Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

1.

Tôi có buồn bực.

Lên mạng kiếm cả nửa ngày.

Rốt cuộc đây là rửa tiền hay là làm giả gì vậy, có phải mấy hôm nữa toàn bộ tiền tài khoản tôi sẽ hết không?

Nếu chú cảnh sát vì chuyện này mời tôi đến đồn uống trà thì sao?

Tôi lo lắng bất an gửi tin nhắn cho phương: [Em không chơi nữa, em không muốn tiền của anh.]

phương còn hoảng hơn cả tôi: [Sao vậy, mới nói chuyện được một tháng đã muốn quẳng anh đi rồi?]

[Có gì nói chuyện tử tế, sao anh lại chuyển tiền?]

[Không phải em nói anh chuyển tiền sao? Nói đi, tại sao lại muốn tay?]

[Thấy tin của anh và Lâm Thi Thi, anh có bạn gái rồi.]

Mặc dù tôi cũng không hiểu tại sao vẫn còn tục chuyện tình giả dối này.

Nói thật, tên lừa đảo này cũng thảm thật.

Nói chuyện với tôi một tháng, một xu cũng không lừa được.

còn 50 vạn của người ta, là có hơi không nỡ.

Suy đi tính lại, người kia gửi voice chat:

“Khương Lai, chúng ta gặp nhau đi.”

2.

Gặp cái quỷ.

Không thấy mặt còn có thể “hẹn hò online”.

Gặp rồi chỉ sợ đi thẳng sang Myanmar cũng nên.

[Không gặp.]

[Tại sao?]

[Ảnh chụp đều là photoshop, gặp là hỏng. Anh gửi số tài khoản qua đây, em gửi lại tiền đã nhận cho anh.]

Đầu kia im lặng.

Tôi đi tông lào, ra ngoài mua cơm tối.

Tôi mang cơm tối quay về nhà trọ, thò tay sờ túi quần.

Trống không.

Không thấy ví tiền của tôi nữa.

Căn cước của tôi, thẻ ngân hàng, thẻ ra vào đều biến .

Đi dọc đường về cũng không có kết quả.

Không vào được nhà, tôi lập đến cục cảnh sát gần đó án.

Thái độ của chú cảnh sát vô cùng dịu dàng, vừa an ủi vừa check camera cho tôi, nói tôi về đợi tin.

Tôi vừa ra khỏi cổng cục cảnh sát, thái tử giả đã gọi video cho tôi.

Cmn, vì tôi nói gặp là chết nên thật sự muốn giải quyết tôi à?

Tôi trực quay camera vào cổng cục cảnh sát.

Trên màn hình xuất hiện một… anh đẹp trai?

Ôi mẹ con ơi, người thật đấy à?

Người này sao lại giống thái tử Bắc Kinh thật ấy nhỉ?

“Em phạm tội rồi?” Không hổ là thái tử gia, nói chuyện không giống người bình thường nào.

“Anh mới phạm tội, em bị ví.”

phương hơi ngạc nhiên: “Ngoan, anh mua cái mới cho em.”

Đừng có giả vờ với chị đây, anh đẹp trai ở diện là sản phẩm của AI không? Dùng thái tử để giả danh, sau đó làm việc xấu.

tôi chỉ sợ sẽ bị cắt thận thôi.

“Không .” Tôi không có tâm trạng buôn chuyện: “Em về .”

Tôi dùng lý do đi về để cúp điện thoại.

Thật ra ngay cả cửa nhà tôi cũng không vào được.

Tôi dứt khoát ngồi cục cảnh sát ngẩn người, cảm thán bản thân xui xẻo.

Không bao lâu sau, mặt xuất hiện một chiếc Maybach.

Thái tử Bắc Kinh hàng thật giá thật mặc tây trang đen đi từ trên xe xuống.

lúc tôi đang há mồm trợn mắt, chú cảnh sát đi đến.

“Cô gái, xem đây có phải ví của không?”

Tôi không rảnh nghĩ đến chuyện khác, lập đi đến: “Ôi, là của rồi, cảm ơn chú cảnh sát.”

Cảnh sát cười với tôi: “Vừa rồi tôi ra ngoài thì thấy bị ai đó ném vào bụi cỏ. xem thử có còn giấy chứng nhận ở đó không?”

Tôi kiểm tra qua, vô cùng cảm kích: “Thẻ nhà và giấy tờ cá nhân đều ở đây rồi.”

Cảnh sát vỗ vai tôi: “Đừng buồn, mặc dù tiền mặt đều nhưng ít nhất căn cước và thẻ ngân hàng vẫn còn.”

Một câu nói thiếu nữa khiến tôi òa khóc.

Cũng không phải vì đau buồn.

là vì ví không có tiền mặt.

Vì vốn dĩ ngay từ đầu đã không có.

3.

“Đừng buồn nữa, bao nhiêu tiền? Anh cho em.” nghe tôi và cảnh sát nói xong thì nói.

Tôi thật không muốn thừa nhận bản thân không xu dính túi nào.

“Không .”

“Sao lại không rồi? 50 vạn anh cho em đâu?”

“Tôi sẽ trả cho anh.”

Đầu tôi bị ai đó gõ nhẹ, anh giận nói: “Ý của anh là như vậy sao? Khương Lai, tại sao em không dám ngẩng đầu lên anh?”

Vì tôi cho rằng anh là kẻ lừa đảo, nào ngờ lại là người thật.

hóa ra tôi mới là kẻ lừa đảo.

Tôi chột dạ đấy, không được sao?

“Cô gái nhỏ, cẩn thận gặp lừa đảo đấy. 50 vạn không phải con số nhỏ, ngàn vạn lần đừng tùy tiện chuyển cho người khác.”

Chú cảnh sát ở cạnh nghe chúng tôi nói, lập trở nên cảnh giác, không ngừng giáo dục tôi.

“Không phải không phải.” Tôi lắc đầu xua tay: “Là anh ấy chuyển tiền cho .”

Cảnh sát nhíu mày, hình như không thể hiểu được chuyện này là nào.

“Em muốn trả tiền lại cho anh, em muốn tay với anh sao?”

Cũng đâu có yêu đương thật, đâu ra tay?

“Khương Lai, anh yêu đương không dễ tay như vậy. Là em trêu chọc anh , em phải phụ trách tới cùng.”

Tôi đã từng thấy anh trên tin , lúc đó đã cảm thấy anh vừa lạnh lùng vừa khó xúc.

Tôi bắt đầu tưởng tượng.

Không phải anh sẽ đánh người đấy chứ?

“Cho em 520 vạn, chúng ta không tay!”

4.

Lần này đến lượt chú cảnh sát khuyên anh.

“Cậu nhóc, 520 vạn thật sự không phải con số nhỏ, cậu cũng đừng xúc động như vậy. Hai người quen nhau bao lâu rồi?”

thành thật khai : “Một tháng.”

Chú cảnh sát càng khuyên bảo tận tình hơn: “Chỉ mới quen một tháng cậu đã cho người ta hết vốn liếng như rồi?”

Nói xong tôi với ánh mắt phức tạp.

Ông trời ơi, sao tôi có cảm giác như đang phạm tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản vậy?

Tôi còn chưa kịp giải thích đã nói: “Không phải là cô ấy muốn, là tôi nhất định phải cho cô ấy.”

Anh lại tục dụ dỗ tôi: “Thêm ảnh cơ bụng được không, mỗi ngày anh gửi cho em một tấm, nào?”

Anh đừng nói nữa, chuyện này thật khó từ chối.

“Người trẻ tuổi là…” Chú cảnh sát lắc đầu: “Cậu cảnh giác đi, sao giống như vừa lừa tiền vừa lừa sắc vậy?”

Anh mỉm cười, đẹp trai đến mức tôi có không tỉnh táo.

“Không sao, tôi là não yêu đương.”

Nói xong anh cầm điện thoại lên.

Một lát sau, điện thoại tôi hiện lên thông , số dư tài khoản ngân hàng: 5201314 .

5.

“Nói đi, khai thành thật vào.”

Chú cảnh sát không được nữa, cũng không quan tâm đến chúng tôi, tôi bị ra dấu “mời” lên xe.

Anh ngồi cạnh tôi, tôi lén liếc vài cái rồi xuống đôi dép tông lòng của .

Ngón chân không khỏi co quắp lại… Sớm vậy tôi đã đi giày thể thao rồi!

“Khai cái gì?” Cũng không điều hòa mở quá thấp hay không, lúc này tôi như ngồi trên bàn chông.

“Em trêu chọc anh lâu như vậy, mỗi lần anh nói muốn gặp mặt em đều đủ các lý do để từ chối, vậy là em đang lừa tình cảm của anh sao?”

“Không có không có.”

Được rồi, xe sang, trai đẹp chưa chắc đã là mộng đẹp.

Càng giống duyên âm hơn.

Nếu tôi nói sai gì đó, có phải tôi sẽ bị ném xuống biển cho cá ăn không?

