Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2g36XlbYBj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

Ba tôi gặp t/ai n/ạn giao thông, cần gấp 220 triệu giữ mạng.

Người tiên tôi nghĩ đến là cô ruột — người đang nắm trong tay khối tài sản hàng trăm tỷ.

Đứng ở hành lang bệnh viện, tôi gọi cho cô ba cuộc điện thoại.

Cuộc thứ nhất, cô nói đang họp.

Cuộc thứ hai, cô nói đang đi công tác.

Cuộc thứ ba, cô nói thừng:

gọi nữa, tôi không cho mượn đâu. 220 triệu hôm nay cho mượn, mai sẽ biến thành 220 nghìn rắc .”

Tôi đáp một tiếng vâng, rồi cúp máy.

Hai sau, cô gọi lại cho tôi 67 cuộc điện thoại.

80% đơn hàng của công ty cô bị người ta rút sạch chỉ trong một đêm.

Lúc , cô mới sực nhớ ra hỏi:

“Cháu… hiện cháu đang làm việc ở đâu?”

Tôi khẽ mỉm cười:

“Cô có tài sản hàng trăm tỷ, chút chuyện này cũng chẳng là bao đâu nhỉ?”

01 – Hai trăm hai mươi nghìn rắc

Mùi thuốc sát trùng trong hành lang bệnh viện đặc quánh như sương không tan.

Tôi dựa vào bức tường lạnh ngắt, ngón tay vì siết chặt trắng bệch.

Trên màn hình điện thoại, cái tên Hứa Minh Hoa của cô tôi như một cái gai đâm vào mắt.

Bố tôi nằm trong ICU, toàn thân cắm đầy ống.

Một vụ t/ ai n/ ạ/ n bất ngờ đã nghiền nát gia đình vốn dĩ đã bình thường của chúng tôi.

Lời bác sĩ vẫn vang bên tai:

“Bệnh nhân xuất huyết não, phải phẫu thuật ngay.”

“Tiền phẫu thuật cộng chi phí điều trị sau , ít nhất cần chuẩn bị 220.000.”

Hai trăm hai mươi nghìn.

Mẹ tôi lập khuỵu xuống, phải nhờ tôi đỡ mới không ngã.

Tất cả tiền tiết kiệm của gia đình, cộng lại chưa tới 50.000.

Vay mượn khắp nơi từ họ hàng bạn bè, cũng chỉ được 30.000.

Khoảng thiếu còn lại, như một cái hố đen khổng lồ, sắp nuốt chửng mạng sống của bố tôi.

Người duy nhất tôi có thể nghĩ tới… chính là cô – Hứa Minh Hoa.

Cô là em ruột của bố.

Cũng là người duy nhất trong gia đình bay cao.

Công ty của cô trị giá hàng trăm triệu, là nữ doanh nhân nổi tiếng trong thành phố.

220.000, với cô nói, chẳng gì.

Mang theo chút hy vọng cuối cùng, tôi gọi cho cô.

Chuông reo rất lâu mới được bắt máy.

Bên kia ồn ào, như đang có rất nhiều người nói chuyện.

“Alô, Hứa Kỳ , có chuyện gì?”

Giọng cô mang theo chút khó chịu.

Tôi hít sâu một hơi, cố giữ giọng bình tĩnh:

“Cô ơi, bố cháu gặp t/ ai n/ ạ/ n.”

“Hiện đang ở ICU bệnh viện số một, bác sĩ nói phải phẫu thuật ngay.”

Bên kia im một lúc.

Sau là giọng điệu lạnh nhạt, công việc:

“Nghiêm trọng không?”

“Rất nghiêm trọng…” cổ họng tôi nghẹn lại, “bác sĩ nói cần 220.000 tiền phẫu thuật, nhà cháu…”

Tôi còn chưa nói xong, đã bị cô cắt ngang.

“Tôi đang họp, rất quan trọng, tạm vậy đi.”

“Tút… tút… tút…”

Điện thoại bị cúp.

Tôi nhìn màn hình, óc trống rỗng.

Mẹ đứng bên cạnh, hỏi :

“Thế rồi? Cô con…”

Tôi lắc , cố nặn ra một nụ cười còn khó coi khóc:

“Cô đang họp, không tiện.”

