Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/70C5h2LAV5

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

3

Quý Thời Uẩn và Thịnh Trạch Nam đánh nhau một trận.

Thịnh Trạch Nam đánh không lại anh ta, bỏ lại tôi một mình rồi chạy mất.

Quý Thời Uẩn dùng áo khoác thể thao của anh ta quấn tôi kín mít, mạnh mẽ đưa tôi về anh ta.

Vừa bước vào cửa, tôi còn kịp miệng chửi, Quý Thời Uẩn đã ép tôi vào cửa hôn xuống.

Cái chó này trước đây không cho tôi trang điểm, cũng không cho tôi thoa son, rằng không muốn mỗi lần hôn tôi lại đầy miệng phấn son với sáp ong.

Vậy mà lúc này lại chẳng chê tôi đầy mặt mỹ phẩm .

“Quý Thời Uẩn, đồ chó.”

Tôi nhấc gối đá vào chỗ hiểm của anh ta.

Anh ta một tay bắt lấy chân tôi.

“Đừng quậy.”

“Tại sao anh tôi và bố tôi?”

Tôi trừng mắt hung dữ nhìn anh ta.

“Đồ đàn ông chó má, có phải anh bên ngoài có chó rồi không?”

Quý Thời Uẩn dùng đôi mắt phượng đẹp đẽ đó nhìn tôi.

Qua một hồi lâu mới chậm rãi miệng:

“Tôi có cô – con hổ cái này – còn đủ sao, ở ngoài nào dám trêu chọc khác?”

“Vậy tại sao anh tôi và bố tôi?”

Tôi cực kỳ cố chấp.

Nhất phải biết nguyên nhân bằng .

Quý Thời Uẩn mím chặt môi không trả lời.

tôi sắp nổi giận, anh ta lại cúi đầu hôn tôi.

Hôn mãi, hôn đến mức tôi không thở nổi.

Khi Quý Thời Uẩn ép ngã xuống sofa hôn tiếp, tôi nhìn bức ảnh nghệ thuật khổ của mình treo trên tường, cuối cùng cũng tìm lại chút lý trí.

đàn ông chó này lại dùng mỹ sắc dụ dỗ tôi.

Tôi dùng sức đẩy Quý Thời Uẩn ra, thở hổn hển đứng dậy.

lắm Quý Thời Uẩn, anh lại bán sắc lấp liếm cho qua chuyện à? Tôi, Quân Quân, là loại nông cạn chỉ biết nhìn mặt sao?”

“Nếu anh không khai rõ vì sao tôi và bố tôi, tôi với anh xong đâu.”

Tôi chống hai tay lên hông, cố tỏ ra khí thế chua ngoa hơn chút.

Đáng tiếc vừa rồi anh hôn đến mềm nhũn, không cần soi gương tôi cũng biết mặt mình đỏ thành cái dạng gì rồi.

“Bố tôi , muốn tôi hủy hôn với anh.”

“Đồ chó, dám vị hôn thê, tôi anh là không muốn sống .”

Tôi đá một cú tới.

Quý Thời Uẩn nắm lấy cổ chân tôi, kéo mạnh về phía trước.

Tôi mất thăng bằng, ngã ngửa ra sau.

Ngay giây tiếp theo, bàn tay của anh ta vững vàng đỡ lấy eo tôi.

Tôi vừa xấu hổ vừa giận, giãy ra khỏi lòng anh ta, tiện tay véo anh ta một cái.

Quý Thời Uẩn hít sâu một hơi.

Quân Quân, cô đừng có chơi với lửa.”

Tôi và Quý Thời Uẩn giằng co một trận.

Cuối cùng suýt anh ta xử lý ngay tại chỗ.

Thế mà vẫn không hỏi ra vì sao anh ta tôi và bố tôi.

Tôi mệt đến thở hồng hộc.

Nhân lúc anh ta vào bếp lấy đồ cho tôi, tôi bật dậy bỏ chạy.

đàn ông chó này đúng là chẳng ra gì.

Chắc chắn là sau lưng tôi có chó bên ngoài rồi.

Có chó bên ngoài rồi còn hôn tôi, ghê tởm.

Về đến , tôi lập đánh răng tắm rửa.

Còn không quên đăng vòng bạn bè, vẫn chỉ một mình Quý Thời Uẩn nhìn .

