Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4foAuX92ez

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Trong mắt anh ta chỉ có việc.
Dần dà, mấy tiểu thư danh giá kia cũng bỏ cuộc.
Ai mà chẳng là chúa trong nhà, không ai chịu bị xem thường hoài.
Thôi thì, tạm biệt! Người sau khéo còn ngoan !
Chỉ có cô Thượng là không biết nản.
Cô ta kiểu gián đất đánh hoài không chết, ngày hai bữa lại vác mặt đến ty.
Thịnh Dật tuy lạnh nhạt cô ta, tụi nhân viên chúng tôi mới là người khổ.
Cô ta cứ như đã tự phong mình thành “bà Thịnh”, lần đến cũng chỉ tay năm ngón nhân viên.
Đặc biệt là rất ghét tôi.
Phòng trợ lý tổng giám đốc có tổng cộng năm người: nam, hai nữ, mà Lệ Lệ thì đã hôn nhiều năm rồi.
Cho nên trong mắt cô ta, tôi chính là con hồ ly giở trò quyến rũ sếp.
Cô ta không ít lần kiếm chuyện tôi.
—
Sáng sau, sau đưa Đậu Đậu đến nhà trẻ, tôi ghé bệnh viện nộp mẫu xét nghiệm ADN.
Tôi quyết đợi có quả, nếu như Đậu Đậu nói thì sẽ báo cho Thịnh Dật.
Dù sao thì… hai cái đầu một, mà não Thịnh Dật ràng là xài tốt tôi.
Thằng bé cũng có một nửa là con anh ta mà!
—
Chiều đó, tôi xin tan làm sớm nửa tiếng, đón Đậu Đậu nhà, dặn dò lịch tối nay rồi mới thay đồ, trang điểm ra .
Váy dạ hội là do Thịnh Dật chuẩn bị, một chiếc váy dài ôm sát, chất liệu nhung lụa màu xanh đậm, thiết kế hai dây mảnh.
Mặc lên làm tôn nước da trắng của tôi thấy .
Cổ váy không quá sâu cũng không quá kín, dừng lại dưới xương quai xanh một chút.
Tôi búi tóc bằng một cây trâm gỗ đàn hương, để vài lọn tóc con hai cho mềm mại khuôn mặt.
Có lẽ vì lo phần cổ trông trống trải, Thịnh Dật còn chuẩn bị sẵn một bộ trang sức: dây chuyền kim cương tím và khuyên tai đồng bộ.
Không thể không nhận, gu thẩm mỹ của Thịnh Dật thật sự không tệ.
—
tôi ra khỏi phòng, Đậu Đậu “Oa!” một tiếng đầy kinh ngạc.
“Mẹ ơi, mẹ lại dự tiệc hả?”
Thấy tôi lộ vẻ khó hiểu, thằng bé vỗ nhỏ mình, dõng dạc nói:
“ mẹ cứ thích giả vờ, để con ở nhà cho hai người hẹn hò riêng!”
“Chiếc váy này cũng là chọn không?
Lần cũng biến mẹ thành tiên nữ!”
Nói rồi, nó còn khẽ hừ một tiếng.
Tôi chớp chớp mắt, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả.
—
Xuống đến dưới nhà, xe của sếp đã đậu sẵn ở ven đường.
Tôi vừa mở xe chuẩn bị lên thì thấy Thịnh Dật ngồi ở ghế sau.
Trong phút chốc, tôi không biết có nên lên hay không.
“Lên xe.” – Giọng anh ta lạnh nhạt vang lên.
Tôi vội cúi đầu, xách váy rồi ngồi vào.
Lúc cúi người, tôi cảm nhận được ánh mắt Thịnh Dật nhìn sang.
Cúi xuống nhìn thử, mới nhận ra cổ váy buộc bằng hai dây mảnh đã tụt xuống thấp.
góc nhìn của anh ta, cảnh vật trong… chắc chắn thấy không sót chi tiết .
Tôi giật mình đưa tay che , mặt nóng bừng, tai cũng đỏ theo.
Không phải vì ngại, mà vì tôi không mặc nội y, chỉ dán mỗi miếng dán vì thiết kế của chiếc váy.
