Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/40YU8WyGxF

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Ta quay người đi, không nhìn hắn thêm lần nào nữa.
“Ta sẽ khiến toàn bộ gia tộc họ Bùi chôn cùng ngươi.”
“Ta sẽ khiến Liễu Như Yên mà ngươi quan tâm sống không bằng chết.”
“Ta sẽ khiến tên của ngươi bị đóng cột nhục nhã của lịch sử, để lại tiếng xấu muôn đời!”
Sau lưng ta vang tiếng gào thét và chửi rủa điên cuồng của Bùi Viễn.
Ta không quay đầu.
Ta ra khỏi thiên lao.
Bên ngoài ánh nắng rực rỡ.
Nhưng ta lại cảm thấy còn lạnh hơn cả trong ngục tối.
10
Tam ty hội thẩm nhanh chóng bắt đầu.
Ta với tư cách là nhân chứng quan trọng nhất của vụ án đã ra trước công đường.
Trước mặt tất cả người, ta vạch trần Bùi Viễn suốt những năm qua đã lợi dụng ta, lợi dụng Thẩm gia như nào để từng leo cao.
Hắn kết bè kết đảng ra , tham ô trái pháp nào.
Cuối cùng ta nói ra cả việc hắn vì muốn nhường chỗ cho Liễu Như Yên mà không tiếc hạ độc ta, mưu sát chính thê.
Từng việc từng chuyện đều có lý có chứng.
Triều đình chấn động.
Đám bè cánh của Bùi Viễn còn muốn biện hộ cho hắn.
Nhưng nhanh, nhị ca ta Thẩm Sách đã theo vài lão tướng của Thẩm gia từ biên quan trở về.
Họ mang theo chứng cứ sắt đá việc Bùi Viễn ở biên quan mưu đồ lôi kéo Thẩm gia, đoạt binh .
Nhân chứng vật chứng đều đầy đủ.
Bùi Viễn không còn cơ hội lật lại.
Cuối cùng hoàng đế hạ chỉ.
Bùi Viễn âm mưu tạo phản, tội ác tày trời, xử phạt lăng trì.
Toàn bộ nam nhân trưởng thành của Bùi thị bị chém đầu.
Nữ nhân bị sung làm quan kỹ.
Gia sản bị tịch thu toàn bộ.
Ngày thánh chỉ ban xuống, kinh thành đổ tuyết lớn.
Ta đứng trước cổng Công, nhìn tuyết bay đầy trời.
Trong lòng lại không có chút khoái cảm báo thù nào.
Chỉ còn vô tận trống rỗng và mệt mỏi.
Tất cả đã kết thúc .
Không.
Vẫn chưa.
Còn một người nữa, Liễu Như Yên.
Khi nhà họ Bùi bị tịch thu gia sản, vì nàng ta không có danh phận nên thoát được một kiếp.
Nhưng nàng ta cũng từ một vị phu nhân tương lai của Thái phó sống trong nhung lụa biến thành kẻ lang bạt không nhà.
Ta cho người tìm được nàng ta.
Nàng ở trong một tiểu viện rách nát, sống bằng nghề giặt thuê.
Hai tay vì lạnh mà sưng đỏ.
Nhìn thấy ta, nàng như nhìn thấy ma.
“Thẩm Vi!”
Nàng định chạy.
Bị Triệu Long một tay giữ lại.
Ta đến trước mặt nàng.
“Liễu tiểu , lâu ngày không gặp.”
Liễu Như Yên nhìn ta, trong mắt đầy hãi và oán hận.
“Ngươi muốn nào?”
Ta mỉm .
“Không nào.”
“Ta chỉ muốn mời ngươi xem một vở kịch hay.”
Ta cho người đưa nàng đến pháp trường ngoài chợ.
Ở đó người đông như biển.
Tất cả đều đến xem vị trọng thần triều trước — Bùi Viễn — chịu hình.
Khi Liễu Như Yên nhìn thấy người đàn ông mà nàng từng ái mộ, từng hứa cho nàng vinh hoa cả đời bị trói trên giá hình, bị đao từng lát từng lát cắt xuống da thịt.
Nàng ta cuối cùng cũng sụp đổ.
Nàng gào khóc, giãy giụa điên loạn.
Ta cho người bịt miệng nàng lại.
Ta chính là muốn nàng tận mắt nhìn thấy.
Nhìn người đàn ông nàng yêu chết dần trong đau đớn và tuyệt vọng.
Nhìn tất cả giấc mộng đẹp của nàng từng chút từng chút vỡ vụn.