“Sống hai mươi năm, lần đầu tiên chó gặm dữ như vậy. @Đội bắt chó, xin hỏi các anh có nhận việc tư nhân không?!”

Vừa đăng xong, Quý Thời Uẩn đã bấm thích.

Rất tốt.

đàn ông chó này càng ngày càng thích nhảy lên đầu tôi mà đạp rồi.

Xét cái tính phản nghịch đó của Quý Thời Uẩn, tôi quyết cũng không từ chức khỏi Thịnh Đức.

Hơn còn phải rầm rộ theo đuổi Thịnh Trạch Nam.

Ngày đầu tiên, tôi ôm một bó hoa hồng thật bước vào văn phòng Thịnh Trạch Nam.

Ở trong đó, tôi uống hết cả một ấm Long Tỉnh của anh ta, còn luôn phần cơm trưa anh ta từ đến.

Ngày thứ hai, tôi lại một bó oải hương thật tới văn phòng anh ta.

Anh ta vừa tôi đã chủ động pha trà, lấy đồ cho tôi.

“Quân Quân đến rồi, ngon uống đã chơi cho sướng, chúng ta chọc cái chó Quý Thời Uẩn.”

Lúc câu này, khóe miệng Thịnh Trạch Nam còn đau đến mức giật giật.

“Con chó Quý đánh tôi vẫn ác như hồi nhỏ, tôi còn nghi mình có phải đào mộ tổ lên không .”

Tôi nhìn cái mặt sưng như đầu heo của anh ta.

“Anh xem có khả năng nào là Quý Thời Uẩn đơn thuần ghen tị vì anh đẹp không?”

Thịnh Trạch Nam lập bừng tỉnh ngộ.

“Tôi sao thằng cháu rùa đó từ nhỏ đã đánh tôi tới sống, còn lần nào cũng đánh vào mặt. Hóa ra là ghen tị vì tôi đẹp .”

Tôi gật đầu đầy tán thành.

“Chứ còn gì , chính là ghen tị vì anh đẹp .”

“Quân Quân cô yên tâm, cô và chú cứ làm ở Thịnh Đức. Tôi có một miếng khô thì hai cũng có một miếng cháo loãng. Công ty rách nát của Quý Thời Uẩn, chúng ta không thèm ở.”

Tôi và Thịnh Trạch Nam vừa vừa mắng Quý Thời Uẩn.

Dù sao anh ta cũng là vị hôn phu của tôi, nhưng mắng thì vẫn phải mắng.

Tôi còn xong bữa trà chiều thì điện thoại của bố đã gọi tới.

“Con gái, cái chó Quý Thời Uẩn tới Thịnh Đức rồi. Bố đã chặn nó lại.”

Tôi: “Làm đẹp lắm.”

Bố tôi: “Bố là Trưởng bộ phận vệ của Thịnh Đức đấy, trong tay có thực quyền.”

Giọng Quý Thời Uẩn từ đầu dây bên kia truyền tới:

“Nhạc phụ đại nhân, con tới đón Quân Quân tan làm.”

Tôi lập ngồi thẳng .

“Bố, cho Quý Thời Uẩn lên đây.”

4

Khi Quý Thời Uẩn bước vào văn phòng, tôi đang làm bộ xót xa bôi thuốc cho Thịnh Trạch Nam.

“Khuôn mặt đẹp thế này mà đánh thành ra như vậy, đúng là chịu tội quá.”

“Quân Quân, tôi xấu rồi cô còn muốn tôi không?”

Thịnh Trạch Nam phối hợp diễn cùng tôi.

“Quân Quân cô yên tâm, tôi đã đăng ký một lớp võ thuật. Sau này mỗi ngày tan làm tôi sẽ học. Lần sau nhất tôi sẽ đánh thắng cái chó Quý Thời Uẩn.”

Tôi liếc nhìn Quý Thời Uẩn vừa bước vào, nhẹ nhàng lau khóe mắt cho Thịnh Trạch Nam.

đánh anh một lần thì tôi lại yêu anh thêm một phần. Đợi tôi hủy hôn với xong, hai ta đăng ký kết hôn.”

Quân Quân, theo tôi về .”

Quý Thời Uẩn tiến lên, vươn tay kéo tôi.

Tôi đứng dậy, lùi lại một bước.

“Anh là ai? Tôi quen anh sao?”

Quý Thời Uẩn cười mà da mặt không cười.

