Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
13
Tôi mời Lan Lan đến ăn cơm, vừa biết tôi ly hôn, cô ấy giận đến mức nghiến răng.
“Lý Duệ! Sao cậu có thể mê muội đến mức này được? Rõ ràng là hắn ngoại tình, mà cậu còn ra tay trắng? Căn nhà đó, thế nào cậu cũng phải chia một nửa chứ!”
Tôi kéo cô ấy ngồi xuống bên cạnh, mỉm cười trấn an:
“Tiền đặt cọc là do anh ta bố anh ta bỏ ra, là không liên quan đến mình.”
“ gì mà không liên quan? Tiền anh ta kiếm được là tài sản chung của vợ chồng!”
“Thôi bỏ , dù gì tiền tôi kiếm được cũng chưa từng đưa anh ta.”
Lời của tôi những không khiến Lan Lan nguôi giận, mà còn làm cô ấy giận hơn, lại bắt mắng tôi ngu ngốc.
Đinh!
【Số dư Alipay: 660,000 tệ đã vào tài khoản.】
Lan Lan mở to , ngạc nhiên tôi:
“Cậu lấy đâu ra số tiền này?”
Tôi mở điện thoại kiểm tra, thấy khoản tiền đã nằm yên trong tài khoản, rồi bình tĩnh gửi tin nhắn cảm ơn đến đàn chị của mình.
“Tiền đã nhận, cảm ơn chị.”
Đàn chị nhanh chóng đáp lại:
“Chúc mừng đã thoát khỏi cuộc hôn nhân đó.”
Lan Lan chưa hiểu chuyện gì xảy ra, khuôn mặt tràn đầy dấu chấm hỏi.
Tôi cảm thấy buồn cười, kéo cô ấy ra ban công ngồi xuống, rót cho cô ấy một tách trà.
Nhấp một ngụm trà, tôi từ tốn nói:
“Tớ vừa bán một căn nhà. Đây là tiền hoa hồng.”
Lan Lan há hốc mồm, không dám tin:
“Cậu làm môi giới bất động sản từ bao giờ? Không , phải bán căn nhà bao nhiêu tiền có được mức hoa hồng này?”
Tôi mỉm cười, giọng nói đầy ý vị:
“Chỉ là một căn hộ bình thường thôi. Chính là căn nhà mà Chu Bình đã mua.”
“Hả??”
Lan Lan rõ ràng đã phát hiện ra điều gì đó không , lập kéo tôi lại:
“Này, Duệ Duệ, mau nói rõ ràng cho tớ nghe xem rốt cuộc là sao?”
Tôi nhấp một ngụm trà, chậm rãi kể:
“Khu chung cư đó là dự án của đàn chị tớ. Các căn hộ có tiện ích trong khu vực chỉ có giá khoảng 2,2 triệu tệ.”
Lan Lan nhớ lại điều gì đó, tròn nói:
“Khoan đã, cậu từng nói Chu Bình mua căn đó với giá 3 triệu mà?”
Tôi gật , cười nhạt:
“ . Căn hộ mà đàn chị tớ bán là loại đã hoàn thiện, nên giá có cao hơn một chút—khoảng 2,4 triệu.”
Lan Lan bắt hiểu ra.
“Cho nên, đàn chị cậu đã chuyển phần tiền chênh lệch cho cậu, nghĩa là… Chu Bình thực ra đã mua một căn nhà với giá gốc, không cần bỏ tiền đặt cọc?”
Tôi mỉm cười đầy ý vị:
“60 vạn là phần chênh lệch giá, còn 6 vạn là tiền hoa hồng mà đàn chị tớ thưởng cho tớ.”
Lan Lan không nhịn được, giơ ngón khen ngợi:
“Cao tay! cao tay! Cũng may cậu biết tính toán, không thì chắc tớ chết mất!”
Tôi cười cười, giơ tay vỗ vai cô ấy:
“Bây giờ yên tâm rồi chứ? Tối nay tớ mời cậu ăn một bữa thật ngon.”
“Cậu vừa kiếm được một đống tiền, nhất định phải đãi tớ một bữa hoành tráng!”
“Không thành vấn đề, muốn ăn gì cứ nói.”
Lan Lan thấy tôi bình cười suốt, liền thử thăm dò:
“Cậu thật đã buông bỏ rồi sao?”
Tôi nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà, nụ cười không đổi:
“Có gì đâu mà phải luyến tiếc? Ngay từ , tớ cũng yêu anh ta nhiều đến thế.”
