Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7AVVu84rih

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
11.
Cùng lúc Tô Vãn Vãn dần rơi vào con đường sụp đổ, Trương Lan cũng không tránh khỏi kết cục tương tự.
tức về bà ta, tôi nghe được một người hàng xóm cũ đã lâu không gặp.
Hôm đó tôi đang siêu thị mua đồ thì tình cờ gặp bà.
Bà kéo tay tôi, nhìn tôi trên dưới, ánh mắt cảm khái.
“Tiểu Thấm à, con giờ sắc tốt thế này là cô yên tâm rồi.”
“Con không biết đâu, bà mẹ chồng cũ của con giờ thảm lắm.”
Tôi lịch sự mỉm cười, không tiếp .
Tôi thật sự không muốn nhắc lại những con người và cũ đó.
bà ấy rõ ràng đang rất hào hứng kể .
“Sau Chu Vũ mất, bà ta tự nhốt mình trong suốt ngày khóc lóc.”
“Sau đó tòa án phán căn thuộc về con, người của cơ quan thi hành án tới cầu bà ta dọn .”
“Bà ta lập tức phát điên, nằm lăn ra đất ăn vạ, nói đó là của con trai bà ta, ai cũng đừng hòng cướp.”
“ cùng vẫn bị cảnh sát cưỡng chế đưa ra ngoài. Cảnh tượng lúc đó… thật sự rất khó coi.”
Tôi thể tưởng tượng ra.
Đó luôn là thủ đoạn quen thuộc của bà ta.
Đáng tiếc, pháp luật không nước mắt.
Cũng không trò ăn vạ.
Bà hàng xóm thở dài, tiếp tục nói.
“Sau đó bà ta không còn chỗ ở, định về quê.”
“ họ hàng ở quê ai mà không biết tính bà ta? Ai cũng né tránh, sợ bà ta bám lấy mình.”
“Hồi trước bà ta dựa vào việc Chu Vũ kiếm được tiền, trước họ hàng thì oai lắm, chẳng coi ai ra gì.”
“ giờ bà ta sa cơ, người ta không bỏ đá giếng đã là may, ai còn muốn giúp.”
“Nghe nói bà ta ở quê chưa được mấy ngày đã bị người ta đuổi .”
“ giờ thuê một tầng hầm rẻ nhất gần khu mình sống.”
“Người gầy rộc , tóc cũng bạc trắng, trông còn già hơn cả cô.”
“Hai hôm trước cô còn bà ta đứng cạnh thùng rác trong khu, nhặt vỏ chai như mấy người lang thang.”
“ cô, bà ta lập tức cúi , lấy tóc che , sợ bị nhận ra.”
“Đúng là báo ứng…”
Giọng bà hàng xóm cảm thán.
Tôi lặng lẽ nghe hết.
Trong lòng không chút hả hê.
Cũng không chút thương xót.
đơn giản là một người không còn liên quan gì đến tôi, đang phải trả giá những lựa chọn của mình.
Sự tham lam.
Sự cay nghiệt.
Sự thiển cận.
Tất cả đã cùng nhau tạo nên kết cục ngày hôm nay.
Bà ta tự tay phá hủy cuộc hôn nhân của con trai.
Cũng tự tay đẩy mình vực sâu.
Chia tay bà hàng xóm, tôi xách túi đồ bộ về .
Ánh nắng ấm áp.
Phố xá nhộn nhịp.
Tôi nhìn một cửa hàng bên đường, bên trong những bông hồng và ly rực rỡ.
Tôi vào, chọn mình một bó ly thơm.
Cuộc đời tôi không nên bị lấp bởi những con người u ám và những cũ tối tăm.
Tôi nên tận hưởng ánh nắng.
Tận hưởng tươi.
Tận hưởng tình và việc được .
tôi về đến , Lâm Hiên đang ở trong bếp chuẩn bị bữa tối.
Anh buộc tạp dề, động tác thành thạo cắt rau.