Ánh mắt mẹ lập tối xuống.

Nửa tiếng sau, y tá đến thúc:

“Người nhà bệnh nhân, tiền phẫu thuật chuẩn bị xong chưa?”

“Nếu không nộp, lịch mổ sẽ bị dời lại.”

Mỗi câu nói đều như một nhát búa nện vào tim tôi.

Tôi nghiến răng, gọi cuộc thứ hai.

Lần này bắt máy rất nhanh.

“Hứa Kỳ? Tôi đã nói đang họp rồi, sao còn gọi?”

Giọng cô rõ ràng khó chịu .

“Cô ơi, bố cháu thật sự không chờ được nữa, xin cô…”

Giọng tôi đã nghẹn lại.

“Tôi đang đi công tác, ở tỉnh khác, không về kịp, tiền cũng không ở bên người.”

Cô lập tìm lý do.

“Cô—”

“Thôi được rồi, nói nữa, bên này tín hiệu kém.”

Cô lại cúp máy.

Tôi dựa vào tường, từ từ trượt xuống ngồi bệt.

Tuyệt vọng như thủy triều dâng, nhấn chìm tôi.

Tôi thậm chí có thể cảm nhận được, sinh mạng của bố đang trôi đi từng chút một.

Tại sao?

ruột của cô !

Tôi nhớ lúc , bố mẹ tiết kiệm từng chút, dành hết thứ tốt nhất cho cô.

Cho cô học đại học, ủng hộ cô khởi nghiệp.

Khi công ty cô mới thành lập, bố đã bán căn nhà chuẩn bị cưới, đưa toàn bộ tiền cho cô.

Ông nói:“Minh Hoa có tiền đồ, chúng ta phải giúp nó.”

Nhưng bây

Khi cô đã thành công, giàu có hàng trăm triệu—

ruột của cô nằm trên giường bệnh chờ tiền cứu mạng.

Cô lại không có nổi kiên nhẫn nghe hết một cuộc điện thoại.

Tôi không biết mình đã ngồi bao lâu.

Cho đến khi mẹ nhẹ nhàng vỗ lưng tôi.

“Kỳ Kỳ, khóc nữa, nghĩ cách khác đi con…”

Tay mẹ run, giọng cũng run.

Tôi biết… chúng tôi không còn cách khác.

Tôi ngẩng , lau nước mắt.

Trong mắt chỉ còn lại chút không cam tâm cuối cùng.

Tôi gọi cuộc thứ ba.

Lần này, cô không tìm lý do nữa.

Vừa bắt máy, giọng cô lạnh lẽo, cay nghiệt:

“Hứa Kỳ, cô không hiểu tiếng người ?”

“Tôi nói luôn cho cô biết.”

“Tôi sẽ không cho mượn.”

Tôi sững người.

“Tại sao?”

“Không tại sao cả.” giọng cô lạnh như băng, “220.000 hôm nay cho mượn, mai sẽ thành 220.000 rắc .”

“Cái hố không đáy như bố cô, tôi không dính vào.”

“Cả nhà cô sau này làm phiền tôi nữa.”

Trái tim tôi… chết ngay khoảnh khắc .

Tình thân máu mủ, 220.000, không một xu.

Tôi nắm chặt điện thoại, bỗng bật cười.

Cười đến chảy nước mắt.

Thì ra trong mắt cô, bố tôi chỉ là rắc .

Cả gia đình tôi… đều là rắc .

“Được.”

Tôi nói.

Chỉ một chữ.

Rồi cúp máy.

Tôi đứng dậy, nắm tay mẹ:

“Mẹ, sợ.”

“Tiền… con sẽ lo.”

Giọng tôi không lớn, nhưng vô cùng chắn.

Mẹ nhìn tôi đầy kinh ngạc.

Tôi nhìn đèn đỏ phẫu thuật, ánh mắt lạnh như băng.

Hứa Minh Hoa.

Cô sẽ hối hận.

Tôi đảm bảo.

02 – Cuộc gọi của ngài Lục

Tôi xóa toàn bộ liên lạc của Hứa Minh Hoa.

Chặn số điện thoại của cô.

Từ giây phút này, người … không còn liên quan gì đến tôi nữa.

Mẹ vẫn lo chuyện tiền.

