Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
12
Người ông nắm tay đứa bé.
Giọng trầm khàn:
“Đừng ai cũng mẹ. Mẹ con không cần con .”
Tôi vô thức lên tiếng ngăn lại:
“Anh làm kiểu gì ? Đừng nói với trẻ con như thế!”
“Có người mẹ nào không đứa bé như chứ? Đúng không, bé ?”
Cô bé quay đầu liên tục vẫy tay với tôi.
“Nhưng mẹ đã bỏ con hai lần rồi!”
“Còn nhốt con vào hộp , rồi hộp kín, nhốt trong xe tải nửa ngày. Con suýt ngạt ch/ết.”
“Nhưng con vẫn mẹ.”
“Vì mẹ cho con sự sống, để con ăn bánh.”
Tôi cứng họng.
Nửa đêm tỉnh dậy, muốn tát hai cái.
Người ông cười .
“Người mẹ như … còn cần làm gì?”
“Người vợ như … cô có muốn không?”
“Không nói một lời, không giải gì đã bỏ tôi đi. lùng tàn nhẫn.”
Anh ta bế cô bé lên, bước đi.
Tôi hít mũi, gấp chiếc áo nhỏ trên đầu gối, lại ngủ thiếp.
Bình luận trên đầu lướt qua.
Nhưng tôi không nhìn rõ.
Khi tỉnh dậy lần , nhiệt độ đã bình thường.
Y tá trực nhắc tôi uống thuốc đúng giờ.
Cô :
“Người ông ngồi cạnh cô tối qua là bạn trai à? Anh ta trông cô đêm, nhưng không nói chuyện. Hai người cãi nhau sao?”
“Tôi còn chụp ảnh .”
Tôi lại xem.
Người ông mặc áo khoác ngồi cạnh.
Không có đứa bé.
Hóa ra không phải người mặc vest tối qua.
Anh ta đang xem thoại.
Tôi nhìn kỹ—
Tay anh ta thò vào túi tôi.
Tôi chợt hiểu ra, vội sờ túi.
Trời !
Ví tiền bị trộm mất!
Tôi rưng rưng cảm ơn y tá, lấy thuốc rồi một về .
Cuối cùng về đến cửa.
Kiệt sức thể xác lẫn tinh thần.
Nhưng trên thảm trước cửa có một giỏ trái cây tinh xảo.
trong đầy anh đào, nho, còn có túi đá .
13
Tôi theo số thoại trên đơn giao hàng. kia nói:
“Ồ, giao nhầm rồi. Ban đầu là gửi cho vợ cũ, nhưng ghi sai địa chỉ. Người ông nói anh ta có rất rất nhiều tiền, nên coi như thí cho cô .”
Đúng là người tốt!
Tôi vừa mất ví, không còn tiền mua đồ, đúng lúc lại thèm trái cây.
trong toàn những loại tôi .
Thèm quá.
Ăn.
Trong giỏ còn có một bó hoa hồng xanh lấp lánh.
Kèm theo một tờ giấy viết rất dài:
“ ra sau khi em rời đi, anh sống rất tốt. Món ăn ngon mỗi ngày đều mang lên . Con cũng rất , còn biết biểu diễn lộn nhào. Rất nhiều người xin liên lạc của anh, quà tỏ tình chất đầy sảnh. Ha ha, em đúng là biết chơi trò mèo vờn chuột. Em nghĩ anh rời em thì sẽ sống không tốt sao? Ngược lại, anh sống rất tốt!
À đúng rồi, em sự không còn yêu anh sao? Không thể nào đâu, em đang nói dối phải không? Anh em, anh em, anh em, anh em. Em có thể lại cho anh không?
Em tính toán quá sâu. Có phải em đã bỏ thuốc gì vào anh không? Anh biết mà. Em cố tình để lại đồ ở , một thùng tiền, muốn lấy thì lập tức cho anh.
Anh xin em.”
Dài quá.
Không đọc.
Chúc anh ta sớm quay lại với vợ cũ đi.
Tôi ném tờ giấy vào thùng rác.
Còn bó hoa thì đẹp và thơm, tôi đặt lên .
Ngay lúc , tôi thoáng một tia đỏ lóe lên trong bó hoa.
Tôi vừa định nhìn kỹ thì thoại reo.
14
Là cô y tá trực ở bệnh viện hôm qua.
Tan ca rồi, tâm trạng cô ấy tốt hơn nhiều.
Cô tôi:
“Cô vẫn độc thân đúng không? Tối qua em họ tôi đi ngang bệnh viện, sáng nay tôi về cô.”
“Cậu ấy vừa tốt nghiệp, làm việc trong công ty gia đình. Trẻ, lại rất chu đáo. Dù sao cô cũng đang một , nếu có ý định thì tôi đưa số cho cô.”
Ban đầu tôi định từ chối.
Nhưng ngồi trong phòng khách, một ăn trưa, lại nhớ cảm giác có người cạnh.
Thôi thì thử xem.
Chúng tôi hẹn gặp vào buổi chiều.
Tôi đi sớm, lái chiếc xe nhỏ tới chỗ hẹn.
Gần đến hàng, một bé gái đột nhiên chạy ra từ lề đường.
Tôi phanh gấp.
Hai chúng tôi nhìn nhau.
Hai bím tóc dựng đứng trên đầu bé giống hai con rắn nhỏ.
“Mẹ .”
Tôi nhìn đồng hồ, vẫn còn sớm, nên dắt bé tới phòng bảo vệ.
“Đứa trẻ bị lạc, nhờ giúp tìm mẹ nhé.”
Tôi nhẹ nhàng gỡ tay bé đang nắm váy tôi.
