Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Vừa đáp xuống sân bay, 3 “tiểu thiên tài” tiện tay hack sập mạng Lục kiếm 20 , mẹ đơn thân điếng người khi bị “Đại vương” – Chú ruột của chồng cũ ép góc đòi người!
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén sự hoảng loạn đang cuộn trào lồng ngực. nước ngoài rèn giũa đã biến tôi từ một Hạ Sơ yếu đuối người đứng đầu tập đoàn đầu tư JS sừng sỏ, đối diện với luồng áp bách nghẹt thở từ Lục Diễn Chi, lòng bàn tay tôi vẫn rịn một lớp mồ hôi .
“Tiên sinh, anh nhìn lầm rồi.”
Tôi lùng bước tới, dứt khoát giật lại chiếc iPad từ tay Lục Diễn Chi, đồng thời kéo Nhị ra lưng mình.
“Trẻ con nghịch ngợm tải bậy bạ mấy trò chơi điện tử thôi, không làm phiền thời gian quý báu của anh.”
Lục Diễn Chi không hề tức giận khi bị giật đồ. Anh ta thong thả đứng thẳng người, đôi mắt sâu thẳm lướt qua gương mặt tôi, rồi dừng lại ba đứa trẻ. Khoé môi anh ta càng khoét sâu hơn, mang theo sự giễu cợt đầy nguy hiểm.
“Trò chơi điện tử?” Lục Diễn Chi khẽ , giọng nói trầm thấp mang theo từ tính mê người cũng lẽo như băng. “Trò chơi điện tử mà thể chọc thủng tường lửa cấp S của Lục vòng ba phút, xem ra đội ngũ an ninh mạng mười của tôi nên cuốn gói nghỉ việc được rồi.”
Sắc mặt tôi hơi đổi. Đại đứng bên cạnh lại không hề sợ hãi, cậu nhóc khoanh tay trước ngực, hất cằm lên nhìn thẳng vào mắt Lục Diễn Chi:
“ do hệ thống của chú quá kém cỏi thôi, không trách bọn họ được. Nếu chú trả cháu mươi , cháu rảnh rỗi sẽ viết lại cho chú một mới mật gấp trăm lần.”
“Đại !” Tôi trừng mắt nhìn con trai, thằng bé thật sự không biết chữ ‘sợ’ viết thế nào sao!
Trái với dự đoán của tôi, Lục Diễn Chi không những không nổi giận mà bật tiếng. Tiếng trầm thấp vang vọng, thu hút ánh nhìn của hàng tá vệ sĩ mặc áo đen đang đứng cách đó không xa. Bọn họ kinh hãi nhìn nhau, dường như việc vị “Đại vương” một sự kiện chấn động địa cầu.
“ mươi ? giao.”
Lục Diễn Chi hơi cúi người, rút từ túi áo vest ra một tấm danh thiếp nạm vàng đen tinh xảo, kẹp vào giữa ngón tay thon dài rồi nhét thẳng vào túi áo khoác của Đại .
đó, anh ta tiến sát lại gần tôi. Mùi hương gỗ đàn hương xen lẫn mùi tuyết tùng nhè nhẹ phả vào không khí, chóp mũi anh ta gần như chạm vào trán tôi. Lục Diễn Chi thì thầm bằng chất giọng mị, chỉ đủ để người nghe thấy:
“Hạ Sơ , không gặp, lá gan của em lớn hơn rồi đấy. Dám cắp theo huyết mạch của Lục gia bỏ trốn… Em nghĩ, tôi nên tính sổ món nợ thế nào đây, cháu – dâu – cũ?”
Bốn chữ “cháu dâu cũ” bị anh ta cắn răng nhấn mạnh khiến sống lưng tôi toát. Anh ta đã nhận ra tôi! Thậm chí biết thân phận của ba đứa trẻ từ cái nhìn đầu tiên!
