Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1Vu1kjF3Xp

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Ừ.”
Ta cố nén khóe môi cong lên, lại từ tay lấy ra gói giấy dầu bọc bánh hạt dẻ, đưa đến miệng nó:
“Đói rồi chứ? Ăn tạm miếng bánh lót dạ.”
Thấy ta từ tay thần kỳ móc ra bánh, nó có chút kinh ngạc, song vẫn ngoan ngoãn cắn một miếng.
Đợi nó ăn hết khối.
Ta cười tủm tỉm, bắt dỗ dành:
“Vậy bao mừng tuổi…”
Nghe ta nhắc đến bao mừng tuổi, nó sững người, một sau hiểu, thò tay vào ngực lấy ra đưa ta:
“Dì này sao?”
Đối diện đôi mắt trong veo chân thành ấy, tim ta khẽ động, gật :
“Ừ, dì giữ giúp, sau này mua món ngon con.”
Còn món ngon vào miệng ai… thì đừng hỏi nữa.
Chiêu cũ rồi.
Nhưng tiểu gia hỏa tin thật.
Nó nhét bao mừng tuổi vào tay ta:
“Được.”
Mắt ta sáng rực, ôm chặt lấy nó, cúi hôn mạnh một lên má trắng mịn:
“Ôi chao, bảo bối ngoan!”
Hắc hắc.
Bao mừng tuổi chẳng đã tới tay rồi sao?
Bị ta hôn bất ngờ, nó ngẩn người, vành tai dưới mái tóc đen lập tức đỏ bừng, tay nhỏ sờ sờ trong ngực , xác nhận không còn bao nào nữa, rũ mắt xuống.
5
Chẳng bao lâu, tiền sảnh có người tới truyền, nói yến tiệc bắt .
Ta cất bao mừng tuổi, dắt tay cháu ngoại đi phía viện.
Tiền viện khách khứa đông nghịt, nha hoàn tiểu tư bưng món bận đến không chạm đất.
Người quá đông, ta không thấy tỷ tỷ.
có một tiểu tư tiến lại, cung kính nói với người cạnh ta:
“ tử sai nô tài mời tiểu công tử qua.”
Ta nghĩ là tỷ phu gọi cháu ngoại, liền nói:
“Đi đi.”
“… Vâng.”
Nó chậm chạp buông tay ta, theo tiểu tư rời đi, một lại ngoái ba lần.
Ta bật cười.
tách ra một lát thôi, sao ly tử biệt vậy?
Đúng ấy, nha hoàn Lan Trúc của tỷ tỷ cuối cùng cũng tìm thấy ta, thở hổn hển:
“ Tường Cô làm nô tỳ tìm khắp nơi, đại tử còn chờ đó.”
Ta theo nàng đi.
Là thân quyến, ta cùng và các nữ quyến chung một bàn.
Không xa là bàn.
Tỷ tỷ và tỷ phu đó, còn có vài vị khách ta chưa từng gặp.
Cháu ngoại cũng nơi ấy, lặng lẽ ăn uống.
Người chen chúc, dường còn có một đứa trẻ khác đang quấy, nhưng ta nhìn không rõ.
Thấy ta cứ nhìn sang, cũng theo ánh mắt ta nhìn, cảm khái:
“Con xem tỷ tỷ con nay sống tốt bao.”
Ta bà sắp nói gì, bèn gắp một đũa thịt dê nướng vào bát bà, cười nói:
“ , món dê nướng này ngon lắm, ăn còn nóng ngon.”
: “… ”
Bà trừng ta một , nhưng có người ngoài, cũng không tiện nói thêm.
Các tỷ khác cười không nói.
Ba tuần rượu qua, yến tiệc đã nửa.
Là gia, tỷ tỷ chuẩn bị không ít bao mừng tuổi, phát đám trẻ trong tiệc.
Ta nhìn nóng mắt, đang định đi xin một bao, thì mắt bỗng lóe lên những hàng chữ phát sáng.
【Nữ phụ một lòng tiền mừng tuổi đây !】
【Cười chết mất, nàng có đứa không cháu ngoại nàng đâu! Nàng lừa chính là cháu của Vương gia máu lạnh!】
【Vương gia cũng không ngờ tiểu chất tử ra ngoài dự yến lại bị cướp tiền.】
Nhìn rõ những dòng chữ ấy, ta ngẩn ra.
gì?
Chân ta dừng bàn.
Lại gần hơn, ta rốt cuộc nhìn rõ.
cạnh tỷ tỷ còn có một nam hài chừng bảy tuổi, nhìn kỹ, dung mạo rất giống tỷ phu.
