Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5q08Josy8T

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

08.

Hạ Hoài An cuồng loạn chạy đến đại viện Hứa.

Lần này, cha của Hứa Thính Vãn thậm chí không cho anh bước chân vào , ông cách cánh cổng sắt của khu đại viện ném một câu: “Hứa Thính Vãn lấy chồng rồi, Tham mưu trưởng khu Thủ đô. Hạ Hoài An, cậu bỏ cái ý định đó đi.”

Hạ Hoài An lập tức lái lao về hướng khu Thủ đô, quãng đường bốn tiếng đồng hồ anh chỉ đi mất chưa đầy ba tiếng.

Đến , anh bị lính gác chặn ngoài .

“Hứa Thính Vãn — muốn gặp Hứa Thính Vãn!”

anh khàn đặc giấy nhám chà qua cổ họng, vành đỏ ngầu, tóc tai rối bời vì gió thổi.

Cảnh vệ trên bậc thềm, không kiêu ngạo không nịnh nọt: “Thượng tá Hạ, vợ của Tham mưu trưởng không tiếp khách ngoài.”

không phải khách ngoài!” Hạ Hoài An run rẩy, “ là chồng ấy—”

“Chồng cũ.” Cảnh vệ sửa lời anh, điệu bình thản, “Thượng tá Hạ, mời về cho.”

Hạ Hoài An không đi.

Anh túc trực cổng lớn , suốt một ngày một đêm.

Sáng sớm ngày hôm , một chiếc việt dã màu xanh đội từ bên trong đi .

Hạ Hoài An lao chặn , kính chậm rãi hạ xuống.

Hứa Thính Vãn ngồi ghế .

trông đầy đặn hơn trước một chút, đôi má đã có sắc hồng, phần bụng hơi nhô , một bàn đặt trên bụng nhỏ, tư thế an nhiên vô cùng.

Nước Hạ Hoài An lập tức rơi xuống.

Anh há miệng, vỡ vụn không hình thù: “Hứa Thính Vãn…”

Hứa Thính Vãn anh, ánh bình thản đang một người đồng đội bình thường.

“Thượng tá Hạ.” gọi hàm của anh, điệu nhàn nhạt, “Sao anh tới đây?”

“Anh tới tìm .” Hạ Hoài An đưa bám vào khung sổ, đốt ngón trắng bệch, “Thính Vãn, anh hết rồi, tất cả mọi chuyện — những việc Tần Chiêu Chiêu làm, chuyện đỡ đao thay anh, đứa bé mang năm đó… anh đều cả rồi.”

“Đứa bé đó…” Hứa Thính Vãn khựng một chút, “là con của anh.”

“Anh , bây giờ anh rồi.” Hạ Hoài An nghẹn ngào không tiếp được nữa, “Xin lỗi , Thính Vãn, xin lỗi…”

Hứa Thính Vãn lặng lẽ nghe anh hết, không khóc, không kích động, thậm chí không hề tránh né ánh .

đó thì sao?” hỏi.

Hạ Hoài An ngẩn người.

“Anh đến đón về,” anh vội vã , “ đi cùng anh, chúng ta tái hôn, anh sẽ đối xử tốt với , anh —”

“Thượng tá Hạ,” Hứa Thính Vãn ngắt lời anh, rất nhẹ, “ mang thai rồi.”

Đồng tử Hạ Hoài An co rụt .

“Là con của .”

Hứa Thính Vãn đặt trên bụng, khóe môi khẽ cong , là một nụ cười rất nhạt, rất nhạt. “Anh ấy đối xử với rất tốt, khi mang thai, ngày nào đổi món nấu cơm cho . Những lúc ốm nghén nặng, anh ấy thức trắng đêm không ngủ, cứ thế túc trực bên giường .”

Hạ Hoài An, ánh trong veo.

“Anh ấy không giống anh, anh ấy không bao giờ hỏi có xứng đáng hay không.”

Nước Hạ Hoài An không ngừng tuôn rơi, đôi môi run rẩy: “Không sao, anh không để ý, đứa bé anh có thể nuôi —”

“Nhưng để ý.”

Hứa Thính Vãn không lớn, nhưng giống một viên đạn, bắn xuyên qua mọi niềm hy vọng của Hạ Hoài An một cách chuẩn xác.

“Hạ Hoài An, không còn yêu anh nữa.”

Bảy chữ, nhẹ bẫng, không nghiến răng nghiến lợi, không gào thét điên cuồng.

Chỉ đơn giản là thuật một sự thật.

Giống hôm nay khoa mục huấn luyện đã hoàn thành, giống cơm ăn ăn được.

Hạ Hoài An há hốc miệng, một chữ không thốt nổi.

Hứa Thính Vãn giơ hiệu cho tài xế lái , kính chậm rãi kéo , ngăn cách khuôn mặt đầy nước của anh.

Chiếc khởi động, lướt qua bên cạnh anh.

Hạ Hoài An chết lặng tại chỗ, chiếc ngày càng xa dần, cuối cùng biến mất cuối con đường nhựa của doanh trại.

Anh đột nhiên nhớ bảy năm trước, Hứa Thính Vãn mặc phục trước mặt anh, đôi sáng rực, nghiêm túc : “ đồng ý.”

Mà giờ đây, ngay cả một chút hận thù chẳng buồn dành cho anh nữa.

Hạ Hoài An cúi gập người, hai chống đầu gối, khóc nức nở một đứa trẻ.

Nhưng lần này, sẽ chẳng còn ai ôm lấy anh từ phía , dịu dàng hỏi anh bị làm sao nữa.

Gió thổi qua kẽ anh, lạnh lẽo vô cùng.

Anh chẳng nắm giữ được gì cả.

HẾT

Tùy chỉnh
Danh sách chương