Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/40YU8WyGxF

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Năm sau tôi định xin trao đổi sang Mỹ, ba tôi quen người đó, có thể giúp tôi lo liệu một chút…”
Thấy tôi , hắn dừng lại một chút, rồi tiếp tục nói.
Tôi ngồi lại chỗ, Hạ Vãn nhỏ giọng hỏi tôi: “Không sao chứ?”
“Không sao.”
“Cô ta nói gì với cậu?”
“Xin lỗi.”
Hạ Vãn sững một chút, rồi nói: “Cậu tin không?”
Tôi nhìn nước lẩu đang cuộn sôi, nói: “Không tin.”
Sau khi tụ họp kết thúc, mọi người chào tạm biệt ở cửa.
Lâm Trí khoác vai Trần Trừng đi rồi, trước khi đi cố ý quay đầu nhìn tôi một cái, nói: “Chu Dục, rảnh đến Đại chơi nhé, tôi cậu tham quan bọn tôi, nhỏ hơn Thanh Bắc một chút, cũng khá đẹp.”
Tôi nói: “Được.”
Họ đi xa rồi.
Hạ Vãn đứng cạnh tôi, nhỏ giọng nói: “Hắn ta thật đê tiện.”
Tôi một cái.
“Cậu ?” cô ấy trừng tôi.
“Tôi đang nghĩ,” tôi nói, “bây giờ họ càng vui, sau này càng hối hận.”
“Hối hận cái gì?”
“Không có gì.” tôi nói, “Đi thôi, đưa tôi .”
Cô ấy vẫn đi chiếc xe điện đó, vẫn lảo đảo cũ. Tôi ngồi phía sau, nhìn bóng lưng cô ấy, bỗng nói: “Hạ Vãn.”
“Ừ?”
“Cậu tin nhân quả ứng không?”
Cô ấy nghĩ một chút, nói: “Tin.”
“ chờ xem.”
5
Học kỳ hai năm nhất, tôi bắt đầu theo thầy hướng làm dự án.
Cơ ở Thanh Bắc quá nhiều, nhiều đến mức khiến người ta hoa cả mắt. cần chịu học, chịu làm, chịu thức, có người sẵn lòng dắt .
Tôi may mắn, theo một thầy làm trí tuệ nhân tạo, cầm tay việc, tôi viết bài , tôi đi thi đấu.
tháng tư, đội của chúng tôi giành giải Nhất cuộc thi Sáng tạo Trí tuệ Nhân tạo Sinh viên Toàn quốc.
Tin tức truyền nhóm lớp cấp ba, có người chia sẻ link bài .
“Đệt Chu Dục ghê thật!”
“Giải Nhất? Cái toàn quốc đó á?”
“Thanh Bắc đúng là khác biệt…”
Lâm Trí không nói gì.
Trần Trừng cũng không nói gì.
tôi họ đã thấy.
tôi đăng một dòng trạng thái, ảnh là chiếc cúp, chú thích có hai chữ: Vận may.
Lâm Cảnh bấm thích.
Trần Trừng không bấm.
Lại hai tháng nữa trôi qua, nghỉ hè.
Tôi ở lại Bắc Kinh, không nhà.
Thầy giới thiệu tôi đi thực tập ở một công ty lớn, làm vị trí thuật toán, lương không cao, học được nhiều thứ.
Một buổi tối, tôi nhận được cuộc gọi từ số lạ.
“Alo?”
kia im lặng vài giây, rồi truyền đến một giọng nói quen thuộc.
“Chu Dục, là tôi.”
Trần Trừng.
Tôi không nói gì.
“Cậu… cậu đừng cúp máy,” giọng cô ta có chút gấp gáp, “Tôi có việc muốn hỏi cậu.”
“Việc gì?”
“ Thanh Bắc của các cậu… cơ bổ sung tuyển sinh không?”
Tôi sững lại.
“Ý gì?”
kia im lặng rất lâu, rồi bắt đầu khóc.
Khóc nức nở, nói đứt quãng:
“Lâm Trí… Lâm Trí lừa tôi…”
Tôi cô ta nói, không chen một câu nào.
thật ra rất đơn giản.
Lâm Trí theo đuổi cô ta ba năm, trước kỳ thi đại học cùng cũng theo đuổi được. Hắn nói, chúng ta cùng Đại, sau này vẫn ở nhau.
Cô ta tin.
Cô ta không tự mình Đại, giúp hắn sửa nguyện của tôi —— Lâm Trí nói muốn đùa một chút, để tôi học lại một năm, họ có thể ở nhau thêm một năm thế giới hai người.
Cô ta thấy trò đùa này hơi quá đáng, không chịu nổi Lâm Trí mềm mỏng nài nỉ, cùng vẫn đồng ý.
Tối hôm sửa nguyện xong, cô ta có chút sợ hãi, không dám điện thoại của tôi.
Sau này nói tôi Thanh Bắc, cô ta mới thở phào.
Cô ta tưởng này cứ thế mà qua.
Kết quả đến Đại rồi, Lâm Trí bắt đầu thay đổi.
Đầu tiên là mập mờ với nữ sinh khác, cô ta phát hiện nói là “đùa thôi”.
Sau đó là chiến tranh lạnh, một tuần không để ý tới cô ta.
Rồi sau đó, là bắt cá nhiều tay.
Cô ta phát hiện Lâm Trí cùng lúc qua lại với ba cô gái, mỗi người đều là “ gái”.
