Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4foAuX92ez

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

Vợ của thằng bạn thân tôi thường xuyên nhà tôi ăn ké.

Lần nào cũng chuốc say vợ tôi, rồi tiện tay dọn dẹp nhà cửa giúp.

Mãi đến một lần tôi vô tình nhìn thấy màn hình khóa điện thoại của cô ấy, tôi hiểu được mục đích thật sự của cô .

“Tối nay Tô Uyển lại nói muốn nhà mình ăn cơm, em đồng ý rồi.”

Phương Tĩnh vừa thái rau vừa nói Quách Vĩ – người vừa bước chân vào nhà – không quay đầu lại.

Quách Vĩ đang đứng ở cửa thay giày, nghe vậy thì khựng lại một chút. Dép trong tay trượt xuống đất, phát ra tiếng “cạch” khe khẽ.

Anh cúi xuống nhặt lên, cố giữ tự nhiên:

“Tháng là lần thứ mấy rồi? Tuần chẳng phải cô ấy vừa tới ba lần sao?”

“Người thích không khí nhà mình .” Phương Tĩnh quay lại, tay vẫn cầm con d/ao, trên lưỡi da/o còn dính mấy lát hành xanh, “ lại Tô Uyển tốt lắm, lần nào tới cũng giúp em dọn dẹp, anh còn chẳng cần rửa bát nữa.”

Quách Vĩ đi đến cửa bếp, nhìn bóng lưng bận rộn của vợ.

Hôm nay Phương Tĩnh mặc một bộ đồ ở nhà màu xanh nhạt, tóc buộc hờ phía sau đầu, sợi tóc rối dính vào cổ ướt mồ hôi.

Cửa sổ bếp đang mở, gió chiều thổi vào, theo mùi khói nướng từ quầy BBQ dưới lầu.

“Anh là thấy…” Quách Vĩ lựa lời, “dù sao cô ấy cũng là vợ của Hàn Lỗi, cứ suốt ngày nhà mình thế , Hàn Lỗi có ý kiến không?”

“Hàn Lỗi á?” Phương Tĩnh bật cười, chút xem thường, “anh còn mong có người chăm vợ giúp ấy chứ. Anh cũng biết việc của anh rồi còn gì, ngày nào cũng xã giao đến khuya, Tô Uyển ở nhà một mình buồn lắm.”

Quách Vĩ không nói thêm gì nữa.

Anh đi ra phòng khách, đặt cặp xuống sofa, nới lỏng cà vạt.

Ngoài cửa sổ, trời dần tối, ánh đèn thành phố lần lượt sáng lên, như những vì sao rơi vãi khắp mặt đất.

Hàn Lỗi là bạn nối khố của anh, lên nhau từ nhỏ, thân đến mức từng mặc chung một cái quần còn thấy rộng.

Nhưng từ khi Hàn Lỗi cưới Tô Uyển ba năm , mọi thứ dường như đã âm thầm thay đổi.

Tô Uyển là một người phụ nữ đẹp – điều Quách Vĩ chưa từng phủ nhận.

Hơn ba mươi tuổi nhưng được chăm sóc như hai mươi lăm, hai mươi sáu. Da trắng đến phát sáng, nói chuyện nhẹ nhàng, khi nhìn người khác thì đôi cong cong như vầng trăng non.

Nhưng Quách Vĩ luôn thấy có gì không ổn.

Một giác khó gọi tên, như nhìn lớp kính mờ – hình dáng thì rõ đấy, nhưng chi tiết lại hoàn toàn nhòe đi.

Chuông cửa đúng sáu rưỡi vang lên.

Phương Tĩnh lau tay đi mở cửa. Quách Vĩ vẫn ngồi trên sofa, nhìn bản tin trên TV, nhưng tai thì lắng nghe.

“Tĩnh Tĩnh!”

Tô Uyển ngọt đến ngấy, như pha mật.

“Ôi, lại còn đồ tới, đã bảo đừng khách sáo .”

“Em đi ngang tiệm bánh, thấy có bánh sầu riêng mille crepe ra, nghĩ chắc hai người sẽ thích.”

Hai người phụ nữ đứng ở cửa nói chuyện, tiếng thay giày lách cách, tiếng túi nilon sột soạt, tiếng cười thân mật đặc trưng giữa phụ nữ.

Quách Vĩ cuối cũng đứng dậy, đi ra cửa.

Hôm nay Tô Uyển mặc một chiếc váy liền màu trắng kem, gấu váy vừa tới đầu gối, lộ ra đôi chân thon gọn.

Cô xách một hộp bánh tinh xảo, vừa nhìn thấy Quách Vĩ thì đôi lại cong thành hình trăng khuyết.

“Anh Quách Vĩ về rồi à, hôm nay có mệt không?”

“Cũng ổn.” Quách Vĩ gật đầu, nhàn nhạt, “Hàn Lỗi đâu? Lại không tới à?”

“Anh ấy bận.” Tô Uyển đưa hộp bánh cho Phương Tĩnh, rồi cúi xuống lấy đôi dép hồng quen thuộc trong tủ giày, “Có khách cần tiếp, nhờ em gửi lời hỏi thăm.”