Ban tôi đồng ý kết hôn, hoàn toàn là vì bị gia đình ép đến đường . Khi đó, chỉ có Chu Bình là người duy nhất có thể giúp tôi thoát khỏi hoàn cảnh đó.
Lan Lan trợn tròn , kinh ngạc:
“ mà cậu đồng ý nhà kết hôn sao? Cậu có biết không, những người quen biết cậu sau lưng đều nói gì không? Ai cũng bảo cậu ngu ngốc! Với điều kiện của cậu, muốn tìm kiểu đàn ông nào mà được, thế mà lại chọn anh ta?”
Tôi bình quan sát căn hộ mà mình đang ở, chậm rãi nói:
“Căn nhà này là của tớ.”
“ gì?!”
Lan Lan há hốc mồm.
Tôi tiếp tục kể, giọng điệu rất bình :
“Cậu cũng biết bố trai tớ lúc nào cũng nhòm ngó tiền của tớ. tránh bị họ vơ vét hết, tớ đã chuyển tiền cho đàn chị của mình nhờ chị ấy đứng tên mua căn hộ này giúp tớ.”
Lan Lan hoàn toàn sững sờ:
“ còn cậu?”
Tôi khẽ cười:
“Tớ không tin tưởng bất cứ ai. Vì , khi Chu Bình nói muốn nhà, tớ liền chính căn hộ này anh ta giúp tớ trả tiền hàng tháng.”
Lan Lan kinh ngạc đến mức không nói nổi lời nào, cuối chỉ có thể giơ ngón :
“Lý Duệ, tớ thực phải cậu bằng con khác rồi!”
Điều khiến tôi hài lòng nhất là Lan Lan không cho rằng tôi tính toán, mà thật cảm thấy mừng cho tôi.
Cô ấy bật cười vui vẻ:
“Nếu Chu Bình biết được thật này, không biết anh ta có vẻ mặt thế nào, hahaha!”
Tôi cười nhẹ, nhiên nói:
“Không cần phải đoán, tớ có thể tưởng tượng ra rồi.”
Tôi là đã phòng bị anh ta từ , nhưng chưa từng có ý định lợi dụng hay hãm hại anh ta.
“Mỗi tháng tớ kiếm được không ít, nhưng không tiêu xài hoang phí, mà đều tích lũy lại.
Chu Bình thực ra không thể sinh con, nên dù có cố thế nào, chúng tôi cũng không thể có con .
Thế nên, tớ phải dành tiền cho tương lai của mình.”
Lan Lan ngạc nhiên tột độ:
“Anh ta không thể sinh con? Nhưng phải bây giờ Lâm Tiếu Tiếu đang mang thai sao?”
Tôi nhấp một ngụm trà, nở nụ cười lạnh lẽo:
“Thế nên, cậu nghĩ đứa bé đó là của ai?”
Lan Lan trợn trừng , rồi cười phá :
“Chết mất! là… anh ta còn đang vui vẻ nuôi con hộ người khác sao?!”
Tôi cô ấy, cười mà không nói gì.
thật này, không sớm thì muộn, Chu Bình cũng tự mình nhận ra thôi.
“Dù sao anh ta cũng quanh năm ở bên Lâm Tiếu Tiếu, lại còn giúp tớ trả tiền nhà.
Tớ cũng ngại diễn anh ta thêm một thời gian.”
Lan Lan hoàn toàn chết lặng trước lời tôi nói.
“Khoan đã… Cậu vừa nói… Anh ta không thể sinh con sao?”
Tôi gật bình :
“ . Chúng tớ kết hôn một năm mà không có con, nên đã kiểm tra.
Kết quả là vấn đề không nằm ở tớ.”
“Tớ sợ anh ta buồn, nên đã giấu , không nói cho anh ta biết.”
Lan Lan mím môi, có vẻ như đã hiểu ra điều gì đó.
Một lúc sau, cô ấy kinh ngạc thốt :
“ còn đứa bé trong bụng Lâm Tiếu Tiếu?!”
14
Lâm Tiếu Tiếu sinh một bé trai kháu khỉnh.
Chu Bình anh ta nào cũng đăng ảnh khoe con trên mạng xã hội.
chồng cũ cố tình viết mấy câu bóng gió, ám chỉ rằng tôi là “con gà mái không biết đẻ trứng”.
Khi ly hôn, họ không hề xóa kết bạn với tôi.
Rõ ràng là đợi đến hôm nay.
Nhưng tôi cũng không xóa họ.
Thỉnh thoảng chán lướt xem mấy bài đăng của họ, cũng thấy khá thú vị.