Bùi Viễn chết .
Chết cực kỳ thảm khốc.
Liễu Như Yên điên .
Ta không giết nàng.
Ta cho người đưa nàng kỹ viện thấp hèn nhất kinh thành.
Ta muốn nàng sống.
Để nàng dùng chính thân thể mà nàng từng tự hào nhất đi trả món nợ của mình.
Để nàng sống hết quãng đời còn lại trong nhục nhã và dơ bẩn.
Đó là sự trừng phạt tốt nhất dành cho nàng.
Xử lý xong tất cả.
Ta trở về Công.
Bệnh của đại ca dưới sự chăm sóc của ta đã đỡ nhiều.
Huynh ấy đã có thể xuống giường, chậm rãi đi lại.
Nhị ca Thẩm Sách vì công bảo vệ đất được hoàng đế phong làm Công đời .
Thẩm gia cuối cùng đã trở lại.
Ta bốn đứa con đứng trước vị phụ thân.
“Cha, nữ nhi đã báo thù cho người.”
“ hồn cha nơi chín suối có thể yên nghỉ .”
Ta tưởng rằng cuộc đời mình từ đây sẽ trở lại bình .
Nhưng ta không ngờ.
Một cơn bão lớn hơn lẽ kéo đến.
11
Vụ án của Bùi Viễn liên lụy cực rộng.
Trong triều có gần một phần ba quan viên vì mà bị kéo xuống ngựa.
Cả triều đình trải qua một cuộc thay máu lớn.
Hoàng đế nhân cơ hội này thu hồi lực về tay mình.
Còn ta, Thẩm Vi, trong quá trình ấy đóng vai trò vô cùng quan trọng.
Ta không chỉ lật đổ Bùi Viễn.
Còn dùng lương thực trong tay ổn định tình hình kinh thành, giúp hoàng đế giành được lòng dân.
Trong một thời gian ngắn, danh tiếng của ta không ai sánh kịp.
Trước cổng Công xe ngựa nối đuôi không dứt.
Những người đến bái phỏng nịnh bợ ta nối nhau không ngừng.
Ta trở thành nhân vật được săn đón nhất kinh thành.
Điều đó cũng khiến hoàng đế kiêng dè.
Một người phụ nữ có tài phú như vậy, thủ đoạn như vậy, danh vọng như vậy.
Đáng hơn là phía sau nàng còn có Thẩm gia nắm trọng binh.
Bên cạnh giường há cho người khác ngủ say.
Ta biết hoàng đế sẽ không dung ta quá lâu.
Ông bắt đầu thăm dò ta.
Trước tiên ông ban vô số phần thưởng cho ta và các con.
Vàng bạc châu báu, lụa là gấm vóc, thứ gì cũng có.
Sau đó ông đề nghị nhận con trai cả của ta, Bùi Niệm, làm nghĩa tử, nuôi trong cung.
Ông nói thích đứa trẻ này, muốn tự mình dạy dỗ.
Ta hiểu, ông muốn dùng con trai ta làm con tin.
Ta quỳ xuống tạ ơn.
Sau đó khéo léo từ chối.
Ta nói con còn nhỏ, không rời mẹ được.
Sắc mặt hoàng đế lập tức trầm xuống.
Ông không nói thêm gì.
Nhưng ta biết ông đã động sát tâm với ta.
nhanh đã có người bắt đầu dâng tấu đàn hặc ta trên triều.
Nói ta là phụ nhân mà can thiệp triều chính.
Nói ta đầu cơ tích trữ, khuấy đảo thị trường, là gian thương vô đạo.
Nói ta cấu kết với tướng lĩnh biên quan (nhị ca ta), mưu đồ bất chính.
Vô số tội danh như tuyết bay về phía ta.
Ta biết đó là ý của hoàng đế.
Ông chuẩn bị dư luận để trừ bỏ ta và Thẩm gia.
Gió trước cơn mưa lớn đã thổi khắp lầu cao.
Cả kinh thành bao trong bầu không khí căng thẳng.
Nhị ca gửi mật từ biên quan trong đêm.
Trong chỉ có một chữ.
“Phản.”
Ta biết với tính cách của nhị ca, huynh ấy đã sớm muốn phản .
Với thực lực của Thẩm gia, chiếm kinh thành không phải việc khó.
Nhưng ta do dự.
Một khi chiến tranh nổ ra, nhất định sẽ sinh đồ thán, máu chảy thành sông.
Thiên hạ lại rơi loạn lạc.
Bách tính có được vài ngày yên ổn.
