải Tôi Không Đáng Giá, Là Anh Không Mua Nổi

Không Phải Tôi Không Đáng Giá, Là Anh Không Mua Nổi

Hoàn thành
4 Chương
32

Tổng giám đốc gọi tôi vào phòng làm việc, nói thẳng không vòng vo:

“Từ tháng này, lương cô 3.000 tệ.”

Tôi sững lại một giây.

“Vì sao?”

“Quy định của công ty.”

Anh ta trả lời gọn lỏn, đến một cái cớ tử tế cũng lười nghĩ.

Tôi hít sâu một hơi.

“Được. Tôi chấp nhận.”

Anh ta phẩy tay bảo tôi ra ngoài, thái độ hệt như đang xua một con ruồi.

Tối hôm đó, điện thoại tôi đổ chuông.

Là ông chủ công ty đối thủ.

“Qua chỗ tôi làm. Lương gấp năm lần. Nhận việc ngay.”

Gấp năm lần.

Tức là 15.000 tệ mỗi tháng.

Tôi không hỏi thêm một câu, ký hợp đồng ngay trong đêm.

Sáng hôm sau, tôi thu dọn bàn làm việc, làm thủ tục nghỉ việc gọn ghẽ.

Vừa bước xuống dưới tòa nhà công ty, còn chưa kịp gọi xe —

Tổng giám đốc đã hớt hải chạy tới, trên tay cầm một bản hợp đồng mới.

“Đừng đi! Tôi khôi phục mức lương cũ cho cô, còn thêm tiền thưởng!”

Tôi nhìn anh ta.

Ánh mắt lạnh đến mức chính tôi cũng thấy xa lạ.

“Bây giờ anh mới biết tôi đáng giá?”

Tôi cười nhạt.

“Tiếc là… hiện tại, tôi đã không còn là người anh có thể mua nổi nữa.”