“Xem ra tối qua tôi lại ấn tượng đủ sâu, mới một đêm mà cô đã không biết tôi là ai rồi.”

“May mà tôi có quay lại. Có muốn cho cô xem không, giúp cô nhớ kỹ tôi là ai.”

Vừa , anh ta vừa lấy điện thoại ra video.

Tôi vội vàng giật lấy điện thoại của anh ta.

Điện thoại anh ta có lưu vân tay của tôi, khóa xong vào album, quả nhiên video mới nhất là cảnh tối qua anh ta ôm tôi hôn đến trời đất tối tăm.

Giọng Quý Thời Uẩn vang lên ngay trên đỉnh đầu tôi:

“Nhớ ra tôi là ai ?”

Tôi cười khẩy, ném điện thoại trả lại anh ta.

“A Nam cũng không ý việc trước đây tôi từng quen anh.”

Thịnh Trạch Nam điên cuồng gật đầu.

“Đúng vậy. Quân Quân rồi, sau này sẽ con cô gọi tôi là ba.”

Sắc mặt Quý Thời Uẩn lập thay đổi.

Quân Quân, cô thai rồi?!”

“Cô còn muốn con tôi gọi là ba?!”

Tôi: “……”

Lệch lạc quá đáng.

Tôi đường đường là một cô gái còn nguyên vẹn, trong bụng lấy đâu ra con !

Thịnh Trạch Nam bậy thì thôi, Quý Thời Uẩn chẳng lẽ cũng nghi ngờ mình từng ngủ với tôi sao?

Tôi và Quý Thời Uẩn thanh mai trúc mã lên cùng nhau, cha mẹ lại sớm đính hôn cho chúng tôi.

Tôi thường xuyên qua đêm ở anh ta là thật.

Nhưng mỗi lần đều là tôi ngủ giường, Quý Thời Uẩn ngủ sofa.

Có mấy lần anh ta say rượu, ôm tôi hôn đến mức không kìm chế .

Nhưng lần nào cũng tới thời khắc mấu chốt là anh ta ngủ thiếp .

Chẳng lẽ hai tháng trước, sáng tỉnh dậy tôi nằm trong lòng anh ta, lại đúng hôm đó tôi lỡ dính chút “bà dì” lên ga giường, nên anh ta tưởng mình đã làm gì tôi?

Tôi nhìn sắc mặt biến hóa khôn lường của Quý Thời Uẩn, càng nghĩ càng có khả năng này.

Tôi cố ý “ọc” một tiếng, chạy vào vệ sinh nôn khan.

Quý Thời Uẩn và Thịnh Trạch Nam đồng thời xông tới.

Hai chen chúc ở cửa, cuối cùng lại đánh nhau.

Tôi thì diễn.

Họ thì đánh thật.

Thịnh Trạch Nam đánh không lại Quý Thời Uẩn.

Không còn cách nào, tôi gọi điện cho bộ phận vệ, bố lên giúp Thịnh Trạch Nam.

Bố tôi rất nhanh đã tới.

Ông mặc đồng phục Trưởng bộ phận vệ, tay cầm gậy cảnh sát.

Vừa vào cửa, không hai lời đã quất thẳng một gậy vào mông Quý Thời Uẩn.

Đương nhiên bố tôi không nỡ ra tay mạnh.

“Chú , Quý Thời Uẩn làm Quân Quân thai rồi, chú mau đánh !”

Thịnh Trạch Nam gào lên mách tội, như sợ bố tôi đánh không Quý Thời Uẩn.

Bố tôi vừa nghe xong thì không ổn rồi, quăng luôn gậy cảnh sát sang một bên, xông tới đấm thẳng vào Quý Thời Uẩn.

lắm Quý Thời Uẩn! Con gái bối của tôi thai con rồi, còn muốn cả tôi lẫn nó, lương tâm chó mất rồi à?”

cái công ty rách mà tưởng mình là bá tổng thật rồi sao? Hôn lễ còn làm mà đã con gái tôi thai trước khi cưới, còn không muốn chịu trách nhiệm, cái đồ chó , tôi là cánh cứng rồi!”

“Hôm nay tôi không đánh gãy chân thì tôi không họ !”

Quý Thời Uẩn bố tôi đánh một trận ra trò, nhưng anh ta không đánh trả cũng không né tránh, chỉ nhìn chằm chằm vào tôi.

Tùy chỉnh
Danh sách chương