Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1Vu1kjF3Xp

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

Họ cùng nhau vào nhà.

Đến họ đóng cửa, tôi mới đứng thẳng lưng lại.

vườn không .

Đoàn không thích mèo, ngay Đoàn Nhuận không dám giấu mèo nhà.

Tôi quay tầng bán hầm lấy túi, định xa hơn .

Trên đường nghe tiếng sấm mơ hồ.

Tôi vừa định sờ túi bên hông, chợt nhớ ra, ô của tôi, Đoàn đã bảo tôi mang cho anh .

Tôi vừa định buông tay xuống, lại khựng lại.

— Bởi vì tôi thật sự sờ ô.

mưa bắt đầu rơi, tôi mèo bên bờ đê.

Nhưng nó đã chết .

Tôi bế nó lên, lạnh ngắt, không còn ấm .

Ngực tôi nhét đầy tuyết.

Tôi gần không cầm nổi chiếc ô .

Tôi ướt sũng trở nhà họ Đoàn, gia đình họ đang vui vẻ ăn tối.

Anh nhìn bộ dạng ướt chuột lột của tôi, khẽ sững lại, mím môi.

Đoàn Nhuận hả hê nhìn tôi.

Trước Đoàn kịp mở miệng mắng tôi làm bẩn sàn nhà, tôi quay tầng bán hầm thay bộ quần áo cũ.

Thay xong, tôi ngã vật xuống chiếc đệm hơi.

Hôm nay tôi dầm mưa ngoài đường hai tiếng.

Không tích đủ để đổi ổ tiếp nhận tốt hơn, chỗ chân cụt cọ xát đau âm ỉ.

Nước mắt cuối cùng không nhịn được, dòng dòng tuôn ra.

8、

Ngày hôm sau, ông cụ Đoàn trước mặt mọi người trên bàn ăn tuyên bố chuyện tôi rời khỏi nhà họ Đoàn tròn mười tám tuổi.

Đoàn đẩy gọng kính, cau mày: “Sao lại đột ngột vậy?”

Anh cười mỉa mai: “Thôi Ly, em nghĩ rời khỏi nhà họ Đoàn là có thể phủi sạch nợ nần sao? Em có biết, đời này em không trả hết món nợ em nợ tôi không. Em vĩnh viễn nợ tôi.”

Tôi biết.

Nếu nhất định phải tôi đã học được điều gì cái ổ ăn mày ở tầng hầm , thì chính là, tôi hiểu có những món nợ không bao giờ biến mất.

Chúng giống bệnh tật bám vào xương, mãi mãi, bám chặt lấy bạn.

Tôi khẽ : “Em hiểu, em vĩnh viễn là gái của kẻ buôn người, em vĩnh viễn là tội nhân của anh .”

“Sau rời khỏi nhà họ Đoàn, em xuống phía nam làm công nhà máy, những gì em nợ anh , nợ Đoàn, em dùng trả lại.”

Anh cười khẩy: “Nhà họ Đoàn thiếu sao? Số em kiếm được thì đáng gì?”

Đoàn “rầm” tiếng đặt mạnh chiếc cốc xuống: “ không có kiến thức nào sao? Dây chuyền sản xuất phải đứng suốt, ngay người bình thường đứng lâu trên dây chuyền còn giãn tĩnh mạch chân, huống hồ thiếu chân?”

“Đủ .” Ông cụ Đoàn cắt ngang lời họ.

Ông đã ngoài bảy mươi, nhưng vẫn tinh thần quắc thước: “Nếu bé đã quyết định , vậy cứ thế .”

Tôi biết ơn nhìn ông cụ Đoàn.

Trước ra cửa, Đoàn Khâm kéo tay tôi lại: “Thật sự không ở lại nhà họ Đoàn sao? Cậu có thể chuyện với Đoàn của .”

Ánh mắt tôi rơi xuống tấm thảm, chậm rãi lắc đầu, lại bỏ qua tia cảm xúc thoáng qua mắt ông.

Ông : “Chuyện này suy nghĩ thêm . Dù sao tối nay cậu đến đón . ngồi xe cậu , không người chặn .”

lòng tôi ấm lên.

Lúc tan học, tôi không xe của cậu Đoàn.

Có lẽ ông bận việc gì .

lòng vẫn có khó chịu.

Tôi vừa vừa nghịch điện thoại, nghĩ xem có nên gọi điện không.

Nhưng ở góc vắng lại nhìn biển số xe quen thuộc.

Cùng với là tiếng cãi vã hạ thấp:

“Đoàn Khâm! Anh trốn mấy ngày nay, không phải vẫn tôi chờ được sao! Tôi là vợ cũ của anh đấy! Anh đừng hòng vứt bỏ tôi!”

Sau là giọng đàn ông tức giận:

ngoại tình, tôi nuôi thay !”

đánh bạc, mấy chục triệu nợ tôi trả thay !”

“Năm sai người bắt cóc Đoàn Thầm Mộ để tống , kết quả tự chuốc lấy họa khiến nó bọn buôn người bắt , tôi chưa với ai, còn muốn thế nào !”

Người phụ nữ hét lên: “Đoàn Khâm, anh tưởng anh sạch lắm sao! Đừng thể tất đều vì tôi, vì yêu tôi sâu đậm lắm vậy, anh tưởng tôi không biết sao?! Anh căn bản là vì chính mình! Tên buôn người chính là do anh ! Anh chỉ là hận cha anh bỏ qua thằng vô dụng là anh mà trực tiếp bồi dưỡng Đoàn Thầm Mộ làm người thừa kế!”

Người phụ nữ lại mắng: “Anh sợ tôi ra mấy suy nghĩ bẩn thỉu của anh nên mới không dám bỏ . Đừng giả vờ cao thượng.”

ĐỌC TIẾP:

Tùy chỉnh
Danh sách chương