Ta không thể vì ân oán cá nhân mà đẩy họ trở lại vực sâu.
Hơn nữa ta cũng không muốn Thẩm gia mang tiếng phản nghịch muôn đời.
Ta gửi lại một bức .
Trong cũng chỉ có một chữ.
“Đợi.”
Ta đợi một cơ hội.
Một cơ hội có thể giải quyết chuyện mà không cần đổ máu.
Ta bắt đầu bán đi tất cả sản nghiệp của mình ở kinh thành.
Đổi toàn bộ tiền thành vàng thỏi.
Sau đó chia từng đợt lẽ vận chuyển ra khỏi kinh thành.
Ta còn tung ra một tin đồn trong kinh thành.
Rằng ta đã nhìn thấu hồng trần, chuẩn bị xuất gia làm ni cô.
người đều nghĩ ta cúi đầu trước hoàng đế.
Ngay cả hoàng đế cũng nghĩ như vậy.
Ông thả lỏng cảnh giác với ta.
Ông cho rằng con hổ đã mất nanh này không còn đáng nữa.
Ông bắt đầu quay mũi nhọn về phía nhị ca ta.
Lấy danh nghĩa nghị sự, ông triệu nhị ca ta về kinh.
Ai cũng biết đó là Hồng Môn yến.
Chỉ cần nhị ca kinh sẽ không bao giờ trở về được nữa.
Nhị ca gửi hỏi ta phải làm .
Ta nói với huynh ấy hãy án binh bất động.
Huynh ấy chỉ cần ở biên quan tạo ra thanh đủ lớn.
Khiến hoàng đế nghĩ rằng Thẩm gia bất cứ lúc nào cũng có thể nam tiến.
Khiến ông không dám hành động liều lĩnh.
Còn ta thì bắt đầu thực hiện kế hoạch cuối cùng của mình.
Một kế hoạch có thể một lần giải quyết toàn bộ vấn đề.
12
Thọ yến của hoàng đế được tổ chức long trọng trong hoàng cung.
Ca múa tưng bừng, khắp nơi một vẻ thái bình.
Hoàng đế ngồi trên long ỷ, tiếp nhận sự triều bái của bá quan.
Trên mặt tràn đầy nụ đắc ý.
Đã trừ được Bùi Viễn — mối họa lớn trong lòng.
Lại áp chế được Thẩm gia.
Ông ta cảm thấy ngai vàng của mình vững như bàn thạch.
Ngay lúc ông chuẩn bị tuyên bố khai yến.
Một vị khách không mời mà đến xông .
Là ta.
Ta mặc triều phục cáo mệnh của phu nhân Công.
Trong tay ôm một vị.
vị của phụ thân ta — lão Công.
Tất cả người đều sững sờ.
Sắc mặt hoàng đế lập tức âm trầm đến mức có thể nhỏ ra .
“Thẩm Vi! Ngươi muốn làm gì!”
Ông ta quát lớn.
“Ngươi thật to gan, dám xông thọ yến của trẫm!”
Ta không để ý đến ông ta.
Ta đến giữa đại điện, quỳ xuống.
Giơ cao vị của phụ thân.
“Bệ hạ.”
Ta cất giọng vang , âm thanh truyền khắp đại điện.
“Tiên phụ, Công Thẩm Khiếu, vì tận trung, tử trận nơi sa trường.”
“Thẩm gia cả nhà trung liệt, vì bảo vệ giang sơn Đại Chu mà đổ hết giọt máu cuối cùng.”
“Nhưng nay gian thần hoành hành, trung lương chịu oan.”
“Thẩm gia lại bị ép đến bờ vực nhà tan cửa nát.”
“Ta chỉ muốn hỏi bệ hạ một câu.”
“Đây chính là câu trả lời mà người dành cho Thẩm gia ?”
Giọng ta vang dội, từng chữ rơi xuống như sắt đá.
Trong đại điện im phăng phắc.
Tất cả đại thần đều cúi đầu, không dám nhìn ta.
Sắc mặt hoàng đế lúc xanh lúc trắng.
“Làm càn!”
Ông ta đập bàn đứng dậy.
“Người đâu! Kéo con đàn bà điên này ra ngoài cho trẫm!”
Thị vệ lập tức xông .
Ta không phản kháng.
Ta chỉ lẽ nhìn ông ta.
Khóe môi mang theo nụ châm biếm.
“Bệ hạ, người thật sự cho rằng giết ta xong là có thể gối cao ngủ yên ?”
