Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/50R1JFMfmi

Nước Xả Vải DOWNY Tinh Dầu Thiên Nhiên/ Nước Hoa Cao Cấp/ Chống Khuẩn Nhiều Mùi Hương Túi 3.5L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Chỉ mấy ngày sau, vị lãnh đạo đó đã bị người ta tố cáo bằng tên thật, bị điều đi canh gác ở trạm gác vùng biên hẻo lánh suốt nửa năm.

“Yên tâm, không tra ra đến đầu chúng ta đâu.” Anh nhướng mày, theo sự đắc ý chỉ có ở những chàng trai trẻ, lại trở nên nghiêm túc: “Ninh An, bất kể là ai, chỉ cần bắt nạt em, anh định khiến kẻ đó phải trả giá.”

Lúc đó tôi cảm động đến mức hốc mắt cay xè, dựa vào vai anh hỏi: “Nếu người bắt nạt em chính là bản thân anh ?”

Anh siết chặt vòng tay, cằm tựa lên đỉnh đầu tôi: “Không bao giờ có chuyện đó. Nếu thực sự có ngày đó… hãy phạt anh vĩnh viễn đi em.”

đi tôi. Đối anh, đó từng là hình phạt lớn . Thế nhưng vài năm sau, tôi lại trở thành xiềng xích mà anh liều mạng thoát khỏi. Vì vậy mà không tiếc giả ch, dùng kế “kim thiền thoát xác”.

Tôi đưa tay lau đi giọt nước mắt chảy vào tóc mai. Tống Noãn Noãn đẩy cửa bước vào.

“Ninh An, ăn chút gì đi.” Cô ấy bày thức ăn trong hộp cơm lên bàn, điệu bình thản như trò chuyện phiếm: “Tên ở nhà của bé là Hảo Hảo, tên chính thức định. Cậu là mẹ nuôi của bé, giúp đặt một đi. Cậu cũng biết đấy, Thừa Vũ không thể quay lại bên cạnh cậu nữa đâu. Nếu hết giận, tiếp tục chịu đựng cậu làm loạn.”

“Sườn xào chua ngọt, món tủ của Thừa Vũ đấy, lâu cậu được ăn phải không?”

Ngửi mùi thịt, trong lòng tôi lập tức dâng lên một cơn buồn nôn mãnh liệt. Cô ấy mỉm : “Đúng , có phải cậu từng nói , chị gái cậu làm thụ tinh nhân tạo nhiều năm cuối cùng cũng thai , lại còn là sinh đôi nữa, đúng không?”

Đồng tử tôi co rụt lại, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay: “Cô làm gì?”

Cô ấy nghiêng đầu, biểu cảm đầy vô tội: “ không làm gì . Quan trọng là, cậu làm gì kìa.”

02.

Cô ấy đưa điện cho tôi, màn hình sáng lên, là cuộc gọi video của chị gái.

“Ninh An, chị vừa nhận được một bưu kiện, bên trong có hai con búp bê rất tinh xảo, có phải em mua không?”

Da đầu tôi tê rần, lạc đi vì hoảng sợ: “Đừng chạm vào! Vứt nó ra ngay!”

Chị tôi bị tôi làm cho giật , liên tục hỏi có chuyện gì. Tôi hít một hơi thật sâu, khóe mắt liếc nụ nhạt môi Tống Noãn Noãn, sống lưng lạnh toát.

Cha mẹ sớm, chị gái học xong cấp ba đã vào nhà máy dệt nuôi tôi học xong trường quân đội.

Chị nhiều năm không thai được, bác sĩ nói là do năm xưa lao lực quá độ, tổn thương tận gốc rễ. Tống Noãn Noãn quá hiểu rõ điểm yếu chí mạng của tôi nằm ở đâu.

Cúp điện , tôi nuốt hết mọi cơn giận vào trong: “Tôi không làm gì . Không biết gì hết. Chuyện gì cũng từng xảy ra. Chồng của tôi, đã ch từ năm năm trước .”

Tống Noãn Noãn , nụ dịu dàng ấm áp: “Yên tâm đi, hai con búp bê đó chỉ là đồ thủ công bình thường thôi. Mau ăn đi, đồ ăn sắp nguội .”

Lời vừa dứt, cửa vang lên tiếng chìa khóa vặn. Cô ấy đột nhiên giơ tay hất văng bàn, nước canh dội đầy lên giường và người tôi, hộp cơm lăn lốc dưới đất.