Sao tôi phương có phải là lừa đảo hay không được chứ?

Tôi nhanh chóng thành thật khai : “Em thật sự không lừa anh, em thật lòng thích anh, nhưng anh cũng đó, khoảng cách giữa chúng ta quá xa, em cảm thấy chúng ta không hợp nhau, người nhà anh chắc chắn cũng sẽ không nhận em, vậy nên tôi phải kịp thời dứt ra.”

Đây là câu trả lời như tiểu thuyết bước ra, tôi cảm thấy tự hào vì sự thông minh của .

Thời gian làm sự im lặng của bầy cừu.

Cuối cùng anh thở dài, điện thoại ra, thì thầm đọc theo chữ trên điện thoại di động: “Anh đang hỏi em, vì sao lại nói : bề ngoài khá đặc biệt, sống có dũng cảm. Không mua bánh nướng, trên mặt đã có sẵn. Xấu xí thì thôi đi, không nhân xử , không dịu dàng thì bổ sung là được.”

Hả? Hả hả hả?

Thấy tôi thắc mắc, anh nói : “Nhưng không phải em xinh này sao?”

Kết hợp với cục cảnh sát sau lưng tôi, người này là có tố chất làm lừa đảo.

“Nếu đã thích anh như vậy thì hôm nay về nhà với anh đi.”

6.

“Không phải chứ, này cũng quá nhanh rồi đó?”

đến cửa nhà em cũng không vào được, em còn lựa chọn nào khác sao? Hơn nữa thẻ nhà của em đã , anh phải người kiểm tra xem nơi em sống có an toàn không.” xích lại gần tôi: “Sao vậy, sợ anh ăn em sao?”

Chỉ không phải chặt ra rồi ăn thì tôi cũng không có gì sợ hãi.

“Không phải, nhưng chúng ta vừa gặp mặt, em còn chưa chuẩn bị sẵn tinh thần sẽ gặp người nhà anh.”

“Nhà anh chỉ có một anh.”

Sói vào miệng cọp?

Tôi không khỏi nhíu mày anh.

Anh cười, lời nói ra càng khiến tôi bế tắc hơn: “Anh khá tò mò, lúc em trêu chọc anh em đã nói vừa thấy mặt anh là muốn ngủ với anh, anh đang đứng mặt em rồi. Sao em lại khách sáo vậy?”

Đây là lời có thể nói thẳng sao?

Mỗi lần khi trêu chọc anh tôi đều một bức ảnh của thái tử gia từ trên mạng xuống.

Vừa vừa nghĩ thầm, cho dù diện là lừa đảo thì ít nhiều gì cũng có thể lấp liếm cho qua.

Là ví dụ điển hình nhất của câu lên mạng xông pha chiến đấu, ngoài lại nhát như chuột.

Kết quả ai người 9.9 lại có thể mua được thái tử gia thật chứ?

Tốt xấu gì cũng là thái tử Bắc Kinh đấy, tiền bán WeChat có phải rẻ quá rồi không?

Nhịn một lúc lâu tôi chỉ có thể nói ra được một câu: “Thật ra gan em khá nhỏ.”

“Lúc nhắn tin trên WeChat anh thấy không nhát gan lắm.” Anh nhíu mày suy nghĩ, cuối cùng vỗ tay một cái: “Ừm, em nói mọi người đều sợ anh, chỉ có em dám cưỡi lên đầu lên cổ anh rồi ra oai. Em còn yêu anh không thể kiểm soát được, hận không thể ngày ngày dính anh…”

Đó đều là những lời sến súa tôi ở trên Baidu thôi!

Không phải chứ, người này là thái tử gia chỗ nào vậy, đây không phải là máy nhắc chữ vô cảm sao?

Nói như tôi là biến thái vậy.

Tai tôi đỏ bừng, không dám nói lời nào.

Quê đến mức muốn lăn ra luôn tại chỗ.

Anh lại cười: “May anh là não yêu đương, nếu không anh sẽ ném em xuống sông cho cá sấu ăn thật đấy.”

Tôi lập thấy lạnh sống lưng, cũng không lúc nói tay thì có bị ném đi cho cá ăn không?

Thấy tôi không nói gì, anh lại hỏi: “Nói đi, được WeChat của anh như nào?”

Tôi trung thực thừa nhận: “Mua với giá 9.9 .”

“Ừm?”

“Lúc có hai lựa chọn, một cái 19.9 , một cái 9.9 . Em cảm thấy 19.9 đắt…”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.