Cô ta đi chất vấn Lâm Trí, Lâm Trí nói: “Em không thật sự nghĩ tôi thích mình em chứ? Điều kiện của em là không tệ, cũng chưa tốt đến mức khiến tôi treo cổ trên một cái cây đâu.”
Cô ta nói chia tay, Lâm Trí nói tùy.
Cô ta nói nói này ra ngoài, Lâm Trí nói em cứ nói đi, dù sao ba tôi quen lãnh đạo , em nghĩ tin em hay tin tôi?
Cô ta không dám nói.
Kìm nén một học kỳ, kìm đến mức sinh bệnh.
kỳ trượt hai môn, khoa cảnh cáo.
Nghỉ hè nhà, ba mẹ hỏi sao lại , cô ta không dám nói.
cùng cô ta nghĩ đến tôi.
“Chu Dục, cậu giúp tôi với.” cô ta khóc nói, “Cậu không ở Thanh Bắc sao? Cậu có cách nào giúp tôi chuyển sang đó không? Tôi cái gì cũng làm được, thật đấy, cái gì cũng làm được…”
Tôi cô ta khóc, bỗng cảm thấy rất bình tĩnh.
Không phẫn nộ, không hả hê, chẳng có gì cả.
Giống đang câu của một người xa lạ.
“Trần Trừng.” tôi nói.
“Ừ?”
“Tối hôm cậu sửa nguyện của tôi, cậu có từng nghĩ tôi học lại không?”
Cô ta sững lại.
“Lúc cậu xóa WeChat của tôi, cậu có từng nghĩ tôi buồn không?”
Cô ta không nói nữa.
“Bây giờ cậu Lâm Trí bỏ, lại đến tìm tôi giúp. Cậu có từng nghĩ, tôi dựa cái gì mà giúp cậu?”
Cô ta khóc càng dữ dội hơn.
“Xin lỗi… xin lỗi… tôi tôi sai rồi…”
“Cậu không .” tôi nói, “Cậu không mình sai ở đâu.”
Tôi cúp máy.
Đêm đó, tôi mất ngủ.
Không cuộc điện thoại của Trần Trừng, mà tôi nhớ tới một .
Một tháng trước kỳ thi đại học, Trần Trừng hỏi tôi, cậu nào?
Tôi nói, Đại.
Cô ta nói, tôi cũng .
Tôi nói, chúng ta cùng .
Cô ta nói, được, cậu đưa tài khoản cho tôi, tôi giúp cậu điền.
Tôi đưa cho cô ta.
Tôi chưa từng nghĩ cô ta sửa.
Không tôi ngu, mà tôi chưa từng nghĩ một người tôi tin từ cấp hai lại có thể đối xử với tôi .
Giờ tôi rồi.
Có những người, không đáng để tin.
Có những người, dù đối xử tốt với cô ta thế nào, cô ta cũng coi là công cụ.
Sáng hôm sau, tôi gửi cho Hạ Vãn một tin nhắn WeChat.
【Tôi】:Tối qua Trần Trừng gọi cho tôi.
【Hạ Vãn】:???Cô ta tìm cậu làm gì?
【Tôi】:Muốn tôi giúp chuyển sang Thanh Bắc.
【Hạ Vãn】:???Cô ta điên à?
【Hạ Vãn】:Cậu trả lời sao?
【Tôi】:Không đồng ý.
【Hạ Vãn】: là tốt. Cậu đừng mềm lòng nhé, loại người cô ta, không đáng.
【Tôi】:Tôi .
【Hạ Vãn】:À đúng rồi, nghỉ đông tôi lên Bắc Kinh chơi, cậu tiếp đãi tôi không?
【Tôi】:Đến đi.
【Hạ Vãn】: quyết định thế nhé!
Tôi nhìn tin nhắn cô ấy gửi tới, một cái.
Ánh nắng ngoài cửa sổ rất đẹp, chiếu lên mặt bàn, ấm áp.
Tôi bỏ điện thoại túi, tiếp tục viết code.
6
Năm ba đại học, thứ tôi làm cùng cũng có chút thành tích.
Hai bài nghị đỉnh cao với tư cách tác giả thứ nhất, một học bổng quốc gia, một offer thực tập của ByteDance.
Thầy hướng nói, em được bảo nghiên không vấn đề, ở lại cũng không vấn đề, nếu muốn ra ngoài, thầy có thể giúp em giới thiệu.
Tôi nói, để em nghĩ thêm.
Khoảng thời gian đó, tôi thường xuyên nhớ tới dòng bình luận kia.
【Anh em, không sao đâu, điểm của cậu vừa hay chạm vạch Thanh Bắc, là tốt đó】
Giờ nghĩ lại, câu đó đúng đến lạ.
Nếu không Trần Trừng sửa nguyện , tôi đã không đến Thanh Bắc.
Nếu tôi không đến Thanh Bắc, không có những cơ này.
Nếu tôi không có những cơ này, không trở thành tôi của hiện tại.
Lâm Trí sao?
Hắn lêu lổng ở Đại ba năm, trượt mấy môn, suýt không tốt nghiệp. Ba hắn chạy chọt, khó khăn lắm mới bù đủ tín , bảo nghiên vô , ra nước ngoài cũng vô , cùng xám xịt trở quê, công ty của ba hắn.
nói ở công ty hắn cũng không yên phận, mập mờ với nữ đồng nghiệp, ba hắn mắng mấy lần.
Trần Trừng sao?
Năm hai cô ta bảo lưu một năm.