Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7V8MIZcljb

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Cố Thừa Phong lạnh lùng liếc tôi một : “ , là Lâm Chân Chân trước.”
Tôi cười lạnh, “Vậy anh giải thích thử xem tại sao trên người tôi lại ướt sũng thế này?”
“Cửa nhà vệ sinh có camera, rốt cuộc ai đúng ai sai, nhìn là ngay.”
giáo dục nhìn tôi một , lại nhìn anh ta một .
Tôi , tôi và Cố Thừa Phong, một người đứng khối, một người đứng nhì khối, đều là hạt giống tốt nhắm vào Thanh Bắc, phạt ai cũng sợ xảy vấn đề.
Cuối cùng giáo dục trừng mắt nhìn Uyên: “ Uyên, viết bản kiểm điểm 5000 chữ, thứ hai họp toàn trường đọc công khai!”
Uyên hằn học trừng tôi.
“Lâm Chân Chân! Tôi cậu chưa xong đâu!”
5
Thứ hai, vừa đọc xong bản kiểm điểm, diễn đàn trường lập tức nổ tung theo.
Một tài khoản tên “Vợ của Cố Thừa Phong” điên cuồng spam trên diễn đàn.
【Hôm nay Thừa Phong mặc áo sơ mi trắng, đẹp quá !】
【Không hổ là bạn của mình, liếm quá liếm】
【Con khốn nhà họ Yến này, đứng gần bạn tôi vậy làm gì?】
【Tôi Thừa Phong là thanh mai trúc mã. Con dâu do dì Lương đích thân chọn, tiện nhân còn tranh tôi?】
Ảnh đính kèm đều là ảnh riêng của Cố Thừa Phong — đang ăn cơm, đang ngủ, mặc áo ba lỗ… góc chụp cực kỳ riêng tư, rõ ràng là chụp trong nhà.
Dựa vào mấy “manh mối” cố ý cung cấp trong đó, khỏi cần đoán cũng chắc chắn chính là “tôi”.
Bạn học bên cạnh giơ ngón tôi: “Ôi trời, chị em đỉnh thật đấy!”
“Chị này thật sự dám yêu dám hận, đúng là tấm gương của chúng ta.”
“ chính là tình yêu của học bá sao? Quá kích thích!”
6
Rất nhanh, lớp gọi tôi đến văn phòng, bên cạnh còn có dì Lương và Cố Thừa Phong.
Dì Lương vừa thấy tôi đã xông tới, giơ cao, nhưng tát còn chưa hạ xuống đã bố tôi đưa chặn lại.
“ làm gì vậy!” Bố tôi gà mái che con kéo tôi sau lưng.
Giáo viên thở dài: “ trên diễn đàn các anh chị chứ? Ảnh hưởng rất không tốt, hơn nữa thành tích gần của Thừa Phong cũng ảnh hưởng rất …”
Cố Thừa Phong nhìn tôi một , ánh mắt u ám, không rõ là cảm xúc gì: “Lâm Chân Chân, cô làm vậy thấy thú vị lắm à? Tôi căn bản không thích cô… Nếu là trước của tôi khiến cô hiểu lầm, tôi xin lỗi, nhưng cô có thể đừng bịa đặt về tôi lung tung không?”
Dì Lương nghe thấy lời của Cố Thừa Phong, càng tin chắc người đăng bài trên diễn đàn chính là tôi: “Tôi đã cô không có ý tốt mà! Lần trước là nội y gợi cảm, lần này lại mạng hươu vượn! Con tôi mà không thi đỗ Thanh Bắc, xem tôi không giết chết cô!”
Bố mẹ tôi đồng thời tiếng: “Con gái tôi không thể nào làm loại này!”
Tôi giữ lấy bố mẹ đang tức giận, trực tiếp giáo viên: “Thưa cô, bây độ hot của bài đăng cao vậy, cả trường đều , ảnh hưởng thế, đã có thể lập án . Hay là báo cảnh sát , để công an mạng tra IP, ai đăng bắt người đó.”
Dì Lương sững sờ, lập tức gật đầu: “Đúng! Báo cảnh sát!”
Lúc này đến lượt sắc mặt Cố Thừa Phong thay đổi.
6
“Không báo cảnh sát.” Cố Thừa Phong đột ngột đứng bật dậy.
Dì Lương trừng anh ta: “Con ngốc quá vậy! Bây việc cấp bách là phải lôi con hồ ly tinh thật sự , con không thể vì thế mà ảnh hưởng học tập !”
Cố Thừa Phong né tránh ánh mắt của : “Mẹ, đều là bạn học cả, làm sẽ càng ảnh hưởng đến việc học, này cứ vậy bỏ qua , con đảm bảo lần sau định thi hạng khối.”
lớp cũng không làm , lỡ mà tin nóng hay hot search nào đó chút lương của cô ta còn không đủ để trừ.
Cô ta vội vàng cười xòa: “Đúng vậy, mẹ Lương ạ, đều là mấy đứa nhỏ đùa giỡn thôi, làm sau này Thừa Phong ngoài cũng người ta trỏ trỏ. Dì yên tâm, trường chúng tôi định sẽ điều tra kỹ càng, sẽ không để người khác ảnh hưởng đến việc học của con.”
Dì Lương nghi ngờ nhìn anh ta, lại nhìn tôi.
Cuối cùng nghiến răng bỏ .
Trong hành lang còn tôi và Cố Thừa Phong.
Anh ta cúi người xuống, hạ thấp giọng: “Dạo này cô sao vậy? Lại đổi chỗ ngồi, lại đánh nhau, còn đòi báo cảnh sát, cô định phải gây phiền cho tôi đúng không?”
Tôi cười.
“Cố Thừa Phong, anh nghe cho rõ . Chúng ta là hàng xóm bình thường, mẹ anh vu oan cho tôi, anh lại làm chứng giả cho Yến, bây còn đổ hết tội đầu tôi, tôi còn không phản kháng à?”
Sắc mặt anh ta xanh mét, một câu cũng không .
“Đừng tự đội mũ cao cho mình.” Tôi xách cặp sách , “Tôi không có hứng thú gây khó chịu cho anh, anh cũng đừng tới làm tôi buồn nôn.”
Khi ngang qua bên cạnh hắn, Cố Thừa Phong nắm lấy tôi: “Lâm Chân Chân, trước em không vậy…”
Tôi cười lạnh: “Cố Thừa Phong, tôi từng cũng cho rằng anh không phải loại người thế.”
Lần này, tôi hất hắn , không ngoảnh đầu lại nữa.
7
Dì Lương vẫn không yên tâm về tôi.
ta lắp camera ở hành lang, để xem tôi mấy về nhà.
Còn lén theo dõi tất cả tài khoản mạng xã hội của tôi, thậm chí tôi đăng một trạng thái chơi, ta cũng lập tức chụp màn hình hỏi mẹ tôi có dẫn theo con ta không.
Mẹ tôi sợ ảnh hưởng đến tâm trạng tôi, nên cứ nhẫn nhịn sự quấy rối của Dì Lương vậy.
Nhưng tôi không chịu nổi.