Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7AVVu84rih

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Cuối cùng, ánh mắt hoàn toàn tán loạn, vô rơi một điểm nào giữa không trung, lông mi không ngừng run nhẹ.
Yết hầu trượt trượt xuống, hết này đến khác.
Miệng mở lại đóng lại.
“Tôi… tôi…”
“Nó… nó…”
“Em…”
Khó khăn lắm mới phát âm thanh.
đến một câu hoàn chỉnh cũng không nói nổi.
08
Tôi không còn mặt mũi gặp ai .
Hà Thời Dữ chắc chắn là thấy ghê tởm tôi nhỉ?
Nói không chừng còn mang ánh mắt kiểu “hóa em là loại người này” mà khinh tôi.
Tôi cúi , giọng uể oải, chỉ muốn nhanh chóng kết thúc tất cả.
“Anh cũng thấy , tôi vốn không phải kiểu ngây thơ trong sáng như anh .”
“Tôi có suy , có nhu cầu…”
Tôi khựng lại một chút, kéo khóe môi, thẳng thắn nói: “Còn biết nói là làm .”
“Tôi biết anh nhất ghét tôi, coi tôi.”
“Không , dù tôi cũng đã quyết từ bỏ anh , anh đi đi.”
Trong phòng ngủ yên tĩnh đến cực điểm.
Tôi đợi mãi mà không nghe thấy tiếng bước chân rời đi.
Ngạc nhiên ngẩng .
Đập mắt là đôi mắt cực kỳ nghiêm túc của Hà Thời Dữ.
Anh nói từng chữ một: “Tôi sẽ không em như , em cũng đừng tự mình như .”
Hà Thời Dữ cố nén cảm xúc đang nóng , giữ giọng ổn .
“Cái này… cái này bình .”
“ sự bình .”
Anh vắt óc lời, trông còn khó cả lúc bảo vệ luận văn.
“Tôi… tôi không ngờ, cái… với em… lại là đồ điện.”
Tôi ngẩn người.
Đây là kiểu an ủi ?
Hà Thời Dữ cũng mình vừa nói , hối hận nhắm mắt lại.
Mở miệng , sắc mặt càng nghiêm túc vài phần.
“Mạnh Âm, tôi em.”
Trong tôi “ong” một tiếng.
??!!
Cái cơ!
Như … hợp lý ?
Trong tình huống này?
Đối với một người vừa sụp đổ hình tượng, chính miệng thừa mình vừa tệ vừa xấu như tôi… lại nói ?
Tôi quay mặt đi, giọng mang sự tự ti hoang đường và tự giễu.
“ .”
“Anh không cần phải như .”
“Tôi biết anh là người tốt, muốn an ủi tôi, không muốn tôi quá khó xử.”
Tôi hít sâu một hơi, nhìn chằm chằm góc tường.
“ không cần thiết…”
Không cần phải hy sinh bản thân đến này.
“ đấy, không đâu, anh đi đi.”
“Mạnh Âm.”
Nghe tôi nói , giọng Hà Thời Dữ trầm xuống, nặng vài phần, muốn ngắt lời tôi.
Tôi không để ý, hoàn toàn chìm trong vòng xoáy tự ghét bản thân, cứ thế nói tiếp: “Tôi biết anh coi tôi, tôi biết tôi không xứng, tôi đều biết hết.”
Đột nhiên, cổ tay bị siết chặt.
Hà Thời Dữ kéo cả người tôi lại, nâng cằm tôi , ép tôi nhìn thẳng anh.
“Nghe cho rõ.”
“Tôi em. Tại tôi không dám nói ? Vì tôi sợ.”
Tôi sững lại.
Sợ?
Hà Thời Dữ cúi mắt, hàng mi đổ bóng mờ dưới đáy mắt, yết hầu khẽ chuyển động.
“Mạnh Âm, tôi lớn trong cô nhi viện. Năm năm tuổi từng nuôi một , sáu tuổi lại bị trả về. Bảy tuổi lại nuôi một , chín tuổi lại bị trả về.”
Anh nói bình tĩnh, như đang kể câu chuyện của người khác.
09
“Sau bố mẹ nuôi mới có con ruột, hoặc cãi nhau ly hôn, họ sẽ như biến thành người khác, cũng không còn tôi .”