Cố Thừa Vũ đẩy cửa bước vào, ánh mắt đầu tiên rơi lên người cô ta: “Noãn Noãn! Có bị bỏng không?”

Tống Noãn Noãn lắc đầu, đẩy anh về phía tôi: “Không , mau xem Ninh An thế nào đi.”

Cố Thừa Vũ che chở cô ấy sau lưng, liếc nhìn sang tôi: “Cô ấy không , không cần quản.”

Lại một viên đạn nữa găm trúng ngực tôi. Tống Noãn Noãn càng thêm hài lòng. Cố Thừa Vũ bảo vệ cô ấy đi ra , từ hành lang vọng lại nói trầm thấp: “Thẩm Ninh An hiện giờ kiểm soát cảm giác, lỡ như cô ấy nhân tính ra tay em , anh đã bảo đại đội cảnh vệ cử người qua .”

Tống Noãn Noãn ngọt ngào như tẩm mật: “ là anh suy nghĩ chu đáo.”

Sau họ đi, y tá vào dọn dẹp đống hỗn độn. Tôi tự nhốt vào nhà vệ sinh, gọi điện cho chị gái: “Chị, chị sang London ở em một thời gian được không? Hôm nay bảo anh rể đưa chị đi làm visa luôn đi, em về đón chị.”

Bên đột nhiên có tiếng gõ cửa, tôi vội vàng dặn dò một câu cúp máy.

“Thẩm tiểu thư?” Tôi mở cửa, người đứng không phải y tá. Một người đàn ông mặc thường phục xông vào, tôi kịp kêu lên đã bị bịt miệng mũi.

tỉnh lại lần nữa, tôi mặc bộ đồ bệnh nhân chỉnh tề nằm giường. Dưới lớp áo là những mảng tím bầm lớn.

Tống Noãn Noãn chống tay vào eo bước vào, giống như bạn thân chia sẻ chuyện phiếm, đưa cho tôi xem những bức ảnh khỏa thân của .

“Đã là cậu không tin , cũng phải giữ lại chút bằng chứng vậy. Cậu không chị gái, đồng nghiệp ở tòa soạn, hay nhiều người hơn nữa nhìn những bức ảnh này hãy ngậm chặt miệng vào.”

người tôi run rẩy, nghiến răng gật đầu. Tống Noãn Noãn đích thân đưa tôi ra sân bay quân dụng, đưa qua một chiếc thẻ: “Đổi một nơi khác mà sống cho tốt.”

Tôi nhận lấy, cô ấy không buông tay: “Mật khẩu là ngày Tiểu Tinh Tinh đi. luôn nhớ rõ. là sau bản thân thai, thường xuyên mơ nó.”

Một sợi dây thần kinh nào đó trong não tôi bỗng đứt phựt, mọi chuyện trong quá khứ xâu chuỗi lại như điện giật.

“Vụ tai nạn xe đó là cô cố ý.”

Sau Cố Thừa Vũ “hy sinh”, tôi phát hiện thai.

Tống Noãn Noãn nói môi trường trong đại viện không tốt, đón tôi về nhà cô ấy ở. Mấy ngày sau lại nói đưa tôi đi khuây khỏa, xe đã lao ra khỏi rào chắn đường đèo.

Đứa con không còn nữa.

“Đứa trẻ không có cha sinh ra cũng là chịu tội, tốt là đừng đến thế giới này chịu khổ làm gì.”

Tôi nuốt xuống ngụm mázu tanh dâng lên, quay người bước xuống xe. máy bay hạ cánh, tôi bật máy.

Điện rung lên như điên dại, chiếc điện cũ trong túi đột nhiên rung liên hồi:

“Xin hỏi có phải là Thẩm Ninh An, em gái của Thẩm Vãn không? Chị gái cô hôm nay mở một bưu kiện gửi đến nhà, đó có dính chất gây dị ứng mạnh, hiện giờ bị băng huyết szảy tzhai, tình hình rất nguy kịch, cần cô đến ngay bệnh viện ký tên!”

Đầu ngón tay tôi lập tức lạnh ngắt. Tôi quay lại quầy vé đổi chuyến bay sớm quay về.

Ở độ cao ba vạn dặm, tôi vùi mặt vào cánh tay, khóc đến mức người co giật.

Hạ cánh xuống Vân Thành, tôi mua một chiếc điện mới, lắp sim, gọi vào một số điện .