Đến đầy tháng của đứa bé, Chu Bình đăng liền mười bài.
Không chỉ có ảnh khoe con, mà còn hết lời ca tụng Lâm Tiếu Tiếu.
Anh ta còn một khách sạn cao cấp tổ chức tiệc mừng, thực đơn toàn món đắt tiền.
Ngoài ra, anh ta còn đăng ảnh sổ đỏ, trên đó có tên của anh ta Lâm Tiếu Tiếu.
“Món quà dành tặng cho của con trai tôi.”
Họ hàng, bạn bè của anh ta cũng ồ ạt chia sẻ.
Người thì khen đứa bé đáng yêu, người thì bảo Chu Bình tuyệt vời, đối xử với Lâm Tiếu Tiếu tốt.
Tôi không chỉ không xóa kết bạn với Chu Bình, mà còn giữ nguyên danh sách họ hàng “đặc biệt” nhà anh ta.
Hôm nay, toàn bộ mạng xã hội của bọn họ đều tràn ngập “hạnh phúc” của Chu Bình.
Mà tôi vốn là kiểu người không chịu được khi thấy người khác sung sướng.
Tôi bình mở tủ, lấy ra bản kết quả chẩn đoán vô sinh của Chu Bình, chụp ảnh lại.
Sau đó, tôi đăng một bài viết trang cá nhân.
Ai cũng đăng bài mạng xã hội, sao tôi có thể không theo kịp chứ?
[15] Kết thúc
Căn hộ của tôi đã được trang hoàng xong, còn căn hộ hiện tại cũng đã bán .
Không chỉ không còn nợ nần, mà trong tay tôi còn có một khoản tiết kiệm kha khá.
tôi quay lại bàn giao nhà cho chủ , tôi tình cờ gặp Chu Bình dưới chung cư.
Anh ta trông rất thảm hại.
Thấy tôi, anh ta lập lao đến, nước ròng ròng.
“Duệ Duệ! Cuối cũng về rồi! Huhu… Anh biết lỗi rồi! Lâm Tiếu Tiếu đã lừa anh! Cô ta còn cười nhạo anh… nói anh không thể có con! Huhu…”
Một người đàn ông trưởng thành, khóc thảm thiết như một đứa trẻ.
Tôi bình tĩnh anh ta, giọng điệu nhiên:
“Ồ? Nhưng dù sao thì cô ta cũng có con, anh được làm bố mà?”
Chu Bình nghẹn họng, nhưng rồi sụt sùi khóc tiếp.
“Duệ Duệ, mình tái hôn ! Anh thêm tên vào sổ đỏ! Từ giờ anh đối xử tốt với ! Nếu không thích anh, anh không bà ấy đến nữa! Tiền của bà ấy cũng thuộc về chúng ta!”
Tôi bật cười, nghiêng hỏi:
“ còn Lâm Tiếu Tiếu?”
Chu Bình sắc mặt lập trở nên lạnh lùng, nghiến răng nói:
“Con đàn bà đó? Mặc kệ cô ta sống chết thế nào!”
Tôi bình tĩnh lùi lại một bước, nhường chỗ cho Lâm Tiếu Tiếu lao đến.
ngay tại chỗ, cô ta Chu Bình lao vào đánh nhau.
Tôi thèm quan tâm, cứ thế làm thủ tục bàn giao căn hộ với chủ .
Đến khi tôi xuống lại, người họ đã không còn bóng dáng đâu nữa.
Sau này, tôi nghe nói về bọn họ
Vì sổ đỏ có tên , không ai chịu từ bỏ căn nhà, nên chưa ly hôn.
Cứ một cãi nhau một trận, ba đánh nhau một lần.
Cuối , Chu Bình còn mất luôn công việc.
chồng cũ phải đứng ra trả nốt tiền nhà, lo cho bọn họ ăn uống.
Nhưng bà ta cũng không chịu thiệt, lâu lâu lại đến gây với đứa nó một trận.
Chu Bình nào cũng phát điên trên mạng xã hội, ca thán về những điều tốt đẹp mà tôi từng làm cho anh ta.
Nghe nói, anh ta còn viết không ít “bài văn cảm động” về tôi.
Nhưng mà…
May mắn thay, tôi đã chặn hết gia đình đó.
Không thấy, không phiền.
Tôi ngồi trên ban công căn hộ của mình, ngắm những ánh đèn rực rỡ của thành phố.
Có một nơi thuộc về riêng mình—thật là tuyệt.