“ tôi đã hiểu một chuyện, đừng tin rằng sẽ có ai lòng yêu mình, lòng muốn mình. Đừng đợi đến người ta không còn yêu mình , lúc sẽ đau.”
“Tôi sợ, sợ có lại , sợ một mối quan hệ ổn sẽ thay đổi, sợ… đau.”
“Nếu đã trước sẽ đi, không thể lâu dài, tôi thà chưa từng có.”
“Cho nên em đuổi tôi, rõ ràng đến phát điên, nhớ đến gần như kiểm soát, tôi lại như một kẻ hèn nhát, không dám đáp lại.”
“Tôi sợ em chỉ nhất thời hứng thú, sợ hết mới mẻ em sẽ quay lưng rời đi, sợ tôi tưởng là , còn em lại đổi ý.”
“Một người như tôi… tệ đúng không?”
“Em giống như một mặt trời nhỏ, rực rỡ như , chói sáng như , lại còn… tự do, khó nắm bắt. Tôi không biết liệu có một ngày em không còn xoay quanh tôi , mà tôi… có thể chịu việc em rời bỏ hay không.”
Hà Thời Dữ nói xong.
Trong phòng ngủ yên tĩnh đến cực điểm.
Tôi nhìn anh, trái tim như bị ai bóp chặt.
Người đàn ông luôn lạnh lùng nhìn tôi tỏ tình.
Người đã kiểm soát chất vấn tôi trong phòng khám.
Người bị giáo sư quát “ ngoài” vẫn đỏ mắt không chịu đi.
Là một đứa trẻ mồ côi.
Một đứa trẻ từng nuôi lại bị trả về.
Tuổi thơ của anh không cho anh niềm vui, chỉ dạy anh đừng bao giờ lòng.
Nước mắt tôi “rơi” xuống trong chớp mắt.
Tôi muốn nói điều .
Muốn nói rằng tôi không giống những người kia!
Muốn nói rằng tôi sẽ không bỏ anh!
Muốn nói rằng tôi sẽ luôn luôn yêu anh!
cổ họng như bị nghẹn lại.
Một chữ cũng không thốt .
Quá nhạt nhẽo.
Mọi lời nói đều quá nhẹ, quá vô lực.
Nhẹ đến không xứng với hai mươi năm sợ hãi của anh.
Tôi cắn môi, cố nuốt nước mắt trở lại.
Đột nhiên động.
Tiến một bước, nhón chân, đưa tay vòng qua cổ Hà Thời Dữ, kéo cả người anh xuống gần mình.
Ngẩng , hôn anh.
Thời gian như dừng lại trong khoảnh khắc này.
Hà Thời Dữ như bị điểm huyệt.
Cứng đờ, không nhúc nhích.
Hai tay không biết đặt ở đâu, ngay cả hô hấp cũng như ngừng lại.
Tôi siết chặt tay, ép cả người mình sát anh, không để lại khe hở, hôn sâu .
Run rẩy, vụng về, non nớt, lại chân đến không thể chối cãi.
Không biết qua bao lâu.
Tôi cuối cùng cũng cảm hai tay Hà Thời Dữ đặt eo mình, lúc chỉ nhẹ nhàng nắm hờ, ngón tay chạm hõm eo.
Sau , anh nhắm mắt lại, bắt đáp lại tôi.
Bàn tay ở eo cũng dần siết chặt , lòng bàn tay áp sát hoàn toàn lưng dưới tôi, hai tay khép lại, như muốn giữ trọn cả con người tôi trong .
Tôi dùng chính bản thân mình, rõ ràng nói cho anh biết, này, sự có người muốn anh, yêu anh.
Nụ hôn từ lạnh lẽo dần trở nên nóng bỏng.
Trời vẫn còn sáng.
Anh không quan tâm.
Tôi cũng không quan tâm.
Hà Thời Dữ ép cả người tôi tường, hô hấp rối loạn, bàn tay kiểm soát vuốt ve dọc lưng dưới, trượt xuống, mang nhiệt độ nóng bỏng như thiêu đốt.
Tôi có thể cảm rõ cơ thể mình run rẩy, mềm nhũn đến không còn hình dạng .