Nghe tiếng mở cửa, anh quay lại, nở nụ cười ấm áp.
“Em về rồi à? Món ăn sắp xong rồi.”
Tôi tới, ôm anh phía sau.
Vùi vào lưng anh.
“Hôm nay em nghe được vài về Trương Lan.”
Tôi khẽ nói.
Lâm Hiên dừng tay.
Anh quay người lại, nhẹ nhàng nâng tôi lên.
Ánh mắt anh rất nghiêm túc.
“ đó qua rồi.”
“Cuộc đời của bà ta là lựa chọn của bà ta, không liên quan đến em.”
“Việc em cần làm giờ là quên quá khứ, nhìn về phía trước.”
“Nhìn về phía anh.”
Tôi nhìn vào đôi mắt sâu của anh.
Trong đó phản chiếu bóng dáng của tôi.
Một ánh nhìn sáng rỡ.
Khóe môi mỉm cười.
Dáng vẻ của hạnh phúc.
Tôi gật , bật cười.
“Ừ.”
Đúng vậy.
Mọi đã qua.
Bi kịch của Trương Lan là quả do bà ta gieo.
Tôi sẽ không cười trên nỗi đau của bà ta.
cũng sẽ không trở thành một người mềm lòng mù quáng.
Nghe nói sau đó bà ta còn tìm đến Tô Vãn Vãn.
Hai người phụ nữ từng vì một người đàn ông mà tranh giành đấu đá.
Giờ đây lại trở thành hai kẻ thất bại thảm hại.
Họ đánh nhau ngay trong căn phòng thuê rẻ tiền của Tô Vãn Vãn.
Một người chửi đối phương là hồ ly lừa tiền.
Một người chửi đối phương là mụ già hại chết con trai.
cùng còn gọi cả cảnh sát tới.
Nghe nói cảnh tượng đó còn náo loạn hơn cả một vở kịch chợ búa.
với tôi…
Tất cả như cơn gió thoảng bên tai.
Thổi qua.
Không lại dấu vết.
Thế giới của tôi đã được lấp bởi hạnh phúc mới.
Những người từng muốn dùng đạo đức và tình thân trói buộc tôi.
cùng đều bị sự xấu xí của mình phản lại.
Còn tôi…
đứng dưới ánh nắng.
Đón lấy cuộc đời mới hoàn toàn thuộc về mình.
12.
Đám cưới của tôi được tổ chức vào một ngày thu trời trong gió nhẹ.
Địa điểm là một bãi cỏ nhìn thẳng ra biển.
Ánh nắng, làn gió, tươi… và người tôi nhất.
Tất cả đều giống hệt giấc mơ mà tôi từng tưởng tượng.
Tôi mặc chiếc váy cưới do Lâm Hiên thiết kế, khoác tay cha mình, từng về phía anh.
Cha mẹ tôi ngồi ở hàng ghế của khách mời. Mắt họ đỏ hoe trên môi lại là nụ cười mãn nguyện.
Bạn bè tôi, những cô bạn thân của tôi, tất cả đều đang vỗ tay reo hò và gửi chúc phúc.
Lâm Hiên đứng dưới cổng , trong bộ vest chỉnh tề.
Ánh mắt anh dịu dàng, sáng lên nhìn tôi.
Giống như đang nhìn báu vật quý giá nhất trên thế gian.
cha tôi đặt tay tôi vào tay anh, tôi cảm nhận được hơi ấm và sự vững vàng lòng bàn tay ấy.
Chúng tôi trao nhẫn.
Trao nhau thề.
“Dù thuận lợi hay khó khăn, dù giàu sang hay nghèo khó, dù khỏe mạnh hay bệnh tật, anh vẫn sẽ em, trân trọng em, mãi mãi.”
anh nói câu đó, nước mắt tôi cùng cũng rơi .
Đó là nước mắt của hạnh phúc.