Câu Quách Vĩ đã nghe không dưới mười lần.

Mỗi lần Tô Uyển ăn ké, Hàn Lỗi đều có lý do vắng mặt.

Lúc đầu anh còn tin, sau hiểu — tên là cố ý.

Trên bàn ăn, Tô Uyển quả nhiên lại vang đến.

“Bạn em từ Pháp về, Bordeaux chính gốc, Tĩnh Tĩnh nhất định phải thử.”

Tửu lượng của Phương Tĩnh không tốt, Quách Vĩ biết rõ.

Nhưng mỗi lần Tô Uyển tới, đều tìm mọi cách để cô uống .

“Mai em còn phải dậy sớm họp.” Phương Tĩnh từ chối, nhưng trên mặt vẫn cười.

một thôi, giúp ngon.”

Tô Uyển đã đứng dậy lấy , động tác thuần thục như đang ở chính nhà mình.

Quách Vĩ nhìn bóng lưng cô, khẽ nhíu mày.

Bữa tối thịnh soạn, Phương Tĩnh nấu bốn món một canh, mùi sườn xào chua ngọt lan khắp phòng khách.

Tô Uyển ngồi sát bên Phương Tĩnh, hai người ghé đầu thì thầm, thỉnh thoảng bật cười.

Quách Vĩ lặng lẽ ăn cơm, thỉnh thoảng chen câu, phần im lặng lắng nghe.

“Anh Quách Vĩ, ty anh gần đây có dự án ở phía Nam thành phố đúng không?”

Ăn được một nửa, Tô Uyển đột nhiên hỏi.

Đôi đũa của Quách Vĩ khựng lại giữa không trung:

“Sao cô biết?”

“Nghe Hàn Lỗi nhắc .” Tô Uyển nhấp một ngụm , chất lỏng đỏ để lại vệt mỏng trên thành , “Anh ấy nói dự án khá , nhiều người đang nhắm tới.”

“Cũng bình thường thôi, tôi chạy việc vặt.”

Quách Vĩ không muốn nói nhiều về việc, đặc biệt là Tô Uyển.

Nhưng cô dường như hứng thú, liên tục hỏi thêm chi tiết, đều bị anh lảng tránh.

Sau bữa ăn, mặt Phương Tĩnh đã đỏ ửng.

Một vang cô không tính là nhiều, nhưng khả năng ép của Tô Uyển cao — lúc nào cũng có lý do để cô uống thêm nửa nữa.

“Tĩnh Tĩnh, cậu đi nghỉ đi, để mình dọn cho.”

Tô Uyển giữ Phương Tĩnh lại khi cô định đứng dậy, vừa dịu dàng vừa kiên quyết.

“Sao được chứ, cậu là khách …”

“Giữa chúng còn khách sáo gì nữa.” Tô Uyển cười, nhẹ nhàng ấn cô ngồi lại xuống ghế, “Lần mình bị , chẳng phải cậu còn đặc biệt nấu cháo sang sao? Coi như mình trả ơn đi.”

Phương Tĩnh quả thật đã choáng, nên cũng không cố nữa.

Quách Vĩ định vào giúp, nhưng cũng bị Tô Uyển cản lại.

“Anh Quách Vĩ làm cả ngày rồi, ra xem TV đi, mấy việc em làm một lát là xong.”

Trong bếp vang lên tiếng chảy ào ào, tiếng bát đĩa va vào nhau lanh canh.

Quách Vĩ dìu Phương Tĩnh về phòng , rót cho cô một cốc ấm.

“Tô Uyển thật sự tốt.” Phương Tĩnh tựa đầu vào đầu giường, ánh mơ màng, “Lần nào đến cũng tranh làm việc, khiến em ngại quá.”

Quách Vĩ ngồi bên mép giường, nắm lấy tay vợ.

Bàn tay Phương Tĩnh mềm mại, lòng bàn tay ấm áp, đầu ngón tay có lớp chai mỏng do làm việc nhà lâu ngày.

“Em thấy tại sao cô ấy lại quan tâm nhà mình đến vậy?” Quách Vĩ hỏi.

“Hả?” Phương Tĩnh chớp , dường như không hiểu câu hỏi, “Vì cô ấy tốt , lại Hàn Lỗi là bạn thân của anh, quan hệ mình gần gũi .”

Quách Vĩ không nói thêm gì, nhẹ nhàng vỗ tay cô.

Đợi Phương Tĩnh say, anh khẽ khàng bước ra khỏi phòng.

Đèn phòng khách vẫn sáng, TV đã tắt.

Trong bếp không còn tiếng động, chắc bát đũa đã rửa xong.

Quách Vĩ bước ra phòng khách, nhưng phát hiện Tô Uyển vẫn chưa đi.

Cô đứng giá sách, quay lưng về phía anh, dường như đang nhìn những khung ảnh trên .

Trong những khung ảnh ấy, phần là ảnh chụp chung của Quách Vĩ và Phương Tĩnh, còn có tấm cũ chụp bố mẹ.

Nghe thấy tiếng bước chân, Tô Uyển quay lại, trên mặt hiện lên vẻ ngạc nhiên vừa đủ.

“Anh Quách Vĩ vẫn chưa à?”

“Ra lấy cốc thôi.” Quách Vĩ đi về phía cây , “Sao cô còn chưa về? Muộn rồi.”

“Em về ngay đây.” Tô Uyển đi tới sofa, cầm túi xách lên, “Vừa nãy nhìn ảnh gia đình của hai người, tự nhiên nhớ đến bố mẹ em, thấy khái.”

Quách Vĩ rót , không đáp lời.

Anh từng nghe về bố mẹ Tô Uyển – hôn từ sớm, mỗi người lập gia đình riêng, cô lên chủ yếu bà nội.

“Vậy em về nhé, anh nói giúp em Tĩnh Tĩnh một tiếng.”

Tô Uyển ra cửa thay giày. Khi cúi xuống, cổ áo váy khẽ trễ xuống.

Quách Vĩ lập tức dời ánh , nhìn chằm chằm vào cốc trong tay.

“Đi đường cẩn thận.”

Cánh cửa khép lại.

Quách Vĩ đứng yên tại chỗ, nghe tiếng giày cao gót xa dần trong hành lang.

Anh bước tới giá sách, nhìn tấm ảnh Tô Uyển vừa xem.

là ảnh cưới của anh và Phương Tĩnh — trong ảnh, cả hai cười ngây ngô, ánh đầy ánh sáng.

Quách Vĩ đưa tay chạm nhẹ vào viền khung.

Vị trí của khung ảnh… dường như đã bị dịch chuyển.

Ban đầu nó ở góc trái tầng thứ hai của giá sách, giờ đã bị đẩy vào giữa khoảng hai centimet.

Có lẽ vừa rồi Tô Uyển cầm lên xem nên xê dịch.

Quách Vĩ nghĩ vậy, rồi đặt khung ảnh trở lại vị trí cũ.

Nhưng giác bất ổn trong lòng anh lại dâng lên.

Trong hai tuần tiếp theo, Tô Uyển lại tới thêm bốn lần.

Mỗi lần đều một kiểu: chút quà nhỏ, lúc ăn thì khuyên , đợi Phương Tĩnh say thì tranh dọn dẹp, rồi ở lại đến muộn.

Quách Vĩ bắt đầu âm thầm quan sát.

Anh phát hiện phạm vi “giúp dọn dẹp” của Tô Uyển ngày càng rộng.

Ban đầu là rửa bát lau bàn, về sau đến cả phòng khách cũng muốn sắp xếp lại.

Gối sofa được vỗ cho phồng rồi đặt lại ngay ngắn, điều khiển trên bàn trà được căn thẳng mép, sách trên kệ cũng được xếp lại theo độ cao.

Thứ tư tuần , Quách Vĩ thậm chí còn thấy cô bước vào phòng làm việc.

Hôm Phương Tĩnh bị chuốc nhiều, từ sớm.

Quách Vĩ ra ban hút thuốc, lúc quay lại thì thấy cửa phòng làm việc khép hờ, bên trong có tiếng động nhỏ.

Anh đi tới, đẩy cửa.

Tô Uyển đang đứng bàn làm việc, trên tay cầm một tập . Thấy Quách Vĩ, cô rõ ràng sững lại.

“Em… thấy phòng làm việc bừa, nên giúp anh dọn một chút.” Nụ cười của cô có phần cứng nhắc.

Quách Vĩ liếc nhìn bàn.

Quả thật bừa bộn, dự án trải ra, ống bút bị đổ, mấy cây bút lăn xuống đất.

“Đây là việc, tôi tự dọn được rồi.”

Quách Vĩ bước tới, lấy lại tập từ tay cô.

Ngón tay hai người vô tình chạm nhau, Tô Uyển lập tức rụt tay lại như bị điện giật.

“Xin lỗi, em không biết là không được động vào.” Cô cúi đầu, nhỏ.

Quách Vĩ đặt lại tập lên bàn, cúi xuống nhặt những cây bút.

“Không sao, nhưng sau phòng làm việc để tôi tự dọn là được, có liên quan đến bí mật ty.”

“Em hiểu, em hiểu.” Tô Uyển gật đầu liên tục, nhanh chóng bước ra ngoài, “Vậy em về , Tĩnh Tĩnh rồi, anh chăm sóc cô ấy nhé.”

Đêm , Quách Vĩ ngồi trong phòng làm việc đến tận khuya.

Anh kiểm tra kỹ từng trên bàn, xác nhận không có dấu hiệu bị lục lọi.

Ngăn kéo vẫn khóa nguyên vẹn, chìa khóa vẫn nằm trong hốc bí mật anh giấu trong cuốn từ điển.

Nhưng giác bị theo dõi, như một cái gai nhỏ c/ắm vào d/a t/hịt — không chạm thì không đau, nhưng hễ động vào là khó chịu.

Tùy chỉnh
Danh sách chương