“Kỳ Kỳ, chúng ta lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?”

Tôi đỡ mẹ ngồi xuống.

“Mẹ quên rồi sao, con đi làm rồi.”

“Con vay sếp.”

Mẹ sững lại, rồi lắc :

“Sao được, con mới đi làm chưa bao lâu.”

“Sếp con sao có thể cho vay nhiều tiền như vậy.”

“Ông ấy sẽ cho.”

Giọng tôi bình thản.

Tôi không giải thích thêm.

Bởi vì công việc của tôi, và ông chủ của tôi… không thể dùng lẽ thường đánh giá.

Công ty tôi làm tên là Thiên Khải Capital.

Một cái tên vang dội trong giới tài chính, nhưng cũng vô cùng bí ẩn.

Còn ông chủ của tôi, họ Lục.

Không ai biết tên đầy đủ của ông.

Tất cả đều gọi ông là “Ngài Lục.”

Ba tháng , tôi vượt qua một kỳ tuyển chọn khắc nghiệt như địa ngục… mới trở thành trợ lý thứ ba của ông.

Công việc của tôi không phải pha trà rót nước, sắp xếp tài liệu.

là xử lý những việc… người bình thường không thể tưởng tượng.

Tôi lấy ra chiếc điện thoại công việc màu đen, bật máy.

Trên màn hình chỉ có một liên hệ duy nhất:

NgàiLục.

Tôi gọi.

Chuông chỉ reo một tiếng đã được bắt máy.

“Nói.”

Giọng nam trầm thấp, từ tính vang .

Luôn ngắn gọn.

“Ngài Lục, tôi sử dụng quyền ‘yêu cầu’ của mình.”

Tôi nói .

Mỗi trợ lý vượt qua tuyển chọn đều có một lần quyền đưa ra bất kỳ yêu cầu với .

là quy tắc của Thiên Khải.

Chỉ cần làm được, sẽ không từ chối.

Quyền này… vô giá.

Có người dùng nó đổi lấy một căn biệt thự ở trung tâm thành phố.

Cũng có người dùng nó khiến một công ty đối thủ phá sản trong ba .

Tôi từng nghĩ mình sẽ không bao dùng đến.

Bên kia im một lát.

“Lý do.”

hỏi.

“Bố tôi gặp t/ ai n/ ạ/ n, cần gấp 220.000 tiền phẫu thuật.”

Tôi không giấu.

“Được.”

chỉ nói một chữ.

“Gửi tài khoản.”

Tôi lập đọc số tài khoản của mẹ.

“Còn nữa,” tôi dừng một chút rồi nói tiếp,“Tôi cần toàn bộ thông tin của Thiên Khải về ‘Tập đoàn Hứa Thị’.”

là công ty của Hứa Minh Hoa.

Chủ yếu làm xuất khẩu may mặc.

Bên kia, ngài Lục dường như khẽ cười một tiếng.

【2】

“Đã nghĩ kỹ chưa?”

“Dùng cơ hội duy nhất của cô, đổi lấy 220.000 tiền mặt, và một phần tài liệu chưa đã hữu ích?”

“Rồi.”

Tôi không hề do dự.

“So với tiền, tôi càng bà ta biết… thế mới là rắc thật sự.”

Giọng tôi không có chút nhiệt độ .

“Thú vị.”

Trong giọng ngài Lục dường như mang theo một chút hứng thú.

“Tài liệu nửa tiếng nữa sẽ gửi vào email của cô.”

“Tiền, ba phút nữa sẽ vào tài khoản.”

Điện thoại cúp.

Tôi siết chặt điện thoại, lòng bàn tay toàn mồ hôi.

Chưa tới một phút, điện thoại của mẹ đã reo.

Là tin nhắn thông báo ngân hàng.

Mẹ cầm nhìn, cả người sững sờ.

“Đơn vị, chục, trăm, nghìn, vạn, mười vạn, trăm vạn…”

Mẹ đếm đi đếm lại mấy lần, kích động đến mức nói không rõ lời.

“Kỳ Kỳ, cái này… là hai triệu hai trăm nghìn!”

Tôi ghé lại nhìn.

Tin nhắn ghi rõ:Tài khoản xxxx của quý khách, nhận vào 2.200.000,00 tệ.

