Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7AVVu84rih

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

Tôi hẹn bạn thân tối nay đi karaoke, vậy cô con gái năm cứ trằn trọc không chịu .

Bất đắc dĩ, tôi đành phải dẫn con bé theo. Đến phòng karaoke, tôi còn hai anh phục vụ vào nhờ trông con giúp.

được một nửa, phòng đột nhiên đẩy mạnh ra. Chồng tôi, người chồng kết hôn do mai mối, xông vào với dáng vẻ như đang bắt gian:
“Tô Hựu, giỏi thật đấy, dám dẫn con gái theo rồi đàn ông…”

Lời còn chưa nói hết, mắt anh đã dừng lại, nhìn tình cảnh phòng.

Cô con gái năm của anh đang được hai anh phục vụ chăm sóc vô tận tình.

“…”

1

Tối hôm đó, khi tôi đã trang điểm xong xuôi và chuẩn ra ngoài, nhưng cô con gái năm lẽ ra đã say lại rất tỉnh táo.

Con bé không muốn dì giúp việc dỗ nhất quyết quấn lấy tôi, người xinh đẹp của con bé.

ơi, đi đâu vậy?”

Tôi xịt nước hoa thuận miệng đáp: “Hẹn gặp dì Nam Chi đó.”

Xịt xong, tôi cúi xuống hôn nhẹ lên má con bé: “Bé con ngoan nhé, đi đi, mai chúng ta gặp lại được không?”

Bạn nhỏ Triệu Nguyệt có gương phúng phính đáng yêu, đôi mắt tròn xoe và làn da trắng mịn, là một cô bé khiến người ta nhìn đã thấy thương.

Con bé chớp chớp mắt nhìn tôi, lông mi khẽ rung: “ ơi, con cũng muốn đi.”

Ban đầu tôi định giảng giải đạo lý một chút, hoặc tỏ ra nghiêm khắc kiểu để dọa con.

khi , những câu kiểu như “trẻ con không sẽ không lớn”, tôi lại học thuộc lúc nào không hay.

Con bé nhìn tôi đầy mong chờ, mắt nó mềm đến nỗi khiến trái tim tôi cũng mềm theo.

Tôi bảo con là trẻ con không được vào chỗ vui chơi dành người lớn, nhưng con bé lại giả vờ không hiểu.

Cuối , thấy sắp đến giờ hẹn, tôi điện bạn thân than phiền về rắc rối ngọt ngào . Ai ngờ bên kia thấy giọng non nớt của bé con thì hét toáng lên: “Bé Nguyệt của dì! Mau tới dì hôn một cái!”

“…”

Vì cả tôi và bố con bé đều là người có ngoại hình nổi bật, nên khi đầy tháng, bạn nhỏ Triệu Nguyệt đã là đứa trẻ khiến ai cũng thích.

Không ít người từng nửa đùa nửa thật nói muốn xin con bé chúng tôi.

Hiếm khi có dịp đi chơi, cuối tôi đành cúi đầu “đầu hàng” sau vài phút giằng co với con, bế con bé đi luôn.

Con bé mềm mại, hơi nặng, chắc gần lười tập thể dục rồi.

Bạn nhỏ Triệu Nguyệt vui sướng vung tay múa chân lòng tôi, còn dụi dụi vào cổ tôi đầy nũng nịu.

Con bé biết điều, biết tôi trang điểm nên không dụi vào.

Ai thấy cũng sẽ khen: Đúng là nuôi con khéo thật.

Mạnh Nam Chi mặc chiếc áo hai dây da báo s.e.x.y như một hotgirl hiệu ra đón bạn nhỏ Triệu Nguyệt.

“Ôi chao bé Nguyệt của dì, dì nhớ c.h.ế.t đi được!” và thế là bé con hôn tới tấp.

Mạnh Nam Chi là cao thủ tình trường, nhưng lại là người theo chủ nghĩa không kết hôn.

Cô ấy quý bạn nhỏ Triệu Nguyệt phần nào cũng vì yêu mến tôi, cô ấy bảo con bé giống hệt tôi lúc nhỏ.