“Người không nhị ca ta Thẩm Sách ba mươi vạn Thẩm gia san bằng kinh thành để báo thù cho ta và Thẩm gia ?”
Thân thể hoàng đế khẽ chao đảo.
Ông ta .
Dĩ nhiên là .
Điều ông ta hối hận nhất lúc này chính là không sớm thu lại binh của Thẩm gia.
“Ngươi… ngươi rốt cuộc muốn gì?” giọng ông ta run .
Ta mỉm .
“Yêu cầu của ta đơn giản.”
“Thứ nhất, ta muốn bệ hạ trả lại danh dự cho phụ thân ta và Thẩm gia. Truy phong phụ thân ta làm vương, tước vị đời đời kế thừa.”
“Thứ hai, ta muốn đan thiết khoán và kim bài miễn tử, bảo đảm Thẩm gia ba đời bình an.”
“Thứ ba, cũng là điều quan trọng nhất.”
Ta nhìn thẳng ông ta, nói từng chữ.
“Ta muốn rời khỏi kinh thành.”
“ theo các con và tài phú của ta, đến một nơi trời cao hoàng đế xa.”
“Từ nay về sau triều đình Đại Chu, ta tuyệt đối không nửa .”
“Binh Thẩm gia, nhị ca ta có thể giao lại.”
“Nhưng phải giao cho người mà huynh ấy tin tưởng nhất.”
“Chúng ta sông không phạm giếng.”
“Người tiếp tục làm vị hoàng đế thái bình của mình.”
“Ta đi làm một phú gia nhàn tản.”
“Đối với người, đối với chúng ta, đây đều là lựa chọn tốt nhất.”
Trong đại điện như tờ.
Tất cả người đều chờ câu trả lời của hoàng đế.
Ta biết ông ta sẽ đồng ý.
Bởi vì ông ta không còn lựa chọn.
Dùng một danh vị hư để đổi lại binh , đổi lại sự ổn định của giang sơn.
Cuộc giao dịch này ông ta lời mà không lỗ.
lâu sau.
Hoàng đế uể oải ngồi trở lại long ỷ.
“Trẫm… chuẩn.”
Ba tháng sau.
Ta theo bốn đứa con và vô số tài phú rời khỏi kinh thành.
Nhị ca cũng từ quan.
theo đại tẩu và cháu trai trở về quê cũ Giang Nam.
Binh Thẩm gia được giao cho phó tướng đắc lực nhất của phụ thân.
Một người trung thành tuyệt đối với Thẩm gia, trung thành với hoàng đế.
Ngày chúng ta rời đi.
Hoàng đế không đến tiễn.
Nhưng ta biết ông ta đứng trên thành lâu nhìn xuống.
Nhìn người phụ nữ khiến ông ta hận bất lực cuối cùng cũng rời khỏi tầm mắt.
Xe ngựa của chúng ta tiếp tục đi về phía nam.
Đích đến là Vân Châu.
Nơi ta đã có được cuộc đời .
Trong xe ngựa, bọn trẻ đùa.
Trên gương mặt tràn đầy sự nhẹ nhõm và vui vẻ mà ta chưa từng thấy trước đây.
Ta vén rèm xe nhìn phong cảnh lùi dần phía sau.
Trong lòng yên bình.
Ta cuối cùng đã thoát khỏi xiềng xích.
Ta tự do .
Từ nay về sau ta chỉ là Thẩm Vi.
Là mẹ của bốn đứa con.
Là một người phụ nữ bình thường, nhưng giàu có.
Còn tương lai…
Ai mà biết được.
Có lẽ ta sẽ mở ở Vân Châu một tửu lâu lớn nhất.
Hoặc lập một đội thuyền hùng mạnh nhất để đi xem bên kia biển là phong cảnh nào.
Đời người còn dài.
Mà ta chỉ bắt đầu.
HẾT
☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️
Chào người! Bộ này được mình beta từ phần mềm dịch.
Beta này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂
Nếu bạn thấy đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~
😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta thôi chứ chưa làm giàu được từ đâu huhu 😭
📌 Tài khoản nè (quý hóa lắm luôn!):
NGUYỄN THỊ XUÂN
MBbank 0934349862
💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏
🔸 Bạn 5k – mình hí hí cả buổi
🔸 20k – mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ
🔸 50k – mình ra nhanh như chó thấy bồ 🐕💨
🔸 Không – cũng không , đọc chùa nhưng đừng im như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!
Thương yêu nhiều nhiều 💖
— Xuxu beta – làm vì đam mê, sống nhờ 😎