Là nước mắt của một sự tái sinh, gột rửa toàn bộ bụi bặm của quá khứ.
Trong bữa tiệc cưới buổi tối, bầu không khí vừa náo nhiệt vừa ấm áp.
Tôi thay bộ lễ phục màu đỏ chúc rượu.
Tôi và Lâm Hiên cùng cảm ơn từng vị khách đã đến.
Trong lúc vào phòng nghỉ thay đồ, tôi mở điện thoại.
Màn hình hiện lên một nhắn luật sư Vương.
Nội dung rất ngắn gọn.
“Tài sản đứng tên Tô Vãn Vãn đã hoàn thành đợt đấu giá tư pháp tiên. Tổng tiền thu được 870.000 tệ, hôm nay đã chuyển vào tài khoản cô định. Phần còn lại sẽ tiếp tục truy thu. Chúc cô tân hôn hạnh phúc.”
Tôi nhìn con đó.
Trong lòng bình lặng như nước.
tiền này từng là nguồn gốc của nỗi đau.
Là bằng chứng sự tan vỡ của cuộc hôn nhân cũ.
Còn giờ, đối với tôi…
Nó là một con lạnh lẽo.
Một chút bù đắp nhỏ bé năm năm thanh xuân đã qua.
Tôi trả hai chữ:
“Cảm ơn.”
Sau đó tôi thêm một nhắn lạ.
Tôi đoán được là ai.
“Tôi già rồi, chẳng còn ích gì nữa, chắc cũng chẳng sống được bao lâu.”
“Tôi xin cô, vì Chu Vũ, hãy trả lại căn tôi tôi chỗ chết.”
“Tôi cầu xin cô.”
Là Trương Lan.
Giọng điệu của bà ta không còn là chửi rủa.
Mà là sự van xin hèn mọn.
Bà ta cố dùng chết và tên Chu Vũ thực hiện lần cùng gọi là “đạo đức trói buộc”.
Tôi nhìn nhắn đó.
Không biểu cảm.
Sau đó nhấn giữ.
Chọn xóa.
Tôi không trả một chữ.
Cũng không chặn .
Bởi vì với tôi, bà ta đã hoàn toàn trở thành không khí.
Một người xa lạ không còn khả năng khuấy động bất kỳ cảm xúc nào của tôi nữa.
Tôi cất điện thoại, ra khỏi phòng nghỉ.
Lâm Hiên đang đứng chờ trước cửa.
tôi, anh đưa tay ra.
“Chuẩn bị xong chưa, cô dâu của anh?”
Tôi đặt tay vào tay anh, mười ngón tay đan chặt.
“Em sẵn sàng rồi.”
Chúng tôi nhìn nhau mỉm cười rồi cùng trở lại hội trường náo nhiệt.
Âm nhạc, tiếng cười, chúc phúc bao quanh chúng tôi.
Tôi quay nhìn qua khung cửa kính lớn của hội trường.
Bên ngoài là bầu trời đêm sâu thẳm và những vì sao lấp lánh.
Cuộc đời tôi từng rơi đáy vực của bóng tối.
Tôi từng nghĩ mình sẽ bị những phản bội, dối trá và tổn thương nuốt chửng.
cùng…
Tôi đã tự mình ra.
Tự tay xé bỏ xiềng xích.
Tự mình thoát khỏi mọi trói buộc.
Lúc đó tôi mới hiểu.
Hạnh phúc của một người phụ nữ chưa bao giờ nên đặt lên vai bất kỳ ai.
bản thân đủ mạnh mẽ, bạn mới thể cầm chắc tay lái của cuộc đời mình.
Những người từng làm tổn thương tôi…
Hoặc sống trong hối hận.
Hoặc giãy giụa dưới sự trừng phạt của pháp luật.
Kết cục của họ đã sớm được định sẵn.
Còn tôi…
Tôi quay sang nhìn Lâm Hiên.
Anh đang nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng, tràn thương.