Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/50R1JFMfmi

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
11
Sau xuống xe, Phó Từ đề nghị đưa tôi tận ký xá.
Trên đường đi, tôi cứ muốn nói rồi lại thôi, muốn hỏi rồi lại ngập ngừng.
“Đến nơi rồi.”
Phó Từ, linh hồn thiếu nữ trung nhị* trong tôi bỗng bùng cháy mãnh liệt.
(*trung nhị = kiểu suy hơi “ảo tưởng”, bốc đồng của tuổi mới lớn)
Sao tôi có thể trơ học của đi sai đường được chứ!
Cuối cùng, tôi không nhịn nổi nữa, lên tiếng:
“À, Phó Từ … Anh rất giỏi, rất thông minh, học hành cũng … nói chung, anh cái gì cũng tuyệt.”
Ngay sau đó, khóe môi Phó Từ cong lên một nụ cười dịu dàng.
“Em… thật sự anh đến vậy sao?”
Tôi gật đầu lia lịa.
“Vậy nên, anh hoàn toàn có thể tự kiếm ra rất tiền mà!”
Nụ cười trên mặt Phó Từ càng rạng rỡ hơn.
“Ừm. Em yên tâm, anh nhất định sẽ gắng kiếm tiền, để cho em có cuộc sống nhất.”
“Hả?”
Khoan, sao câu chuyện lại lệch hướng ?!
Tôi bị anh làm cho rối bời, vội vàng lắc đầu, rồi :
“Ý em là… anh nhất định phải đi đúng đường, đừng bao giờ sa ngã đó!”
Phó Từ gật đầu rất nghiêm .
“Yên tâm đi. Anh nhất định sẽ chăm chỉ gắng, sẽ không để em thất vọng.”
Cảm giác hình như anh chưa hiểu đúng ý tôi, nên tôi quyết định nói thẳng luôn.
“Ý em là… anh đẹp trai vậy, đâu cần đi làm trai bao chứ!”
Biểu cảm trên mặt Phó Từ ngay lập tức cứng đờ.
“…Trai bao?”
Tôi gật đầu cực kỳ nghiêm , rồi :
“Vừa nãy chị kia trông cũng bụng đấy, anh cũng đừng vậy mà làm chuyện có lỗi với người ta.”
“Dù có làm trai bao thì cũng phải có đạo đức nghề nghiệp, phải chung thủy đó!”
Phó Từ tôi đầy bất lực.
“Em đã xem cái bài trên diễn đàn đúng không? Toàn là tin bịa cả đấy.”
“Người đầu tiên là mẹ anh, người thứ hai là dì anh, còn vừa nãy… là út của anh.”
“Anh không giải thích anh bọn họ quá rảnh hơi. Một đã ghét, họ có cả đống lý do để bôi xấu anh.”
“ nếu đến cả người anh thích cũng hiểu lầm… thì đúng là anh phải làm rõ rồi.”
“Anh không phải như những gì họ nói đâu. Nên… em đừng ghét anh nhé?”
Cục đá trong tôi cuối cùng cũng rơi xuống.
Quả nhiên chỉ là hiểu lầm!
khoan đã… anh ấy vừa nói gì đó?
Người anh ấy thích — là tôi?!
tôi trợn to, tim bắt đầu đập thình thịch.
Ngay lúc tôi còn chưa kịp phản ứng, Phó Từ đã bước lên vài bước, đứng đối diện tôi.
“ học Hứa Lê, người anh thích… luôn luôn là em.”
Không ngờ anh ấy lại nói thẳng như vậy, tim tôi đập loạn lên như muốn văng ra ngoài.
“Em… em…”
“Anh luôn muốn xuất hiện trước mặt em với hình ảnh đẹp nhất, hình như lại khiến mọi thứ ra rối tinh rối mù.”
“Nếu em cảm thấy anh không xứng đáng, anh sẽ không làm phiền em nữa.”
Anh ấy nói xong, quay người định rời đi.
Tôi bối rối đến mức tay chân luống cuống.
Khốn thật, sao tôi có thể nghi ngờ anh chứ!
“Không phải! Em không có ý đó! Trong em, anh là một người rất !”
Tôi vội vàng chạy lên chắn trước mặt anh, không cho anh đi.
“Em cũng thích anh! Thật rất thích!”
Phó Từ lập tức sáng rực lên.
Anh ngập ngừng hỏi:
“Thật sao? Không phải chỉ muốn an ủi anh đấy chứ?”
Tôi gật đầu mạnh mẽ, rồi kiễng chân, hôn nhẹ lên má anh một cái.
“Thật đấy! Bây giờ anh tin chưa?”
Một nụ hôn chớp nhoáng.
tôi định lùi lại, Phó Từ bất ngờ bước lên, dang tay ôm chặt lấy tôi, kéo tôi vào .
“Ừ, em nói gì anh cũng tin.”
Ngay sau đó, nụ hôn của anh rơi xuống, dày đặc mà dịu dàng, khiến tôi không thể nào từ chối nổi.