May mà Thịnh Dật không có phản ứng gì, đến tôi ngồi ngay ngắn thì anh ta đã mở laptop xử lý việc rồi.
Không biết có phải ảo giác của tôi không, mà nay bầu không khí trong xe… ngại chết được.
Thịnh Dật cũng căng cứng đến lạ.
Tôi để ý thấy slide thuyết trình laptop của anh ta đã dừng ở trang giới thiệu dự án đầu tiên suốt mười phút mà chưa lật sang trang .
Trùng hợp đây lại là dự án do tôi phụ trách, tôi nghĩ chắc có chỗ anh ta chưa nên nghiêng người lại gần xem thử.
“Dự án này… á!”
Tôi vừa mở miệng thì phía trước xe vụt qua một bóng đen.
Tài xế phản ứng cực nhanh, vội xoay vô lăng rồi đạp phanh gấp.
Tôi vốn đang nghiêng người, nên cả người bị chao đảo mạnh, không kịp bám vào gì, lao thẳng phía Thịnh Dật.
Để khỏi bị anh ta đẩy ra, tôi cố gắng hết sức xoay người đổi hướng.
Tôi nghĩ, thà mặt mũi bẹp dí xuống sàn xe còn đụng trúng ông sếp lạnh như băng.
ngờ, lúc tôi sắp đập mặt xuống thì một bàn tay thon dài đầy lực siết cánh tay tôi, kéo mạnh trở lại.
Cuối cùng, tôi lao vào lòng Thịnh Dật.
Một tay anh ta giữ cánh tay tôi, tay còn lại vòng qua eo, giữ tôi thật chặt.
Đầu mũi tôi phảng phất mùi trầm hương nhẹ nhàng, sâu lắng.
Giống hệt con người anh — điềm đạm, kiềm chế.
Trong khoảnh khắc đó, tôi ngẩng đầu lên, bắt gặp gương mặt anh trong ánh sáng mờ mờ — sống mũi , đường nét sắc lạnh, đẹp đến lạnh lùng.
“Chỉ là một con mèo hoang, may mà không đụng phải.” – tài xế xuống xe kiểm tra rồi trở lại khởi động xe tiếp.
Lúc này Thịnh Dật cũng buông tay ra, tôi lập ngồi thẳng dậy, quay đầu sang hướng khác, giả vờ ngắm cảnh sổ.
trời đã tối đen, chỉ là những bóng cây lùi dần trong bóng đêm.
Tôi cắn chặt môi, cố lờ nhịp tim đang đập loạn xạ trong .
Thịnh Dật hỏi:
“Cô không sao chứ?”
Tôi lắc đầu:
“Không sao.”
—
Phần đầu buổi tiệc diễn ra rất thuận lợi.
Tôi chỉ cần đứng Thịnh Dật, cười mỉm như bình hoa trang trí là đủ.
đến gần cuối, cô Thượng xuất hiện.
cô ta mặt mày hầm hầm phía tôi, tôi đang ngồi ở một góc yên tĩnh, đĩa ăn bánh ngọt.
“Con khốn!” – cô ta gào lên.
Cô ta mang đôi giày gót 15 phân, lộp cộp đến trước mặt tôi, ánh mắt từ quét xuống đầy khinh khỉnh:
“Thịnh Dật ca ca là người mà loại nghèo hèn như cô dám mơ tưởng sao?
Nhà họ Thịnh sẽ không bao giờ cho cô chân vào đâu!”
Tôi ngơ ngác nhìn cô ta vài giây, sau đó nuốt miếng bánh trong miệng xuống rồi lạnh nhạt đáp:
“Ồ.”
Việc nhà họ Thịnh có cho tôi vào hay không thì liên quan gì đến cô ta?
Miễn là Tập đoàn Thịnh Thế còn cho tôi vào làm việc, thế là đủ.
Cô Thượng như đấm vào bịch bông, đến mức mặt đỏ bừng.
Liếc thấy ly rượu vang bàn, cô ta lên ném, tôi nhanh tay đoán được, chộp uống cạn trước cô ta kịp ra tay.
“Cô… cô…” – Cô ta đến run tay, chỉ vào tôi lắp bắp.
