Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Hết

12

Ta nhìn mẫu thân thật lâu, trèo ra khỏi , rút đuốc dưới đống than cừu quay, châm lửa thiêu đám khô quanh bầy cừu và cừu.

“Cháy !”

Người Hồ phát hiện hỏa hoạn, không ai rảnh dập lửa.

Bởi bọn họ phải đối mặt với quân thiết kỵ Đại Càn đang thế như chẻ tre.

Ta nhân hỗn loạn, mở cửa , đỡ mẫu thân lên lưng lùn.

“Ngươi làm gì vậy?”

Mẫu thân khản giọng hỏi.

Ta sờ gương mặt bà, ánh dịu dàng.

“Mẫu thân, người được như ý nguyện .”

ta vung roi, quất mạnh mông .

lùn phóng ra khỏi , chở mẫu thân gầy guộc xông qua hàng rào bị vỡ.

“Bảo nhi…”

Mẫu thân nghẹn ngào gọi, định nhảy xuống, phát hiện mình bị ta dùng đai lưng buộc chặt yên .

Ta vẫy tay với bà, mỉm cười.

13

Bầy cừu mang theo lửa chạy tán loạn, chẳng mấy chốc đốt cháy cả đống khô và tường phân bò khắp doanh trại.

Cùng , kỵ binh bắn tên của quân Đại Càn liên tiếp bắn ra từng loạt tên lửa, không chút khoan dung nhắm thẳng đám trướng lều.

Khả Hãn cuống quýt hô to:

“Lập đưa Như Hoàn đến đây!”

khi Sa Tư xông , chẳng thấy bóng dáng mẫu thân đâu.

Hắn ngẩn ra, ta – đang ẩn sau đống – liền ném về phía hắn một nắm vôi trắng.

…”

Hắn bị sặc đến ho rũ rượi, ấy, ta vung dao lóc xương đâm thẳng chân hắn.

hắn theo phản xạ tung một cước, đá ta văng xa.

Cú đá ấy mạnh đến mức khiến xương sườn ta như gãy nát, ta không bò dậy nổi.

Vôi tung tóe khắp nơi, Sa Tư dụi , thấy rõ ta là ai liền nhíu mày dữ tợn:

“Là ngươi…”

này, thân trần trụi của ta đầy những vết roi hắn từng đánh, phơi bày gió lạnh thảo nguyên.

Thêm khuôn mặt giống hệt mẫu thân, hắn lập nhận ra ta.

Thật ra, ba năm trước, hắn nghi ngờ ta có là con của hắn.

với kẻ kiêu ngạo như hắn, làm sao chấp nhận sự tồn tại nhơ bẩn như ta?

Khi đó, sau một hắn hoan lạc cùng mẫu thân, vung roi định đánh gãy cổ ta.

Khi ấy ta mới năm tuổi.

Nếu không có Cừu mẹ lao ra che chắn, ta lâu.

Hắn vẫn không buông tha, đá bay Cừu mẹ tiếp tục quất ta.

Cuối cùng mẫu thân dùng mảnh sứ cứa rách mặt hắn.

Ta được đàn cừu giấu đi, hắn giận ôm mặt, cưỡi tìm pháp chữa thương.

Vì vết mặt là điều vợ hắn – con gái Khả Hãn – để ý nhất.

này, hắn lạnh lùng trừng ta, giọng trầm thấp:

“Năm đó, lẽ ra ta nên giết ngươi sớm.”

cười nhạt:

bây giờ chưa muộn…”

Nói xong, hắn rút đao cong bên hông, khinh khỉnh nhìn ta trên cao:

bằng ngươi mà muốn giết ta? Hừ… Ặc…”

Đột nhiên, hắn ôm ngực quỳ rạp xuống, phun ra một ngụm máu đen.

“Ngươi… đầu độc?”

Hắn kinh hoàng trừng nhìn ta.

Ta ôm ngực, cố gắng bò dậy:

“Là thuốc độc ta trộm chỗ . Người nói cần hít phải là chắc chắn … ta giữ để dùng ngươi…”

Ta từng bước lê tới gần hắn, đến được ho ra một ngụm máu đen, bắn thẳng mặt hắn.

Ta lau miệng, mỉm cười:

“Tiếc là lượng không nhiều, đủ giết ngươi… và ta. những kẻ khác chẳng sống được đâu.”

Ta ngã xuống trước mặt hắn, ánh lạnh lùng như hắn:

“Mười ngày trước, ta giết nhiều con sóc đất ngủ đông trên thượng nguồn nguồn nước của các ngươi.

nói sách, loài này mang mầm bệnh… sẽ gây ra ôn dịch… không cứu được…”

“Không cứu được? Mục Anh nhi… …”

“Con gái ngươi – Mục Anh – cổ nổi đầy đốm tím … ha ha…”

ta dần mờ đi, ta khép , thở dài:

“Tiếc là… mẫu thân không thấy được ta báo thù người…”

Ta nhớ dáng hình mẫu thân. Hình như người vẫn chưa nổi vết bầm…

Mẫu thân, xin lỗi người…

Con thật sự… hết cách

14

Khi quân đội Đại Càn đánh tới vương trướng, Ngũ điện hạ thấy người Hồ không hề kháng cự, liền cảnh giác, không dám tiến sâu.

Quân y kiểm tra thi địch nhân, lập phát hiện điều bất thường:

“Là ôn dịch! Rút lui ngay! Đốt trại lập !”

Trận chiến ấy khiến thảo nguyên vô số, mười năm không đe dọa Trung Nguyên được nữa.

Nhị điện hạ và Ngũ điện hạ khải hoàn hồi triều, được hoàng đế ban thưởng hậu hĩnh.

là, cung, Đế cơ Như Hoàn đột nhiên bất ngờ.

Thay đó, xuất hiện một vị Đế cơ mù lòa lưu lạc dân gian.

15

ta lẩm nhẩm 《Thương hàn luận》 xoa chân .

, con học không nổi nữa đâu. Hôm qua mới học xong 《Bản thảo cương mục》, người không con nghỉ một ngày sao?”

an nhàn nằm trên ghế mây, hừ nhẹ một tiếng:

“Vậy chép. Chép một không được mười . Mười không được trăm .”

“…”

Ta ngước lên nhìn trời, bất lực.

“Be~”

Cừu mẹ nằm lăn bãi , lộ ra hai chú cừu con mới biết đi…

(Toàn văn kết thúc)

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn