Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Và… lặng lẽ gì tôi.
Ví dụ như:
Thùng rác trước cửa luôn sạch sẽ, bằng vừa hỏi đã có đứng tên thanh toán trước, hoặc có hôm có ship tới bộ quần áo đúng mùa.
Tôi rõ là ai, nhưng tôi không định tâm.
Có những chuyện, nên thời gian cuốn .
Nếu quan tâm quá, chỉ khiến bản thân thêm phiền.
ngày tiệm khai trương, pháo nổ rền vang.
Lâm An lâu lắm xuất hiện, còn mặc rất chỉnh tề.
nhăn định đuổi , lại nhẹ nhàng xoa đầu con bé.
Không là sự thanh tỉnh hay tàn tạ.
“Hãy vui nhé.”
“Chú… không chuyện , đành trông cậy vào .”
bĩu môi, xấu:
“ là , đương nhiên sẽ bảo vệ rồi!”
Lâm An bật cười, bước tới đưa tôi bao lì xì lớn.
“Trước kia tôi cứ nghĩ mình có thể có thứ tốt hơn.
Nên dù cuộc sống không tệ, tôi vẫn luôn so sánh với khác.”
“Xin lỗi.”
“Là tôi chưa từng quan tâm cảm xúc , chỉ chạy theo nuối tiếc thời trẻ.”
“Bây giờ sống rất tốt. mạnh mẽ, không nên bị trói buộc bởi bất kỳ ai.”
“Lựa chọn là đúng, chỉ tiếc là… tôi không nỡ.”
“ này là xứng đáng nhận, nhận lấy .”
Tôi không từ chối .
nói đúng, tôi không có công lao thì có khổ lao.
Đây là phần tôi nên có.
Nhìn lảo đảo rời , tôi xoay nắm tay , đốt pháo khai trương.
Mọi xung quanh vỗ tay chúc mừng.
bị tiếng pháo giật mình, ôm tai chạy khắp nơi.
Lúc giống đứa trẻ.
Thường ngày con bé quá chững chạc, khiến ai nhìn xót xa.
Cứ thế, năm lại trôi qua trong yên ả.
Ba tôi thăm.
Ban đầu không thích , nhưng rồi con bé quá điều, rót trà đấm lưng, cuối cùng chiếm lòng họ.
Suốt ngày gọi “ gái ngoan”.
Tôi quen kể lại, từ sau khi rời khỏi tôi, Lâm An ngày đêm mượn rượu giải sầu,
ngay cả trong mơ gọi tên tôi.
đêm mùa đông, phát hiện chết vì lạnh ngoài đường.
Tôi chẳng bận tâm chuyện .
không tự hỏi liệu tiết kiệm chúng tôi có đủ sống ổn hay không.
Bởi là lựa chọn .
Lúc này, tôi ngồi xổm trước , giúp con bé đeo cặp.
Tôi đã chạy vạy cả năm nay đăng ký hộ khẩu con bé, chúng tôi chính thức trở thành con.
Giờ đây, cuối cùng con bé có thể học như bao đứa trẻ khác.
vẫn chần chừ:
“ ơi, đừng tốn nhiều con .”
Tôi phì cười, gõ nhẹ đầu con bé:
“ kiếm là con.
Con học rồi kiếm nhiều thì lại nhé.”
Con bé cau mày, nghĩ ngợi hồi, cuối cùng gật đầu.
Hôm , tôi dắt tay con bé trường,
ánh nắng chiếu tấm bảng hiệu , khuôn nghiêng nghiêng con bé, khiến lớp lông tơ trên má nó óng ánh dưới nắng.
Tôi nhìn bóng lưng con bé tung tăng chạy nhảy, nở nụ cười mãn nguyện.
Bức tranh về tương lai chúng tôi, đã hoàn toàn mở ra.
-HẾT-