Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/40YU8WyGxF

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

3.

Tin tôi từ chức chính thức lan ra, bầu không khí trong văn bắt đầu thay đổi một cách rất khó nói.

Trước đây, người đi ngang bàn tôi ít nhiều cũng gật đầu, chào một tiếng.

giờ phần lớn đều vòng .

Như người tôi có bệnh lây.

Chỉ có Tiểu Trần ở quầy lễ tân, buổi trưa lén đặt lên bàn tôi một hộp dâu tây.

“Chị Tô, em biết chị thích ăn cái này.”

Cô ấy nói nhỏ xong liền chạy đi, giống như đang làm chuyện mờ ám.

Tôi nhìn hộp dâu tây, trong lòng hơi chua xót.

Hai giờ chiều, Chu Kiến Quốc gửi một thông báo vào nhóm ban:

“Từ hôm nay, dự án tập đoàn Hàn Thị do Trương Khải Minh phụ toàn bộ. Tô phối hợp bàn giao, hạn một tháng.”

Phối hợp bàn giao.

Bốn chữ.

Từ người phụ dự án, tôi biến thành trợ lý của Trương Khải Minh.

Năm phút sau, Trương Khải Minh lời trong nhóm bằng một biểu tượng bắt tay.

Sau đó tag tôi:

“Chị Tô, phiền chị sắp xếp toàn bộ biên họp, lịch sử trao đổi và bảng báo giá của Hàn Thị trong ba năm , ngày mai gửi cho em nhé.”

Ba năm liệu.

Hàng trăm file.

Anh nói “ngày mai gửi”, giọng điệu như đang sai bảo thực tập sinh.

Tôi không lời trong nhóm.

Chỉ nhắn riêng cho anh một câu:

liệu ba năm khá nhiều, tôi làm theo quy bàn giao, dự kiến một tuần.”

Anh lời ngay lập tức:

“Một tuần lâu quá, Chu đang gấp.”

Tôi không lời nữa.

Úp điện thoại xuống bàn, tiếp tục sắp xếp liệu.

Đến ngày thứ ba, mọi chuyện bắt đầu có mùi.

Mười giờ sáng, tôi như lệ gửi cho người phụ phía Hàn Thị là Hàn Lam, xác nhận lại lịch buổi họp tuần sau.

Mười phút sau, Trương Khải Minh từ “khu làm việc của trưởng nhóm” bước tới, dí màn hình điện thoại vào trước mặt tôi.

“Chị Tô, em vừa thấy chị gửi mail cho Hàn Thị à?”

“Ừ.”

“Sau này mail bên Hàn Thị để em gửi thống nhất nhé, chị chỉ CC cho em là được.”

Tôi nhìn anh .

Bàn làm việc của anh chính là vị trí trước kia của tôi, bị dời sang đó ba tháng trước.

Ngay cả chậu nha đam tôi nuôi hai năm cũng bị anh chuyển sang bàn mình.

“Trương trưởng nhóm, trong gian bàn giao tôi là người kết nối dự án. Mail gửi tôi gửi như bình .”

trước khi chị gửi, có cho em xem trước một chút không?”

Anh cười nói.

“Dù sao giờ em mới là người phụ .”

Tôi không đáp.

Quay đầu tiếp tục gõ bàn phím.

Buổi chiều, Phương Lệ Bình lại tới.

Lần này cô ấy không mang trà kỷ tử.

mặt cũng không có nụ cười.

“Tô , có việc thông báo với cô.”

Cô ấy đặt một tập liệu lên bàn tôi.

Phụ lục thỏa thuận cạnh tranh.

“Bộ phận pháp chế đề nghị cô ký cái này. Sau khi rời công ty, trong hai năm không được làm trong ngành, cũng không được tiếp xúc với khách hàng từng phụ .”

Tôi lật hợp .

Ba trang giấy.

Ngôn từ rất cứng rắn.

Mục bồi ghi rõ: nếu vi phạm, bồi cho công ty năm mươi vạn.

Năm mươi vạn.

Tôi làm ở Gia Hằng năm năm.

Lương năm đầu tám vạn, năm nay tăng lên mười lăm vạn.

lương năm năm cộng lại cũng tới năm mươi vạn.

“Chị Phương, trong hợp lao động lúc tôi vào công ty không có điều khoản cạnh tranh.”

“Đây là phụ lục bổ sung.”

“Trong hạn hợp lao động, muốn bổ sung điều khoản cạnh tranh phải được hai bên ý.”

“Tôi không ý.”

Khóe miệng cô ấy khẽ giật.