Tôi ngây người.

Là 2.200.000.

Không phải 220.000.

ngài Lục… đã thêm một số 0.

Là nhầm tay… hay là…

Tôi không kịp nghĩ nhiều, lập chạy đến quầy y tá.

“Y tá, tiền phẫu thuật của bố tôi, chúng tôi đóng!”

“Sắp xếp mổ ngay, dùng thuốc tốt nhất, bác sĩ giỏi nhất!”

Nhờ nộp tiền kịp thời, ca phẫu thuật của bố được lập tiến hành.

Tôi đứng ngoài mổ, lo lắng chờ đợi.

Mẹ ở bên cạnh, vẫn không ngừng nhìn tin nhắn ngân hàng, như thể đang nằm mơ.

“Kỳ Kỳ, số tiền này…”

“Mẹ, mẹ yên tâm, tiền này rất hợp pháp.” tôi trấn an, “là của sếp con.”

“Nhưng nhiều quá… chúng ta trả sao nổi…”

“Trả được.”

Tôi nhìn mẹ, từng chữ rõ ràng:

“Sau này, con sẽ kiếm thật nhiều tiền.”

Nhiều đến mức—

Hứa Minh Hoa phải ngước nhìn.

tất cả những ai từng coi thường chúng tôi… phải im miệng.

Thời gian chờ đợi dài đến vô tận.

Điện thoại công việc của tôi rung .

Một email mới.

Người gửi: ngài Lục.

Tệp đính kèm là một file mã hóa.

Tôi dùng mật khẩu ông cho mở.

Bên trong là toàn bộ thông tin của Tập đoàn Hứa Thị từ khi thành lập đến nay.

Cơ cấu cổ phần, báo cáo tài chính 5 năm gần nhất.

Danh sách khách hàng lớn, nhà cung cấp thượng – hạ nguồn.

Thậm chí còn có vài hợp đồng “xám” được đánh dấu rủi ro cao.

Và cả toàn bộ dòng tiền cá nhân, tài sản của Hứa Minh Hoa.

Mức độ chi tiết… vượt xa tưởng tượng của tôi.

Khả năng tình báo của Thiên Khải Capital khiến tôi lại một lần nữa rùng mình.

Tôi lật từng trang.

Ánh mắt cuối cùng dừng lại ở danh sách khách hàng.

80% đơn hàng của Hứa Thị đến từ ba thương hiệu nước ngoài.

cả ba thương hiệu này… đều phụ thuộc vào cùng một công ty logistics quốc tế.

Tên là “ .”

Trùng hợp thật.

Tổng giám đốc khu vực châu Á của , tuần vừa ngồi trong văn ngài Lục suốt cả buổi chiều.

Tôi nhớ rất rõ—

Khi rời đi, thái độ của bà ta với ngài Lục… cung kính đến cực điểm.

Khóe môi tôi cong một nụ cười lạnh.

Hứa Minh Hoa.

Đế chế kinh doanh của bà… xem ra cũng không vững như tưởng tượng.

Tôi mở danh bạ, tìm một số.

Ghi chú: An Thiến – .

Đây là một trong những liên hệ tôi buộc phải lưu, với tư cách trợ lý của ngài Lục.

Tôi soạn một tin nhắn.

Rất ngắn:

“Cô An Thiến, tôi là trợ lý thứ ba của ngài Lục – Hứa Kỳ.”

“Về việc hợp tác giữa quý công ty và Tập đoàn Hứa Thị, ngài Lục có một số tưởng mới, trao đổi với cô.”

Tin nhắn vừa gửi đi.

Năm giây sau—

Điện thoại tôi reo.

03 – Tám mươi phần trăm đơn hàng

Người gọi là An Thiến.

Tiếng Trung của bà ta rất chuẩn, giọng mang theo sự vội vàng và kính nể không giấu được.

“Trợ lý Hứa, chào cô, tôi là An Thiến.”

“Vừa nhận được tin nhắn của cô, ngài Lục… có chỉ thị mới sao?”

Tôi nghe rõ sự căng trong giọng bà.

Hiển nhiên, cái tên “ngài Lục” có sức uy hiếp rất lớn với bà.

“Cô An, không cần căng .”

Tôi đi ra cuối hành lang, hạ thấp giọng.