Trời ơi.
Ta nhận nhầm cháu rồi sao?
Những dòng chữ nói… đó là cháu của Vương gia?
Ta run rẩy ngẩng , nhìn người vị.
Nam nhân mặc cẩm bào màu mực, dung mạo lạnh lùng, môi đỏ khẽ mím, khí quanh thân nặng nề, thoạt nhìn đã không dễ chọc.
mắt ta tối sầm, xoay người định trốn đi.
Nhưng còn chưa kịp xa, tiểu gia hỏa tinh mắt đã nhìn thấy ta.
Giữa bao ánh nhìn, mắt nó sáng lên, chạy phía ta, mặt nam nhân nhét bao mừng tuổi nhận vào tay ta:
“Này, đều dì.”
Lời vừa dứt, toàn trường chấn động.
6
Toàn thân ta run lên một , bao mừng tuổi trong tay củ khoai nóng bỏng.
Ban nãy vui mừng bao nhiêu, giờ kinh hãi bấy nhiêu.
Chết thật.
Ta là bao mừng tuổi, chứ đâu hưởng thọ mười chín xuân xanh!
“Choang” một tiếng.
Trên bàn tiệc, chén trà trong tay tỷ tỷ rơi đổ, nước trà bắn ra ướt tay , nhưng nàng không màng, vội đứng dậy cười hòa giải:
“Tiểu tử nhận nhầm rồi, đây là ta Tường, trong nhà đứng hàng thứ tư.”
Ta tiến cũng không xong, lùi cũng chẳng được.
Bởi lẽ, kẻ nhận nhầm… là ta.
Vài canh giờ , ta còn véo má tiểu tử, dỗ nó gọi ta là dì.
sảnh lặng tờ, không khí quỷ dị đến mức kim rơi cũng nghe.
Đúng ta bối rối không làm sao, tay bỗng bị kéo nhẹ.
Ta cúi xuống, chạm đôi mắt đen láy của Tống Kỳ An.
Tựa nhận ra ta căng thẳng, ánh mắt nó khẽ dao động, rồi quay người, đối diện nam nhân nơi vị, giọng non nớt cất lên:
“Thúc phụ, là chất nhi nhận nhầm.”
Tim ta khẽ run, trong lòng chợt dấy lên vài phần áy náy.
“Trở .”
Nam nhân mở miệng, giọng không lớn, nhưng uy tự .
Nghe vậy, Tống Kỳ An im lặng một thoáng, rốt cuộc buông tay ta, phía Vương gia.
Trái tim treo lơ lửng của ta cuối cùng cũng hạ xuống.
Tỷ tỷ thở phào, liếc ta một , trong mắt không có ý trách móc.
Nàng qua đám đông đến ta, lấy bao mừng tuổi trong tay ta, sai Lục Trúc đem trả lại tiểu tử, rồi kéo ta đến chỗ vắng, hạ giọng trách:
“ đấy, một khắc không để ý là lại gây chuyện. Nói đi, rốt cuộc giữa và tiểu tử là nào?”
Ta cười gượng:
“Không có gì… À, ngoại đâu rồi?”
Chơi với con nhà người ta buổi chiều.
Ta còn chưa gặp ngoại ruột của mình.
Thấy ta tránh né, tỷ tỷ cũng không hỏi thêm.
Nhắc đến ngoại , ánh mắt nàng chợt tối đi, xa xa ta:
“ kìa.”
Yến tiệc còn chưa tan.
Ta theo hướng nàng nhìn sang, vừa khéo chạm ánh mắt đứa trẻ.
Ngay sau đó, nam hài quay phắt mặt đi, lộ vẻ chán ghét.
Ta: “?”
7
Ta nghi mắt mình có vấn đề.
Nhìn lại lần nữa, đã không thấy rõ biểu tình của Tề Hoài Ngọc.
Nhưng những dòng chữ lại thay ta giải thích.
【Nàng không nhìn nhầm đâu, ngoại của nàng quả thực rất chán ghét nàng, bởi nó đến thân mẫu cũng không ưa.】
【Truyện truy thê , nam chính thương thanh mai, nơi nơi thiên vị biểu thanh mai, kéo theo nhi tử cũng đứng phía đối lập với mẫu thân. Đợi đến hậu kỳ, nữ chính thất vọng tích đủ, hòa ly trở Dương Châu, ấy phụ tử hai người hối hận.】
【 chờ cảnh phụ tử thiên lý truy thê!】
Ta ngẩn ra.