“Bé , đợi mẹ nhé. Chị phải đi hẹn hò rồi.”
Cô bé bấm chiếc đồng hồ trẻ em trên tay, òa khóc:
“Ba ba ! Mẹ sắp tái hôn rồi!”
Tôi sợ nhất trẻ con khóc.
Vội vàng phóng xe bỏ chạy.
15
Tới quán cà phê.
Chàng trai kia khá ổn.
Cao ráo, gầy nhưng có cơ, khí chất sạch sẽ.
Nói chuyện nửa tiếng, anh đỏ mặt :
“Chúng ta có thể xác nhận mối quan hệ không?”
“Hôm qua trong bệnh viện, lần đầu nhìn cô tôi đã rất đau .”
“Tôi muốn xin số liên lạc, nhưng có một ông đơn thân chặn tôi lại, mặt rất khó chịu, nên tôi lỡ mất cơ hội. Nhưng giờ vẫn chưa muộn.”
Tôi vẫn còn do dự.
Dù sao tôi có rất nhiều tiền, muốn tìm người ngoãn, tôi .
Anh ta cái gì cũng tốt.
Nhưng tôi không hề rung động.
Trong đầu cứ hiện lên tay của Thẩm Xá, giọng nói của anh.
Tôi định lịch sự từ chối.
Nhưng đúng lúc —
Một bóng nhỏ lao tới, ôm chặt chân tôi.
Lại là cô bé bị lạc lúc nãy.
“Mẹ ! Sao mẹ bỏ con ? Ba đang đỗ xe, sắp tới rồi!”
Tôi và chàng trai nhìn nhau.
Ánh anh ta đầy kinh ngạc, phức tạp.
Tôi muốn giải .
Nhưng nghĩ lại chắc cũng chẳng có tương lai.
Tôi chỉ cười lịch sự:
“Ha ha… xin lỗi nhé. Bữa tôi trả.”
Nhưng chàng trai lại dụi , nhìn tôi đầy thương cảm:
“Cô có con tôi cũng chấp nhận. Một bà mẹ đơn thân… khiến người ta đau .”
Cô bé trèo lên người tôi như leo cây, ngồi vững trong .
“Nếu ba tôi cao hơn anh, đẹp trai hơn anh, giàu hơn anh, tốt hơn tất ông ở đây… thì sao mẹ tôi lại chọn anh?”
Câu nói vừa kiêu ngạo vừa quen thuộc.
Tôi chợt nhớ tới Thẩm Xá.
Và… quả trứng rắn.
Nhưng bé gái nhìn đã ba tuổi.
Tôi với Thẩm Xá mới chia tay hơn một tháng.
Không thể là con chúng tôi.
16
Đứa bé bắt đầu quậy.
Hễ chàng trai mở miệng là nó khóc.
Cuối cùng tôi chỉ còn cách bế bé ra ngoài.
“Con tên gì?”
“Mẹ , con tên Tang .”
Cùng họ với tôi.
trùng hợp.
Tôi bóp má bé, mềm như thạch.
Bé lè lưỡi trêu chàng trai phía sau.
“Tránh ra tránh ra! Ba con sắp tới rồi. Ông ấy sẽ xé anh ra!”
Chàng trai cười:
“Tôi không bỏ cuộc đâu. Đây chắc là thử thách dành cho tôi.”
“Nhóc con, chắc mẹ cháu không cần ba cháu đâu, nếu không cũng chẳng ra đây xem với tôi. Cháu không ngại có ba mới chứ?”
Tang tròn .
Ôm đầu hét:
“Aaaaaa! Con không nghe! Không nghe!!”
Chờ mãi không ba bé đến.
Bé quậy mệt rồi ngủ gục trong tôi.
Đồng hồ trên tay bé bật tin nhắn:
“Con tự quẹt thẻ đi chơi đi. Xe ba bị đâm rồi.”
Ghi chú: Người cha vô dụng.
?
Người cha thiếu trách nhiệm.
Tôi lắc bé:
“ cho ba đi, chị đưa em về.”
Bé làm nũng ôm tôi:
“Con đưa tiền cho mẹ không? Đưa con về đi!”
Bé cầm thoại tôi, chuyển tiền cực kỳ thành thạo.
18.880.008,3 tệ.
“Tiền tiêu vặt của con . Cho mẹ hết. Ở với con không?”
“Từ khi sinh ra con chưa từng gặp mẹ.”
Tim tôi mềm nhũn ngay lập tức.
Tôi gửi định vị cho ba bé qua đồng hồ.
Rồi bế Tang lên xe .
Trên đường, bé đứng trên để chân, hứng gió.
“Chiếc xe gió lùa quá! Không khí trong lành! Lại còn ngắm cảnh. Chắc đắt lắm?”
“Ba nghìn.”
“Ba nghìn vạn? Cũng . Con bảo ba mua thêm cái .”
Tôi im lặng.
Đúng là tiểu thư nào .
17
Sau khi bỏ trốn, tôi đã lâu không nhìn bình luận trên trời.
Có lẽ trên có manh mối.
Tôi ngẩng lên nhìn.
Toàn thân cứng đờ.
“Áaaaaa nam chính tới rồi! Chào mừng góa phu cô độc Thẩm Xá xuất hiện!”
“Anh ta đã đứng dưới lầu từ sớm, soi gương chỉnh sửa toàn thân N lần, sợ vợ nhìn lại chạy.”
“Con rắn chồng tự ti không hiểu vì sao vợ ôm con gái mà không cần . quá!”
?
Tang chính là trứng rắn?
Thẩm Xá đến rồi?!
Tang cười tít trong tôi.
“Đúng rồi, ba tới rồi.”
Một luồng chạy dọc sống lưng.