“ngài Lục không có chỉ thị mới.”

“Nhưng cá nhân tôi… có chút nghi ngờ về năng lực của Tập đoàn Hứa Thị.”

Bên kia sững lại một chút.

Bà là người thông minh, lập hiểu tôi.

“Trợ lý Hứa, cô là…”

“Tôi hy vọng có thể đánh giá lại rủi ro hợp tác với Hứa Thị.”

Tôi nói .

“Tôi cần các cô… tạm thời ngừng toàn bộ dịch vụ logistics với họ.”

“Đồng thời, thông báo quyết định này cho ba thương hiệu nước ngoài kia.”

An Thiến im .

Yêu cầu này rất đột ngột, cũng không hợp quy tắc.

Việc ngừng hợp tác lâu dài sẽ ảnh hưởng đến uy tín của .

“Trợ lý Hứa, việc này… tôi cần một lý do.”

Bà nói với vẻ khó xử.

“Lý do là—Tập đoàn Hứa Thị đã đắc tội với ngài Lục.”

Tôi bình thản đưa ra một lời nói dối.

Một lời nói dối… đủ bất kỳ ai phải cân nhắc.

Tôi biết, mình đang mượn danh ông.

Nếu ông biết, hậu quả có thể rất nghiêm trọng.

Nhưng lúc này—

Tôi không quan tâm.

Tôi chỉ Hứa Minh Hoa… trả giá.

Bên kia, hơi thở của An Thiến rõ ràng nặng .

Phải nửa phút sau, bà mới tiếng:

“Tôi hiểu rồi.”

Giọng bà không còn do dự.

“Trợ lý Hứa, cô yên tâm.”

“Trong vòng một , Hứa Thị sẽ không còn nhận được bất kỳ dịch vụ từ .”

“Các thương hiệu liên quan, tôi sẽ trực tiếp trao đổi.”

“Tôi tin… họ sẽ đưa ra lựa chọn đúng.”

“Rất tốt.”

Tôi cúp máy.

Tôi biết bà sẽ làm rất gọn gàng.

Vì bà không dám đắc tội ngài Lục.

Càng không dám đắc tội… người có thể thay ông truyền đạt “ tưởng” như tôi.

Xong xuôi, tôi quay lại mổ.

Trong lòng… không có chút khoái cảm trả thù.

Chỉ còn sự bình tĩnh lạnh lẽo.

Hai tiếng sau—

Đèn mổ tắt.

Bác sĩ bước ra, tháo khẩu trang.

“Ca mổ rất thành công.”

“Bệnh nhân đã qua cơn nguy hiểm.”

Tôi và mẹ cuối cùng cũng thở phào.

Vui mừng đến bật khóc.

Bố được chuyển về bệnh thường.

Nhìn gương mặt tái nhợt nhưng yên ổn của ông, tôi biết—

Mọi việc mình làm… đều .

Tôi thuê điều dưỡng tốt nhất chăm sóc 24/24.

Dùng số tiền còn lại thuê cho mẹ một căn hộ gần bệnh viện, môi trường rất tốt.

Sắp xếp xong mọi thứ… đã là hai sau.

Hai này, điện thoại tôi rất yên tĩnh.

Tôi biết—

Sự yên tĩnh cơn bão… luôn rất ngắn ngủi.

Sáng thứ ba.

Tôi đang nấu canh gà cho bố trong căn hộ.

Điện thoại cá nhân đột nhiên reo liên tục.

Một số lạ.

Tôi không nghe.

Nhưng đối phương không bỏ cuộc, gọi liên tục như đòi mạng.

Tôi tắt bếp, đi ra cửa sổ, nhấn nghe.

“Hứa Kỳ! Rốt cuộc cô làm gì?!”

Giọng gào thét của Hứa Minh Hoa truyền tới.

Khàn đặc, chói tai, hoàn toàn mất đi sự lạnh lùng kia.

Tôi đưa điện thoại ra xa một chút.

“Cô gọi nhầm rồi.”

“Chúng ta không còn liên quan gì nữa.”

“Cô—!”

Bà ta nghẹn lời.

giả ngu!”

Cuối cùng bà ta gào :

“Có phải cô làm không?! Tại sao đột nhiên ngừng hợp tác với tôi?!”