Bạn nhỏ Triệu Nguyệt ôm lấy dì Nam Chi, thủ thỉ bằng giọng trẻ con veo, ngây thơ vô tội.

Tôi buông tay nói: “Đấy, con thì đưa đến rồi, giờ ai trông ?”

Trẻ tầm , gần như một giây cũng không thể rời mắt.

Dù ngoan đến mấy thì cũng sẽ nghịch ngợm vài trò riêng của con bé.

Mạnh Nam Chi hôn đủ rồi, thong thả đáp: “Có tớ ở còn sợ không ai trông con à?”

?

Nhìn thế nào thì cô ấy cũng không giống người biết chăm trẻ con.

Thực tế đúng là vậy.

Vài phút sau, phòng karaoke lại mở ra, một hàng trai trẻ cao tầm mét tám, mặc đồng phục quản gia bước vào.

Ai nấy đều vai rộng chân dài, ngũ quan sắc nét.

Mạnh Nam Chi đảo mắt nhìn quanh, cuối đưa tay chọn hai người nổi bật nhất ở lại.

Tôi suýt nữa sặc nước bọt vì sốc.

“Mạnh Nam Chi, quên là tớ đã có chồng à?”

Còn trước con tôi nữa!

“Tớ biết ,” Giọng cô ấy rất bình thản: “đâu phải .”

Cô ấy xoa đầu bạn nhỏ Triệu Nguyệt: “ con gái đấy.”

“…”

03

Mạnh Nam Chi nói với hai trai được trang điểm kỹ càng: “Cảm ơn hai vì đã giúp chúng tôi trông trẻ.”

Hai trai ngẩn người, có lẽ khi vào nghề họ chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có ngày phải trông trẻ.

“Chị, chị bọn đến để trông trẻ à?”

Mạnh Nam Chi gật đầu: “Có vấn đề gì không?”

“Không… không có.”

Bạn nhỏ Triệu Nguyệt rất lời, cũng chẳng sợ người lạ, hai anh vốn định “quyến rũ” ai đó giờ lại thấy hơi ngượng.

Và thế là, đêm ca của tôi và Mạnh Nam Chi thức bắt đầu.

Cầm micro tay, đêm nay chúng tôi là những nhạc sĩ kỳ cựu.

Đi karaoke, hoạt động xả stress, tìm niềm vui và tiện thể… giảm cân của loài người.

Một khi bắt đầu là dốc hết sức, quên hết trời đất!

đèn nhấp nháy phòng như sáng sân khấu, ai cầm mic thì là nhân vật !

Thỉnh thoảng tôi quay đầu liếc nhìn con gái, thấy con bé đang chơi vui vẻ bên cạnh hai anh trông trẻ tạm thời, không hề chúng tôi ảnh hưởng.

Lúc tôi xong một bài, con bé còn các chú ngoan ngoãn vỗ tay khen ngợi.

Giá trị tinh thần được lấp đầy đến mức sắp tràn ra luôn rồi.

Đúng là bé con đáng yêu.

Hai kia cũng rất chuyên nghiệp, khi chúng tôi gào rú lên những đoạn cao trào liền tinh ý đưa tay che tai bé.

Trên bàn là rượu Mạnh Nam Chi , và một chai sữa trẻ con, trông chẳng ăn nhập gì cả.

Tôi mải mê đến nỗi không thấy điện thoại túi đang rung.

Thế nên khi cánh phòng đẩy mạnh ra, tôi và Mạnh Nam Chi đều chưa kịp phản ứng.

Nhạc đệm vẫn đang phát, tôi quay đầu về phía , chau mày định xem ai vô ý xông vào phòng người khác thế.

Nhưng khi nhìn người đến, tôi sững lại một chút.

Người đàn ông mặc vest đứng nơi , dáng dấp cao lớn, đường nét gương sắc sảo, đôi mắt sâu đầy lạnh lùng.

Anh buông tay hai bên ống quần, những ngón tay khớp xương ràng, ngón áp út bên trái còn đeo một chiếc nhẫn cưới bạc gắn kim cương, là một cặp với chiếc  nhẫn tôi đang đeo.

