Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W0XdwDlJZ

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

Hốc hắn đỏ hoe, định đưa tay kéo tôi, tôi lùi một bước né tránh.

“Văn Oanh, anh tra rõ … Đứa trẻ của Thẩm Dao không phải của anh, chúng anh ly . kia anh là thằng khốn, anh mù , em anh thêm một cơ hội nữa … Anh từ bỏ cứ điểm , cần em…”

,” tôi ngắt lời anh, giọng rất nhẹ, “Tất cả kết thúc . Anh tôi, vốn dĩ không cùng một đường. kia là tôi không hiểu, bây giờ, tôi hiểu .”

Anh bướng bỉnh ở lại, thuê một căn nhà dân ở cuối trấn, phòng .

Tôi không đuổi anh, chẳng quan tâm, coi anh như cái bóng tường.

Anh giúp tôi bê thùng nước muối sinh lý, tôi trả tiền công anh theo giá thị trường.

Anh nhờ người mang loại dược liệu quý hiếm đồ hộp, tôi gửi trả nguyên vẹn.

Chút ánh sáng yếu ớt trong anh, qua tháng im lặng của tôi, cứ thế lịm tắt dần.

Thẩm Dao vẫn tìm đây.

Bụng cô ấy lộ rõ, phấn nền bết lại từng mảng, cô ấy xông phòng tôi chửi rủa: “Tô Văn Oanh! khốn không biết xấu hổ! Đều tại cô hết! Tại cô mà tôi mất cuộc nhân này, mất tương lai!”

Cô ấy vớ lấy khay y tế định đập tới.

vẫn luôn ngồi xổm ngoài cửa như một báo lao , bẻ quặt cổ tay cô ấy, lực mạnh mức cô ấy hét thảm thiết.

“Thẩm Dao, cô chán sống à!” Ánh lạnh thấu xương, anh lôi xềnh xệch cô ấy ra khỏi phòng , “Còn dám lại gần đây nửa bước, tôi sẽ khiến cô cả nhà họ Thẩm biến mất khỏi Kim Tam Giác!”

Cái liếc nhìn lại của Thẩm Dao khi bị kéo đầy căm hận như tẩm độc.

Tôi cứ ngỡ vở kịch hạ màn.

Vài sau lúc hoàng , tôi đóng cửa tiệm về chỗ ở, đường lát đá xanh.

Đột nhiên, phía sau truyền tiếng động cơ gầm rú điên cuồng của việt dã, ánh đèn chói lòa khiến người ta không mở nổi !

Là Thẩm Dao!

Cô ấy không biết kiếm đâu ra một việt dã quân dụng cải tạo, gương vặn vẹo, đầu lao thẳng về phía tôi!

Tôi đứng sững tại chỗ, thời gian như đông đặc lại.

Ngay khoảnh khắc bánh sắp cán người tôi, một luồng sức mạnh cực lớn từ bên cạnh hất văng tôi ra!

“Rầm——!!”

Tiếng va chạm kim loại hòa lẫn với tiếng xương gãy khô khốc.

Tôi ngã vật bên lề đường, ngẩng đầu thì thấy thân thể bị hất bay ra xa, đập mạnh bậc đá, máu từ dưới người anh loang ra, nhuộm đỏ cả đám rêu xanh.

việt dã đâm bức tường cũ, nghiêng đổ tắt máy, Thẩm Dao lăn ra đất, trán chảy máu, ánh đờ đẫn.

——!” Tôi bò dậy loạng choạng lao tới.

Anh nằm đó, bọt máu trào ra từ khóe miệng, nhìn thấy tôi, anh cố gắng nặn ra một nụ cười, ngón tay khẽ cử động, dường như muốn chạm gấu áo tôi, nhưng cuối cùng lại buông thõng xuống.

“… Tô Văn Oanh… Đừng sợ…” anh thào thào, đồng tử bắt đầu tán rã, “Lần này… anh bảo vệ em …”

Tiếng còi cứu thương vang từ đường vòng quanh núi, nhưng không kịp nữa .

không cầm cự bệnh viện huyện.

Thẩm Dao bị Hội đồng phán quyết Kim Tam Giác bắt giữ vì tội cố ý gây thương tích phá hoại giao ước giữa các thế lực, nửa đời còn lại phải ở trong nhà tù biên giới.

Tôi bình thản xử lý xong mọi hậu sự.

Chuyển nhượng phòng “An Trạch” bác sĩ già trong trấn, khoác vai hòm thuốc mòn trắng, rời khỏi trấn Vụ Xuyên.

Tôi không dự lễ truy điệu của anh.

Nghe nói trong di chúc, anh quyên tặng toàn bộ tài sản tiền thu từ giao dịch vũ khí để xây dựng một trạm y tế biên giới, lấy tên tôi để đặt nó.

Sau đó, tôi tới một hòn đảo phía nam xa xôi, giúp việc tại điểm y tế đảo, thỉnh thoảng xem bệnh ngư dân.

Cuộc sống vẫn đơn giản như : bệnh, đọc sách, ngồi ghềnh đá nhìn trời chìm xuống .

Một buổi hoàng bình thường, tôi ngồi cửa điểm y tế nhìn ráng chiều nhuộm thành màu đỏ vàng.

Một chàng ngư dân trẻ tuổi rám nắng chạy tới, đưa tôi một phù hiệu nhỏ dán bằng vỏ ốc: “Bác sĩ Tô, tặng cô, cô giống như… giống như hoa ốc đảo mình vậy.”

Tôi nhận lấy, cài áo blouse trắng, gật đầu với cậu ấy.

Gió mang theo vị mặn, nhẹ nhàng thổi qua .

Tôi biết, yêu hận xé lòng, nỗi đau thấu xương, quá khứ rối ren đó, sẽ giống như thủy triều, từ từ rút cạn sạch sẽ.

Còn tôi, cuối cùng học cách mang theo hòm thuốc của mình mà bước tiếp về phía .

-HẾT-

Tùy chỉnh
Danh sách chương