“Ba thương hiệu lớn, trong một đêm rút sạch 80% đơn hàng của công ty tôi!”

“Nói cho tôi biết, rốt cuộc chuyện gì xảy ra?!”

Tôi nghe giọng bà ta điên loạn… lòng không gợn sóng.

“Ồ? Vậy sao?”

tiếc thật.”

Giọng tôi bình thản như nói chuyện thời tiết.

“Cô… đồ vô ơn! Cô quên hồi ai mua quần áo cho cô rồi sao?!”

“Cô quên lúc học đại học ai cho cô tiền sinh hoạt ?!”

“Nhà họ Hứa sao lại nuôi ra thứ vô ơn như cô!”

Bà ta bắt đánh vào tình cảm.

Kể lại những ân tình… tôi đã trả hết từ lâu.

Tôi cười.

“Cô , làm người phải có lương tâm.”

“Tiền sinh hoạt đại học là do bố mẹ cháu cho.”

“Còn mấy bộ quần áo cô mua… quy ra tiền, chưa tới 220.000 đâu nhỉ?”

“Nếu chưa đủ, cháu có thể chuyển lại cho cô ngay bây .”

“Cô—!”

Hứa Minh Hoa lần nữa cứng họng.

Hơi thở bà ta như cái ống bễ rách.

Tôi biết—

Bà ta thật sự hoảng rồi.

Tập đoàn Hứa Thị là tâm huyết cả đời bà.

80% đơn hàng bị rút… tương đương bị bóp nghẹt mạch sống.

Công ty… chỉ còn cách phá sản một bước.

Cuối cùng bà ta mới nhớ—

Mình còn có một đứa cháu đang làm ở “Thiên Khải Capital.”

Bên kia im rất lâu.

Khi bà ta nói lại, giọng đã có chút run rẩy.

Còn có… nỗi sợ bị kìm nén.

“Cô… cô đang làm ở đâu?”

Cuối cùng cũng hỏi rồi.

Tôi nhìn ra bầu trời xanh ngoài cửa sổ.

Cười nhẹ.

“Cô có tài sản hàng trăm triệu, chuyện này… không gì đâu nhỉ?”

04 – Sự uy hiếp của Hứa Minh Hoa

Tiếng gào của Hứa Minh Hoa khiến tai tôi đau nhức.

Bà ta không thể tin—

Đứa cháu từng bị bà sai khiến như đồ vật… lại có thể làm ra chuyện này.

“Hứa Kỳ! đắc !”

Giọng bà đầy phẫn nộ.

“Cô tưởng bám được đại nhân vật thì làm gì cũng được ?!”

quên, bố cô còn đang nằm viện!”

“Nếu tôi xảy ra chuyện gì, tiền viện phí của bố cô, tôi xem ai trả cho cô!”

Bà ta dùng chính mạng sống của bố tôi uy hiếp.

Đầy ác độc.

Tôi cười lạnh.

“Cô , có lẽ cô quên rồi.”

“Tiền viện phí của bố cháu, cháu đã thanh toán toàn bộ.”

nữa… còn nhiều 220.000 một số 0.”

Bên kia nghẹn lại.

Hiển nhiên, bà ta không biết chuyện này.

cô là gì?”

Bà ta cảnh giác.

“Không có gì.”

Tôi nói nhẹ như không.

“Chỉ là nhắc cô… không cần lo tiền viện phí của bố cháu.”

“Bọn cháu bây … có tiền.”

“Vậy nên, cô có thể yên tâm xử lý ‘rắc ’ của mình rồi.”

Tôi cố nhấn mạnh ba chữ “rắc .”

Câu nói này triệt chọc giận bà ta.

“Hứa Kỳ! Đồ tiện nhân!”

Bà ta bắt chửi rủa thô tục.

Tôi lẽ nghe.

Không chút biểu cảm.

Đợi bà ta mắng đến khản giọng, tôi mới mở miệng:

“Mắng xong chưa?”

Giọng tôi bình tĩnh như chưa từng bị xúc phạm.

“Nếu xong rồi, thì tôi nói cho cô biết.”

“Cô , cô không phải đối thủ của tôi.”

“Những thứ cô có… trong mắt tôi không nhắc tới.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương