Cầm trên tay tấm vé bay ra nước ngoài, tôi rút lui hoàn toàn khỏi câu chuyện tình “khắc cốt ghi tâm” giữa chồng cũ và bạch nguyệt quang của anh ta.
Ngày họ sắp cưới, anh ta còn cố tình gửi thiệp mời, giọng điệu tràn đầy mỉa mai:
“Không có cô, cuối cùng bọn tôi cũng có thể hạnh phúc rồi.”
Tôi chỉ khẽ nhếch môi, nhấp chuột một cái… gửi đến anh ta một “món quà cưới” thật đặc biệt.
Đúng vào lúc hôn lễ đạt đỉnh cao náo nhiệt, màn hình lớn trong sảnh tiệc đột nhiên phát ra một đoạn tài liệu công chứng—
cô dâu, nửa năm trước ở nước ngoài, đã đăng ký kết hôn.
Điện thoại rung lên liên hồi.
Giọng anh ta bên kia đầu dây gào đến khản cổ:
“Có phải cô làm không?!”
Tôi đeo kính râm, khẽ cười. Nụ cười nhẹ như gió… nhưng lạnh đến thấu xương.
“Ủa, bạch nguyệt quang của anh không nói cho anh biết à?”
“Trong mấy năm ở nước ngoài… cô ta đã kết hôn bao nhiêu lần rồi?”
Một câu thôi, đủ khiến cả lễ đường… vỡ tan như bong bóng.