“Tô , cái này chỉ là quy thôi, để bảo vệ lợi ích công ty…”

“Chị Phương, tôi cũng bảo vệ lợi ích của mình.”

Tôi đẩy tập liệu lại.

“Không ký.”

Cô ấy cầm liệu rời đi.

Tiếng bước chân nặng hơn lúc đến.

Tối hôm đó, mẹ tôi gọi điện.

, con có phải nghỉ việc không?”

Tôi sững lại.

“Ai nói với mẹ ?”

“Cái cô họ Phương bên công ty con gọi cho mẹ, nói gần đây con áp lực công việc lớn, tâm trạng không ổn định, bảo gia đình khuyên nhủ.”

Phương Lệ Bình gọi cho mẹ tôi.

Tôi siết chặt điện thoại, móng tay cắm vào lòng bàn tay.

“Mẹ, con không hề tâm trạng không ổn định.”

con nghỉ việc làm ? Công việc ổn định thế, tốt thế. giờ bên ngoài khó tìm việc lắm con không biết à?”

“Mẹ…”

“Con không nhịn thêm một chút sao?”

Nhịn thêm một chút.

Giống như hai chữ “rộng lượng” của Phương Lệ Bình.

Hai câu tôi nghe nhiều nhất trong đời.

“Mẹ yên tâm, con đã có sắp xếp.”

Tắt điện thoại, tôi đứng ngoài ban công rất lâu.

Dưới lầu là bãi đỗ xe của viên Gia Hằng.

Chiếc Mercedes E300 màu đen của Chu Kiến Quốc đỗ ở vị trí cố định trong cùng.

Chiếc Accord trắng của Trương Khải Minh đỗ bên cạnh.

Chỗ đó trước đây là của tôi.

Tháng trước, hành chính lấy lại thẻ đỗ xe của tôi với lý do “dành riêng cho trưởng nhóm”.

giờ mỗi ngày tôi đi làm bằng xe điện.

Điện thoại lại sáng.

Tin nhắn WeChat của Hàn Lam.

“Tô lý, nghe nói chị sắp nghỉ việc? giám đốc Hàn muốn hỏi chị có tiện tuần này ăn tối riêng một bữa không?”

Tôi nhìn tin nhắn đó.

lời hai chữ.

“Tiện.”

4.

Bữa ăn với Hàn Thị được hẹn vào thứ Năm.

Chiều thứ Tư, chuyện xảy ra.

Máy tính của tôi không mở được nữa.

Người bên bộ phận IT sang kiểm tra một chút nói ổ cứng bị hỏng, phải mang đi sửa.

“Chị Tô, mấy file desktop của chị có sao lưu không?”

Tôi nhìn màn hình đen sì của máy tính, không nói .

Năm năm liệu dự án, trao đổi, nháp phương án… tất cả đều nằm trong chiếc máy này.

Tuy server của công ty sao, nhưng desktop còn rất nhiều ghi chép công việc và báo cáo phân tích khách hàng do tôi tự hợp.

“Trước tiên cứ mang đi sửa đã.”

Cậu viên IT bưng thùng máy đi.

Ba giờ chiều, tôi phát hiện trong hệ thống nội bộ của công ty, quyền sử dụng của tôi đã bị hạ xuống.

Chỉ nhận được mail.

Không gửi được.

Tôi tìm đến IT.

“Quyền hạn của chị được điều chỉnh theo thông báo bên hành chính. Họ nói chị đã vào giai đoạn bàn giao nên tạm khóa chức năng gửi.”

“Tạm .”

Tôi liếc về phía dãy bàn hành chính.

Phương Lệ Bình đang cúi đầu nhìn điện thoại, như chẳng biết .

Tôi không đi chất vấn ai.

Trở về bàn làm việc, mở điện thoại, dùng gửi cho Hàn Lam một bức thư.

“Chào anh Hàn, do hệ thống nội bộ công ty đang điều chỉnh, gian gần đây công việc của tôi có không sử dụng bình . Nếu có việc gấp, xin liên hệ hoặc điện thoại của tôi.”

Gửi xong, tôi mở ngăn kéo, lấy ra chiếc túi giấy da màu nâu.

Danh sách toàn bộ dự án trong năm năm.

Thứ này tôi đã bắt đầu lưu bộ cloud cá từ năm ngoái.

giấy chỉ là dự .

Trưa thứ Năm, tôi đến nhà hàng Hàn Lam hẹn đúng giờ.

Vừa bước vào mới phát hiện giám đốc Hàn Thị cũng có mặt.

