Người Trong Bức Tranh Năm Ấy

Người Trong Bức Tranh Năm Ấy

Hoàn thành
4 Chương
4

Năm tôi mười tám tuổi, tận mắt chứng kiến một cảnh tượng khiến tôi suốt đời không thể nào quên:

Trong nhà vệ sinh nữ, cậu bạn cùng lớp – Phó Dịch Xuyên – đang lúng túng giúp một nữ sinh nghèo cài lại khuy áo ngực.

Gương mặt cậu nghiêm túc đến mức khác thường, động tác vụng về nhưng lại cực kỳ cẩn thận, dịu dàng.

Năm hai mươi sáu tuổi, tôi nghe theo sắp đặt của gia đình, kết hôn với Phó Dịch Xuyên.

Nhưng trong giới thượng lưu ở thủ đô, ai cũng biết rõ — trong thư phòng của anh có một bức chân dung bị khóa kín. Người trong tranh chính là cô nữ sinh nghèo năm ấy.

Đến năm thứ ba của cuộc hôn nhân, tôi chủ động đề nghị ly hôn.

Anh im lặng rất lâu, sau đó mới cầm bút ký tên.

“Nếu sau này có việc gì cần giúp, cứ tìm anh.”

Sau đó, tôi khoác tay cộng sự ở văn phòng luật, cùng anh ấy tham dự một bữa tiệc rượu.

Một người bạn thân cười trêu:

“Hai người trước kia tranh luận gay gắt như muốn nuốt chửng nhau, ai ngờ bây giờ lại tay trong tay thế này.”

Đêm hôm đó, sau nhiều tháng không liên lạc, điện thoại của Phó Dịch Xuyên đột nhiên sáng lên:

“Hồi đó em nhất quyết đòi căn hộ ven sông… là để có thể nhìn sang văn phòng luật của anh ta, đúng không?”