Bất ngờ, cô ta giơ tay lên tát thẳng vào mặt tôi.
lúc đó, một bóng người lớn chắn ngay trước mặt tôi.
Thịnh Dật giữ chặt cổ tay cô ta.
trái vẻ hung dữ ban nãy, cô Thượng lập thay đổi thái độ, nũng nịu gọi một tiếng:
“Anh Thịnh~~”
Tôi không nhịn được rùng mình, nổi hết cả da gà.
Thịnh Dật liếc cô ta một cái đầy lạnh lẽo, rồi dắt tay tôi nhanh ra .
gần tới , anh cởi áo vest khoác lên vai tôi.
Hương trầm dịu nhẹ mang theo nhiệt độ cơ thể anh lập bao phủ tôi, khiến đầu óc tôi choáng váng một lúc.
Trái tim vốn vừa ổn lại lần nữa đập thình thịch như có bầy thỏ đang đâm sầm vào lồng .
—
đường , Thịnh Dật ngồi ghế sau.
Sắp đến nhà thì Đậu Đậu gọi đến bằng chiếc đồng hồ vị tôi mua cho qua.
“Mẹ ơi, mẹ bao giờ ?”
Giọng trẻ con trong veo vang lên ràng giữa không gian yên ắng trong xe.
Tôi liếc nhìn Thịnh Dật, cảm thấy nhiệt độ trong xe bỗng tụt xuống mấy độ.
Tôi dịu dàng trả lời vào điện thoại:
“Gần rồi, con ngoan nhé.”
Dỗ dành xong Đậu Đậu, tôi tắt máy.
Tôi chắc chắn Thịnh Dật đã nghe thấy giọng thằng bé.
Cân nhắc một lúc, tôi mở lời hỏi:
“…Sếp này, nếu anh bỗng nhiên có một đứa con năm tuổi, anh sẽ làm gì?”
Thịnh Dật nghiêng đầu liếc tôi, giọng điệu bình thản:
“Cô là mẹ nó à?”
Tôi vô thức gật đầu.
“Vậy thì nuôi thôi.” – Anh ta đáp gọn lỏn.
Không hiểu sao, tôi cảm thấy không khí trong xe như ấm lên trở lại.
Mãi đến lúc xuống xe bị gió lạnh thổi qua, tôi mới sực nhớ:
Khoan đã… tôi có nói anh ta là bố nó đâu nhỉ?!
—
sau, quả giám ADN có rồi.
Tôi và Đậu Đậu được xác nhận có quan hệ huyết thống mẹ con.
Tôi lén lút tờ quả, gõ phòng làm việc của Thịnh Dật.
Anh ta đang đứng cạnh sổ sát đất, tay cốc nước.
Mặc bộ vest đen vừa vặn, đường nét gọn gàng làm tôn lên vóc dáng lớn.
Gương mặt anh mang nét lạnh lùng, ánh mắt tĩnh lặng nhìn ra .
Thấy tôi vào, Thịnh Dật xoay người, ngồi xuống ghế giám đốc.
Tôi tới, đặt tờ quả xét nghiệm và một tấm ảnh Đậu Đậu tôi chụp sáng nay lên bàn trước mặt anh.
“Nếu em nói… em và anh có một đứa con, mà nó đến từ tám năm sau, anh tin không?”
Thịnh Dật nhìn tôi như thể tôi bị khùng, rồi cúi xuống nhìn hai thứ bàn.
Ánh mắt anh dừng lại tấm ảnh Đậu Đậu.
Cả người anh cứng đờ như bị sét đánh.
Trong nhà anh còn giữ ảnh hồi nhỏ — và anh biết , Đậu Đậu giống anh hồi bé như khuôn đúc.
Anh nhìn ảnh Đậu Đậu, lại quay sang nhìn tôi, sau đó tờ quả xét nghiệm:
“Cô nói thật?”
Tôi trợn mắt:
“Nói dối là chó!”
Thịnh Dật mím môi, lập gọi cho bác sĩ bạn thân:
“Làm giúp tôi một xét nghiệm quan hệ cha con.”
Tôi nghe tiếng đầu dây kia… té ngã một cái rầm.
Tôi cố nhịn cười.