Hàn Bằng .

Hơn năm mươi tuổi, tóc đã lốm đốm bạc. Ông mặc một chiếc áo len cashmere màu xám đậm, đang ngồi trong riêng uống trà.

“Tô lý, mời ngồi.”

Ông rót cho tôi một tách trà.

“Nghe nói cô sắp rời Gia Hằng?”

“Vâng.”

“Đi đâu?”

quyết.”

Ông gật đầu, không hỏi thêm.

Khi món ăn được mang lên, ông gắp một miếng cá vược hấp nói như đang trò chuyện bình .

“Tô lý, cô có biết vì sao Hàn Thị năm đó chọn Gia Hằng làm đối tác không?”

“Vì phương án của Gia Hằng có hiệu quả chi phí tốt.”

“Không.”

Ông lắc đầu.

“Ba năm trước lúc đấu thầu, có bốn công ty tham gia. Phương án gần như giống nhau, báo giá cũng không chênh lệch.”

“Tôi chọn Gia Hằng… là vì cô.”

Tôi đặt đũa xuống.

“Ngày đấu thầu hôm đó, ba công ty kia đều là sếp dẫn đội, PPT làm rất hoành tráng. Chỉ có cô đi một mình, đeo balo đen, cầm theo phương án in giấy.”

Ông cười nhẹ.

“Hôm đó cô nói với tôi một câu, tôi nhớ đến tận giờ.”

“Câu ?”

“Cô nói: ‘Hàn , phương án này có ba điểm rủi ro, tôi đã đánh dấu đỏ. Ngài nên xem rủi ro trước hãy xem phương án.’”

Ông đặt đũa xuống, nhìn tôi.

“Công ty khác đều nói với tôi họ giỏi thế nào. Chỉ có cô là người đầu tiên nói với tôi có chỗ nào có xảy ra vấn đề.”

“Ba năm hợp tác sau đó cũng . Cô bao giờ vẽ bánh vẽ cho tôi. Có vấn đề thì nói thẳng, tăng ngân sách thì tăng, cắt yêu cầu thì cắt.”

“Cho nên tôi nói .”

“Tôi chọn không phải Gia Hằng.”

“Là cô.”

Trong riêng im lặng vài giây.

Hàn Lam đưa cho tôi một tờ khăn giấy.

Tôi không nhận.

Không phải vì muốn khóc.

Chỉ là cổ họng nghẹn lại.

Năm năm.

Ở Gia Hằng, từng có ai nói với tôi những lời như .

Hàn Bằng uống thêm một ngụm trà, giọng lại trở về bình .

“Tô lý, khi nào cô có công ty mới thì báo tôi một tiếng.”

“Hợp khung của Gia Hằng với chúng tôi đến tháng Tư là hết hạn. Gia hạn hay không, tôi quyết.”

Tôi nhìn ông, không tiếp lời.

“Hàn , sau khi tôi rời đi, dự án của Hàn Thị sẽ do trưởng nhóm Trương Khải Minh phụ .”

Ông sững lại một chút, bật cười lắc đầu.

“Cậu thanh niên đó à… lần báo cáo phương án trước, ngay cả mảng kinh doanh chính của công ty tôi cũng nắm rõ.”

Tôi im lặng.

Hàn Bằng không nói thêm về Trương Khải Minh.

Khi bữa ăn kết thúc, ông đứng dậy bắt tay tôi.

“Tô lý, nhớ lời tôi nói. Có việc thì liên hệ.”

Ra khỏi nhà hàng, bên ngoài trời đang mưa.

Tôi đứng dưới mái hiên, hít sâu một hơi.

Điện thoại rung lên.

Một tin nhắn.

Từ công ty tôi phỏng vấn tuần trước.

“Chào cô Tô , sau khi đánh giá, công ty chúng tôi dự định mời cô giữ vị trí Giám đốc dự án, mức lương sẽ trao đổi trực tiếp. Mong cô liên hệ HR khi thuận tiện để xác nhận ý định nhận việc.”

Giám đốc dự án.

Ở Gia Hằng năm năm.

Từ viên lên lý, tôi luôn thiếu đúng một bước để lên trưởng nhóm.

Bước đó…

Trương Khải Minh đã dẫm lên vai tôi để bước .

Còn giờ.

Có người cho tôi điểm xuất phát chính là vị trí giám đốc.

Mưa càng lúc càng lớn.

Tôi bỏ điện thoại vào túi, không mở ô.

Bước thẳng vào cơn mưa.

Tùy chỉnh
Danh sách chương