Vị chồng hợp đồng đáng lẽ đang công tác xa của tôi giờ phút lại đang đứng ngay trước phòng karaoke tư thế như bắt gian tại trận.

“Tô Hựu, giỏi lắm, dám dắt con gái đi mấy tên đàn ông…”

Câu nói còn chưa dứt, mắt anh đã nhìn cảnh tượng phòng.

Tôi và Mạnh Nam Chi cầm mic, còn bạn nhỏ Triệu Nguyệt thì đang được hai “người đàn ông lạ” vây quanh chăm sóc.

Triệu Dự: “…”

Hai anh vẫn đang chăm con bé cũng lộ vẻ ngơ ngác.

mắt bố ruột đứa trẻ quét lên hai người họ, lạnh đến mức gần như có thể đông cứng không khí.

Bạn nhỏ Triệu Nguyệt thì chẳng hiểu gì, nhìn thấy người bố vắng nhà mấy hôm thì đôi mắt sáng rực lên.

“Bố ơi!”

Con bé nhảy khỏi sofa, lon ton chạy đến trước bố, hai tay đã dang ra sẵn.

Người đàn ông vốn đang cau có, lúc sắc dịu lại, cúi người ôm lấy con gái.

Bạn nhỏ Triệu Nguyệt là “thánh nũng” hiệu, lại giỏi thể hiện tình cảm.

“Bố ơi, con nhớ bố lắm luôn ấy!”

04

Bình thường, Triệu Dự là người trầm lặng, có khí chất xa cách, khiến người ta cảm thấy khó lại gần. Trước tôi cũng thấy anh ra vẻ lắm, nhưng sau khi có con thì lớp vỏ bọc ấy đã hoàn toàn biến mất.

Triệu Dự từng thử một người bố nghiêm khắc.

Nhưng thất bại.

Lúc , anh vẫn giữ vẻ nghiêm nghị của một người bố:  “Triệu Nguyệt, giờ con nên ở nhà chứ không phải theo ra ngoài quậy phá.”

“Bố ơi, nhưng con đâu có buồn ạ.” Cô nhóc nói chuyện ràng mạch lạc, còn không quên quảng bá: “ với dì Nam Chi hay lắm luôn đó!”

Thế là mắt của Triệu Dự lại quét sang phía chúng tôi.

Tôi có chút chột dạ, còn Mạnh Nam Chi bên cạnh thì ràng đang né tránh.

Chẳng có gì lạ, Triệu Dự hơn chúng tôi hai , nhỏ đã là kiểu “con nhà người ta” chuẩn mực. Dù cũng coi như thế hệ, nhưng anh luôn khiến người khác cảm thấy áp lực.

Hồi mười mấy , mỗi lần gặp anh tôi còn có cảm giác như gặp… giáo viên.

Ai ngờ được sau lại chung giường, rồi còn sinh ra một đứa con.

Tôi đã dần vượt qua được áp lực cái danh “con nhà người ta” ấy, nhưng Mạnh Nam Chi thì chưa chắc.

Hai anh kia đứng bật dậy, trông như bắt gian tại trận.

Cuối tôi cũng lên tiếng hỏi Triệu Dự: “Anh đến gì?”

Việc anh đột ngột kết thúc chuyến công tác đã đủ khiến tôi bất ngờ rồi.

Triệu Dự nhìn tôi, không biểu cảm, nói một câu đầy mỉa mai: “ nói dắt con gái năm đến chỗ ăn chơi lại không điện thoại, nên anh đến xem chơi bời như nào.”

Câu nói ràng đã được nói bằng giọng dịu dàng hơn nhiều rồi.

Chứ cái khí thế lúc nãy khi anh xông vào đâu phải kiểu “ghé qua xem nhẹ nhàng” gì.

“Tại sao anh biết ?”

tôi hỏi vậy, Triệu Dự liếc về phía Mạnh Nam Chi.

Mạnh Nam Chi nở nụ cười chột dạ: “ đăng story WeChat thôi …”

Rồi cô ấy nghiến răng, lẩm bẩm một câu rất nhỏ:  “Quên không chặn ông xã .”

“…”

Tùy chỉnh
Danh sách chương