Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2g36XlbYBj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Giọng anh cứng nhắc, không vẻ dung túng như thường ngày.
“Không cho tôi, chẳng lẽ để cho Văn Oanh?”
Thẩm Dao như vừa nghe thấy chuyện nực cười, khoanh tay liếc xéo anh: “Lệ Cận, anh pháo bắn hỏng à? Một người đàn bà cả cứ điểm nhìn sạch thân thể, anh vẫn coi như bảo bối?”
Cô ấy rút từ túi xách ra một tờ giấy quăng tới: “Anh tưởng cô ấy sạch sẽ lắm sao? Tự xem , thai cô ấy lén lút phá sau lưng anh đấy!”
Lệ Cận nhíu mày nhặt lên — đó là bản sao giấy thông báo phẫu thuật, ba chữ “ Văn Oanh” đóng dấu đỏ chót của viện.
Ngày tháng chính là ngày anh gặp cô cổng viện.Hơi thở anh nghẹn .
Đợi đến khi nhìn rõ chữ thai đôi, hắn ong một tiếng, trái tim như búa tạ đập mạnh .
“… đâu ra?”
Giọng anh khàn đặc như giấy nhám chà xát.
Thẩm Dao thấy anh như , cười càng rực rỡ hơn: “ đâu ra nữa? Chắc chắn là cô ấy mang thai giống hoang của kẻ nào đó, sợ lộ chuyện nên mới âm thầm xử lý! Anh nghĩ xem, cô ấy đội y tế biên giới, xa cách lòng, đám bác sĩ nam hay lính tráng đó…”
“Câm miệng!”
Lệ Cận đột ngột ngẩng , sát khí ánh mắt như muốn lóc thịt người.
Anh hiểu rõ Văn Oanh là người thế nào hơn bất cứ ai.
Cô theo anh từ mười tám tuổi, bảo thủ đến mức hôn một đỏ , lòng cô ngoài dao phẫu thuật ra thì có anh. Dù là biên giới, cô vùi cứu người, ngay cả nước do lính nam đưa tới không dám nhận.
Thẩm Dao anh quát thì giật mình, nhưng miệng vẫn cứng: “Tôi nói sai sao? sao cô ấy giấu anh chuyện mang thai? sao lén lút phá ? Lệ Cận, anh vẻ thành thật đó của cô ấy lừa !”
Lệ Cận không thèm để ý đến cô ấy nữa, anh toàn là gương của Văn Oanh — lúc cô cầm tài liệu đứng văn phòng anh muốn nói thôi; gương nhợt nhạt của cô trước cổng viện; dáng vẻ cô nhíu mày khi ôm thắt lưng va tủ tài liệu…
Hóa ra lúc đó, bụng cô có của bọn họ, anh làm gì? Vì Thẩm Dao ngắt điện thoại của cô, đẩy cô, giam lỏng cô.
Anh đột nhiên nhận ra, lần này Văn Oanh có lẽ không là đang dỗi.
Từ cầu thang truyền đến tiếng bước chân dồn dập của vệ sĩ.
Người vệ sĩ trẻ do dự đưa tới một túi hồ sơ da bò: “Gia, lúc dọn dẹp tủ đồ điểm y tế tìm thấy thứ này… trên đó có viết tên của anh và bác sĩ .”
Nghe thấy tên Văn Oanh, Lệ Cận mạnh bạo xoay người.
Khi nhìn rõ mép bìa trắng lộ ra ngoài túi, hơi thở anh ngừng trệ — đó là thỏa thuận ly hôn ký sẵn tên.
Anh vớ lấy tập hồ sơ lao ra cửa, nhưng phòng khách bỗng chốc tràn một nhóm người.
Thẩm Dao không biết gọi người đến từ lúc nào, cha cô ấy và mấy bậc trưởng bối nhà họ Thẩm sa sầm ngồi trên sofa, bên cạnh có La gia sắc xanh mét.
“Đứng ! Xem họa anh gây ra kìa, chạy đâu?”
Cha Thẩm đập mạnh gậy xuống sàn: “Mấy tấm ảnh đó của Dao Dao truyền khắp các thế lực , sau này bé làm sao đại diện gia tộc đàm phán hợp tác được nữa?”
La gia lần tiên nghiêm khắc anh như : “ đó anh nói không Văn Oanh thì không cưới, giờ thì hay , Thẩm Dao đến cả thứ hai có ! Lệ Cận, anh có quy tắc gì không?!”
Thẩm Dao ôm bụng dưới, hốc mắt đỏ hoe tựa vai cha: “Cha, Văn Oanh ghen tị , không phát tán ảnh phá của người khác… A Cận thà tin cô ấy không đoái hoài gì đến .”
“Cô nói nhảm gì đó?” Gân xanh trên trán Lệ Cận nổi lên cuồn cuộn, “Văn Oanh không loại người đó!”
“Không ? sao cô ấy trốn tránh anh? sao chạy?”
Thẩm Dao anh mắng đến mức nước mắt rơi lả chả, móng tay bấm sâu vỏ sofa.
nhỏ nhà quê Văn Oanh đó, muốn làm hỏng việc tốt của cô ấy. Cô ấy không thể thua được.
Một tia tàn độc xẹt qua đáy mắt, cô ấy đột nhiên đấm bụng mình: “Được, anh không tin tôi… Bây giờ tôi viện đứa bé này luôn! Dù sao chẳng có ai quan tâm!”
Cô ấy vừa khóc vừa lao ra ngoài, người nhà họ Thẩm giữ chặt lấy.
Lệ Cận nắm chặt nắm đấm đến mức khớp xương trắng bệch, nhưng bước chân cuối cùng vẫn đóng đinh chỗ.
Nhà họ Thẩm dùng việc “cắt đứt cung ứng nguyên liệu vũ khí” và liên minh thế lực để uy hiếp, La gia dùng “ổn thế lực” và “đại cục hợp tác” để gây áp lực.
Ba ngày sau, một buổi lễ gắn kết đơn sơ được tổ chức phòng họp cứ điểm.
Không có tiếng vỗ tay, có tiếng ngòi bút sột soạt trên giấy khi ký tên.