“Tôi là Thẩm Ninh An. Anh từng nói, có việc gì có thể tìm anh, lời đó còn hiệu lực không?”

03.

Tôi đón chị gái đến Kinh Đô, sắp xếp vào biệt thự sĩ quan của người đàn ông kia, trái tim cuối cùng cũng yên tâm được một nửa.

Nửa tháng này, tôi thu thập tài liệu chứng cứ, viết hai bức thư tố cáo. Một bức gửi đến đoàn văn công nơi Tống Noãn Noãn làm việc, một bức gửi đến Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật của tập đoàn quân nơi Cố Thừa Vũ phục vụ.

Sau gửi thư xong, buổi chiều hôm đó tôi ngồi ghế dài ở công viên, nhìn lá rụng thẫn thờ.

Những năm tháng thủ tiết vì Cố Thừa Vũ chẳng khác nào một trò .

Nếu anh ấy thực sự chết ở biên giới tốt biết mấy. Ít , chúng tôi không đi đến bước đường này, đứa con của chị tôi cũng còn sống.

Ba ngày sau, chuông cửa reo. Mở cửa ra, Cố Thừa Vũ đứng bên , tay cầm hai bức thư tố cáo đã bị xé mở.

Chính là thư tôi đã gửi đi.

“Ninh An, đừng làm chuyện ngu xuẩn nữa.” Anh ấy ném bức thư lên bàn trà, điệu tính khuyên bảo:

“Em không đụng được vào Noãn Noãn, cũng không đụng được vào tôi đâu. Chuyện của chị gái em chính là một bài học đấy.”

Tôi bật dậy, lồng ngực phập phồng dữ dội: “Tôi đã chấp nhận ! Tôi không cần gì nữa ! Tại các người còn động đến chị ấy?!”

Anh im lặng vài giây, trong mắt thoáng hiện vẻ hối lỗi.

Anh đột ngột tiến lên một bước, ôm tôi vào lòng, nói lời xin lỗi: “Xin lỗi Ninh An. Đừng làm chuyện dại dột nữa, sống tốt cuộc đời của đi.”

Tôi sụp đổ khóc lớn, nước mắt rơi vai anh: “Cố Thừa Vũ… tại anh lại đối xử tôi như vậy…”

Anh không trả lời. Nỗi uất ức và phẫn nộ tích tụ lại bùng phát, tôi tiếp tục khóc và hỏi anh: “Cố Thừa Vũ! Anh dựa vào gì! Dựa vào gì mà hủy hoại tất của tôi còn bắt tôi phải sống tốt?!”

Anh mặc cho tôi đánh, nhưng vòng tay lại càng siết chặt hơn: “Xin lỗi…” anh lặp đi lặp lại.

Tôi khóc đến kiệt sức, dùng hết sức lực đẩy anh ra. Lúc ra về, anh đặt một chiếc thẻ lên tủ giày: “Dừng lại ở đây thôi. Trong tay Noãn Noãn còn ảnh của em, tôi không cô ấy làm hại em nữa. Số tiền này xem như là tiền bù đắp tôi đưa cho em và chị gái.”

Tôi mỉm nhìn anh, gật đầu, nói được. Chị gái còn nằm trong ICU, tôi có thể dừng lại ở đây được.

Nếu tôi thực sự bỏ cuộc, chẳng phải là đúng như ý nguyện của họ . họ làm tôi đau, tôi khiến họ nếm thử cảm giác bị lóc xương cắt thịt là thế nào.

Nhưng tôi không ngờ, họ cũng không định buông tha cho tôi.

Sáng sớm hôm sau, tôi đi đưa cơm cho chị. Vừa bước ra khỏi tiểu khu, một chiếc xe việt dã màu đen đột nhiên lao ra, ánh đèn pha rọi thẳng khiến mắt tôi trắng xóa.

Theo bản năng tôi lùi lại nhưng bị vấp phải bậc thềm ngã xuống. Khoảnh khắc đầu xe đâm tới, trong đầu tôi chỉ còn một ý nghĩ duy : Không được chết.

Giây cuối cùng trước đi ý thức, tôi cảm có người bế bổng lên.

Tôi cố sức mở mắt, nhìn một khuôn mặt đường nét góc cạnh rõ ràng. nói của người đàn ông trầm thấp mà dịu dàng:

“Đừng sợ, tôi đến .”

Tùy chỉnh
Danh sách chương