Bàn tay anh nhẹ nhàng đặt lên eo tôi, tôi nhắm lại, mặc kệ bản thân chìm vào sự dịu dàng đó.
Từ trước tới giờ, cuộc sống đại học của tôi luôn rất bình lặng.
Đã từng có lúc, tôi mơ mộng sẽ được trải qua một mối rực rỡ trong quãng đời sinh viên.
Một yêu dưới tán cây long não, nơi chàng trai thổ lộ với gái.
ấy gió thổi nhẹ nhàng, làm váy gái khẽ bay.
Là gió động, cũng là động.
Mà khoảnh khắc , dường như giấc mơ ngọt ngào năm nào của tôi, đã thực sự hiện thực rồi.
Không biết đã bao lâu trôi qua, Phó Từ mới chịu buông tôi ra.
Tôi bị hôn đến thiếu dưỡng khí, vừa rời khỏi anh đã lập tức thở hổn hển.
Bỗng nhiên, trên đỉnh đầu vang lên tiếng hò hét trêu chọc.
“Ối dào ôi, hai người còn tính lên ký xá không đấy? Cứ phát ‘cẩu lương’ nữa là tụi tôi nhốt hai người ngoài cửa đấy!”
Trời ơi, xấu hổ chết mất, vậy mà bị mấy đứa cùng phòng bắt gặp!
Tôi đỏ mặt nói vội:
“Muộn rồi, em lên trước đây!”
Nói xong, tôi quay người chạy thẳng ký xá, chẳng dám ngoái lại.
Cảm giác như đang chạy trên mây, bước chân nhẹ bẫng như bay.
Mãi cho đến ngã người xuống giường, đầu óc tôi còn lơ lửng.
Điện rung lên, là tin của Phó Từ.
“So với bây giờ, tụi là quan hệ gì vậy?”
“ học Hứa Lê, anh có thể chính thức trở trai của em không?”
Tôi áp điện lên ngực, tim đập thình thịch, vui mừng đến mức khó mà kìm chế được.
Phải rất lâu sau, tôi mới nhớ ra còn chưa trả lời tin .
“Được thôi. Gần đây anh cũng khá ngoan, em đồng ý!”
trong tôi còn chút tò mò.
“Tuy nhiên… anh còn giấu em chuyện gì không?”
Tin bên kia hơi ngập ngừng, rồi mới trả lời:
“Em biết chuyện gì rồi sao? Chuyện đó… đợi tìm được thời điểm thích hợp, anh sẽ tự nói với em, được không?”
Thấy anh không muốn nói, tôi cũng không gặng hỏi thêm.
Tôi đặt điện xuống, rồi chìm vào giấc ngủ.
Đêm ấy, tôi đã mơ.
Một giấc mơ xuân ngọt ngào.
Chết thật, đúng là mùa xuân đến thật rồi.
12
Thời gian gần đây, tôi bận tối mặt thi cuối kỳ nên ít có thời gian gặp Phó Từ, chỉ tin ngọt ngào với nhau qua điện mỗi ngày.
Chiều hôm thi xong, Phó Từ nài nỉ tôi đi hẹn hò với anh.
anh chưa chịu thừa nhận chuyện “ Lê Thượng Từ”, nên tôi quyết định trêu anh một trận.
đến điểm hẹn, tôi trốn ra một góc khuất, gửi tin cho “ Lê Thượng Từ”.
“Chúng ta nói chuyện lâu vậy rồi, mà em chưa biết anh trông nào đó. Hay là hẹn gặp mặt đi?”
Bên kia nhanh chóng trả lời:
“Ưm… có thể chờ thêm một thời gian nữa được không?”
Tôi vừa ngẩng đầu lên, đã thấy Phó Từ cách chưa tới 50 mét, tay lúng túng bấm điện liên .
Tính nghịch ngợm nổi lên, tôi liền bấm nút gọi video.
Ngay lập tức, chuông điện Phó Từ reo vang.
Tôi vừa đi tới gần, vừa anh tay chân luống cuống.
“Anh còn định giấu em tới bao giờ nữa đây?”
Tôi trưng ra vẻ mặt giận dỗi, thẳng vào anh.
Phó Từ luống cuống tới mức sắp rối tung cả lên, vội vàng nhào tới giải thích.
“Em yêu, nghe anh nói! Anh thật sự không ý giấu em đâu!”
“Anh chỉ là… luôn không biết phải giải thích với em nào. Anh sợ em sẽ anh cận em.”
Tôi lắc đầu.
“Đồ ngốc! Em đâu có nghi ngờ anh chứ!”
Cuối cùng, nét mặt Phó Từ cũng dịu lại.
Sau đó, anh kể hết đầu đuôi mọi chuyện cho tôi nghe.
Ban đầu, Phó Từ chỉ vô đăng vài video review quán ăn trên mạng, không ngờ lại có người quan tâm và luôn cổ vũ anh .
gu ăn uống của tôi và anh cực kỳ hợp nhau, nên tôi thường xuyên gửi tin góp ý, động viên.
“Thực ra, hồi đó đã có rất tin đồn thất thiệt anh rồi. Để đánh lạc hướng, anh mới bắt đầu đi khám phá các quán ăn rồi đăng video.”
“Những lời của em đã cho anh rất động lực. Nếu không có em, chắc anh đã không vực dậy sớm như vậy, cũng không có tài khoản như bây giờ.”
“Sau , nhờ Kỷ Dương, anh mới biết người luôn âm thầm ủng hộ anh chính là em. nên, anh đã lặng lẽ đổi tên tài khoản cái tên liên quan tới em, chỉ mong một ngày em sẽ phát hiện ra.”
Nghe anh kể, tôi tràn ngập cảm xúc.
Không ngờ chỉ một hành động nhỏ vô của tôi, lại mang đến cho anh sức mạnh như vậy.
Chiều hôm đó, tôi và Phó Từ chơi ở công viên giải trí nguyên một ngày, trải nghiệm cảm giác “cặp đôi yêu nhau” lần đầu tiên trong đời.
Buổi tối, anh nhận được cuộc gọi.
“Ba anh bảo dẫn em nhà ăn cơm. Em có muốn đi cùng không?”
Tôi gật đầu, nắm chặt tay anh.
“Đương nhiên rồi, em cũng rất muốn gặp gia đình anh.”
13
Gia đình Phó Từ chuẩn bị một bàn tiệc lớn.
Trong lúc ăn, mẹ anh liên kéo tôi nói chuyện.
“Nghe Tiểu Từ nhắc em suốt, giờ mới được gặp mặt ngoài đời.”
Có vẻ gia đình anh rất quý tôi, bữa cơm diễn ra vui vẻ hơn tôi tưởng.
“Lúc nào Tiểu Từ cưa đổ em vậy? Thật ra mong nó đưa em từ lâu lắm rồi, mà nó cứ lần lữa mãi.”
tới chuyện từng giả làm gái Phó Từ để lừa thầy giáo, tôi không khỏi liếc trộm anh.
“Con dâu à, phải cảm ơn ba chồng tương lai đấy! Nếu không có ba thầm giúp một tay, thằng nhỏ không biết còn nhát tới bao giờ!”
“Tiểu Từ nhà cầu xin ba lắm đấy, còn hối lộ đủ kiểu!”
“Ba! Ba uống rồi! Mau lên phòng nghỉ đi!”
Phó Từ vội kéo ba anh đi.
“Đứa nhỏ ! Ba chưa có say! Để ba kể đã…”
?
Ủa?
Giúp một tay? Hối lộ?
Còn chuyện gì mà tôi chưa biết sao?
Sau bữa ăn, mọi người lần lượt rời bàn, chỉ còn tôi và Phó Từ.
Tôi anh, nghiêm hỏi:
“Vậy rốt cuộc ba anh vừa nói cái gì vậy?”
Phó Từ giả vờ ngơ ngác:
“Em yêu à, anh choáng quá, không nghe rõ em hỏi gì luôn á…”
Tôi cười lạnh.
“Ồ, nghe không rõ hả? Vậy em đi nhé?”
Tôi giả vờ quay người.
Ngay lập tức, cổ tay bị Phó Từ nắm chặt.
“Đừng đi! Anh khai hết!”
rồi, tôi biết được sự thật.
Thì ra mọi chuyện đều là kế hoạch của Phó Từ.
Ngay cả chuyện nhờ tôi đi dạy hộ hôm đó, cũng là anh và thầy giáo bàn bạc trước — chỉ chờ tôi “cắn câu”.
Tôi bật cười tiếng.
“Nếu hôm đó em không đồng ý thì sao?”
Phó Từ ngẩng đầu, hai tay nâng mặt tôi lên, ánh kiên định.
“Thì anh sẽ cách khác. Nói chung, chỉ cần có thể đến bên em, anh sẵn sàng làm mọi cách.”
Vừa dứt lời, anh cúi đầu hôn tôi.
Tôi vòng tay ôm lấy cổ anh, chậm rãi đáp lại.
“Con trai à, ba con say quá, mẹ phải…”
“Ối dào ôi~~”
Mẹ Phó Từ bất ngờ xuất hiện ở cửa, làm tôi sợ hết hồn, vội vàng đẩy Phó Từ ra.
“Không sao đâu, đừng để ý đến mẹ, tụi con cứ đi nhé!”
Bà vừa chạy vừa cười, còn không quên hét to:
“Ông xã ơi, để tui kể cho ông nghe chuyện tụi nhỏ nè~~”
Aaaaa cứu tôi với!
Xấu hổ chết mất!
Tôi vùi đầu vào vai Phó Từ.
Ngay sau đó, anh ôm ngang tôi lên.
“Vậy… đổi chỗ khác nhé?”
Anh muốn làm với em những điều mà mùa xuân làm với cây anh đào.
Toàn văn hoàn —