Chưa kịp để tôi phản ứng, Lục Diễn Chi đã lùi lại, khôi phục dáng vẻ cấm dục, cao lãnh thường ngày. Anh ta xoay người bước đi, hàng chục vệ sĩ lập tức rẽ hàng tăm tắp, chỉ để lại một câu nói vọng lại đầy tính tuyên chiến:
“Tôi cho em ba ngày để tự mang ba đứa nhỏ đến biệt thự Lăng Uyển. Bằng không, đừng nói chuyện thâu tóm Lục , cả cái ghế Chủ tịch JS phố Wall của em… cũng không giữ nổi đâu.”
Nhìn bóng lưng ngạo nghễ của anh ta khuất dần dãy hành lang VIP, tôi siết chặt tay. Tên Lục Cảnh cặn bã kia tôi không sợ, chẳng lẽ lại sợ ông chú xưng bá một phương sao?
Cuộc chơi, bây giờ mới thực sự bắt đầu!
CÚ LẬT KÈO CHẤN ĐỘNG: Đại náo phòng họp Lục tước quyền chồng cũ cặn bã, mẹ đơn thân sững sờ khi bị “Đại vương” khóa trái cửa, bá đạo tuyên bố: “Gọi bằng chú làm gì, gọi ông xã đi!”
Ba ngày? Lục Diễn Chi thật sự đã đánh giá tôi quá thấp rồi. Tôi không cần chờ đến ba ngày, sáng hôm , tôi đã tự mình giáng cho Lục gia một đòn sấm sét.
Tám giờ rưỡi sáng, tại tầng cao nhất của trụ sở Lục .
Lục Cảnh khoác vest xám kiêu ngạo ngồi vị trí Tổng giám đốc. Cạnh hắn Cố Mạn Mạn – ả bạch liên hoa xảo quyệt xưa giờ đã chễm chệ đoạt lấy danh xưng Lục phu nhân. Bọn họ đang đắc ý chuẩn bị đón tiếp vị Chủ tịch thần bí của tập đoàn JS – cổ đông lớn nhất vừa thâu tóm 40% cổ phần Lục chỉ một đêm biến động.
Cánh cửa kính cường lực bật mở. Tôi sải bước tiến vào âu phục trắng cắt may thủ công, khí thế ngự tỷ bức người, gót giày gõ xuống sàn tạo ra âm thanh uy quyền, lẽo.
“Hạ Sơ ? làm cái quái gì đây?” Lục Cảnh bật dậy, trừng mắt nhìn tôi như nhìn thấy quỷ. “Hôm qua tài khoản bí mật của tôi bị hack mất mươi , phải do giở trò không? Đã cầm 500 tỷ cút đi rồi, giờ mặt dày vác xác về đây ăn vạ?”
Cố Mạn Mạn lập tức tỏ vẻ yếu đuối nấp lưng hắn, giọng nũng nịu giấu đầy nọc độc: “Sơ à, Cảnh đã không tình cảm với nữa, đừng bám lấy chúng tôi được không? Hôm nay công ty khách quý, vệ đâu, mau đuổi ta ra ngoài!”
Tôi nhếch mép rạng rỡ, thong thả ném xấp hồ sơ chuyển nhượng cổ phần đập mạnh xuống giữa bàn họp, dõng dạc tuyên bố: “Đuổi tôi? E cái chức Tổng giám đốc quèn của anh không đủ tư cách đâu, Lục Cảnh . Mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ, người đại diện pháp luật của JS, cổ đông lớn nhất quyền phế truất anh tại giây phút , chính Hạ Sơ tôi đây!”
Sắc mặt Lục Cảnh lập tức trắng bệch, đôi mắt hắn trợn trừng dán chặt vào con dấu đỏ chót trên văn kiện. Cố Mạn Mạn lắp bắp không tiếng, đôi chân run rẩy suýt ngã quỵ xuống thảm trải sàn.
lúc tôi định giáng đòn quyết định tước đoạt toàn quyền lực của hắn, thì một giọng nói trầm thấp, mị và ngập tràn uy áp vang lên từ phía cánh cửa phòng họp vừa bị chốt chặt:
“Cổ đông lớn nhất? Em tính sai rồi, Sơ .”