Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

10.

“Khương Lai, em không sao chứ?” Anh vừa đã tức giận.

Tôi lắc đầu: “Em không sao, nhưng anh ta…”

Ban nãy tôi thuận tay lấy chai rượu của nhân viên phục vụ đi ngang qua.

Nói thật lúc này tôi còn sợ.

Dù sao đầu Lý Vũ cũng là do tôi đập, còn đổ máu.

Tạ Tuyên lạnh: “Em không cần lo lắng cho anh ta, anh sẽ cho người chăm sóc.”

Tạ Tuyên đỡ tôi , tôi đột nhiên nổi giận: “ trời , em sẽ không ngồi tù chứ?”

“Đừng lo, có anh đây.” Anh thuận vỗ lưng tôi.

Tôi càng tức giận : “Vậy có em sẽ thất nghiệp không?” Nợ thẻ tín dụng tháng này còn chưa thanh toán đâu.

“Thất nghiệp thì anh nuôi em.”

Tôi còn chưa kịp cảm động bụng đã kêu lên.

Vừa rồi chỉ ngồi để họ ép rượu, ngay đồ ăn cũng không cho tôi đụng vào.

Tạ Tuyên nói lái xe dừng lại, sau tìm nơi ăn cơm.

Lúc này đã là nửa đêm.

Tôi và anh ngồi ở quán lề đường, đột nhiên hơi buồn : “Tổng giám đốc Tạ, anh mặc tây trang nhưng lại không không mở chân ra ngồi, buồn thật đấy.”

Chiếc bàn này vừa vừa thấp, còn chân anh lại dài.

Phản ứng của anh cũng rất thản nhiên: “ ban nãy anh nói, em có suy nghĩ gì?”

gì?”

“Anh nói em không cần đi làm, em có làm những điều mình tùy thích, anh nuôi em.”

Tôi lập tức ngăn anh lại: “Ăn không nói, ngủ không nói.”

Anh hơi ngạc nhiên, cực kì nghiêm túc tôi:

“Cho em ngủ với anh sao?”

Thân là thái tử Bắc Kinh mà anh lại căng thẳng đến mức tai đỏ bừng.

11.

Lý Vũ không đi làm.

Xin nghỉ bệnh.

Tối qua tôi Lý Vũ thành dạng kia, mọi người nghe ồn ào đã chạy đến .

Tôi còn tưởng rằng Mạnh Vân sẽ bắt tôi nói lại chuyện này, kết quả người như cô ta lại gì cũng trả không biết.

Dự án diễn ra rất thuận lợi, đến thẳng bước ký hợp đồng.

thứ ba.

Lý Vũ xin nghỉ ốm trực tiếp nộp đơn chức.

Nghe nói Lý Vũ còn ở bệnh viện, mọi người ồn ào chào tạm biệt anh ta, thuận tiện xem sao anh ta lại đột nhiên chức.

Lúc chúng tôi đến, vẻ mặt Lý Vũ vô cùng xấu hổ.

Khó khăn trả vài câu, Lý Vũ chỉ nói nguyên nhân gia đình không tiếp tục ở lại Bắc Kinh được .

Khi mọi người chuẩn bị rời đi, Lý Vũ đột nhiên nói: “Khương Lai, cô ở lại một lúc, mặc dù tôi chức nhưng có một số tài liệu dự án kia tôi bàn giao cho cô.”

Mọi người nghe vậy thì lần lượt rời đi.

“Anh nói gì?”

“Chuyện … Khương Lai, hôm qua do tôi uống làm bậy, cô đại nhân đừng trách nhân, có bỏ qua cho tôi không?”

“Tôi bỏ qua cho anh?”

, cô có bạn trai lợi hại như vậy mà sao bình thường lại khiêm tốn ? Lần này là tôi sai, cô tôi rất , tôi uống quá, đầu óc không tỉnh táo.” Anh ta lại ngồi dậy: “Không biết cô có nói cho tôi vài trước mặt tổng giám đốc Tạ không?”

“Anh ấy làm gì anh?”

“Không có không có.” Anh ta lập tức xua tay: “Tổng giám đốc Tạ nói đạo lý cho tôi hiểu, bây giờ tôi đã tỉnh ngộ, cầu xin cô tha thứ. mai tôi đã nhà, định không xuất hiện trước mặt cô . Ngay chức vụ quản lý tôi cũng đã tiến cử cô.”

Thái độ quay ngoắt 180 độ này, chắc chắn liên quan đến Tạ Tuyên.

“Được.” Tôi cũng không , nhưng không khỏi tò mò: “Anh nói anh ấy nói đạo lý với anh? Anh ấy anh ?”

Anh ta nói Tạ Tuyên mình tôi còn tin.

Vẻ mặt anh ta xấu hổ, chỉ quyển “Quy tắc của người Trung Quốc” bên cạnh giường nói:

“Anh ấy thật sự không ra tay, chỉ cho người đến theo dõi tôi, để tôi đọc hết quyển sách này trong một đêm, đọc không xong không cho phép đi ngủ.”

“Sau này tôi định sẽ tránh xa cô, cầu xin cô nói tổng giám đốc Tạ bỏ qua cho tôi.”

rồi, tôi động tay động chân là lỗi của tôi, tôi sẽ bồi thường tiền cho cô, xin cô bỏ qua cho tôi.”

Đứa này còn vừa nói vừa rơm rớm nước mắt.

Đôi mắt thâm quầng đỏ ửng của anh ta tôi vô cùng chân thành.

12.

Tôi thành… hoa bá vương trong công ty.

Ai cũng không dám chọc tôi.

Mỹ đắc ý kéo tay tôi, Mạnh Vân giận mà không dám nói gì.

Đây là cảnh giới cao của người đi làm công: Có việc thì nói, không có việc thì chim cút.

Nhưng thời gian dần trôi… cuối cùng tôi cũng nhận ra có gì sai sai.

“Chúng ta quen nhau một tháng trên WeChat, anh nhận ra em như nào?” Tôi đã dần quen với việc Tạ Tuyên xuất hiện trong cuộc sống mình.

“Em từng đăng bóng lưng trong vòng bạn bè, anh nhớ rõ.”

Tôi vô cùng bội phục anh.

Lúc trước tưởng rằng đây là lừa đảo tôi bịa đủ thứ chuyện, tôi lại : “Nhưng lúc em nói em là Vương Quyên.”

Anh càng bình tĩnh : “Ở cục cảnh sát, chú cảnh sát lớn tiếng gọi em.”

Nói đến đây anh lại không vui: “Em nói anh gửi cơ bụng là anh gửi, còn em thì sao? Ngay cũng cho giả.”

“Nói không chừng cơ bụng anh gửi cũng là lấy trên mạng xuống đấy.”

Anh nắm lấy tay tôi: “Bây giờ có cơ hội kiểm tra đấy, em có thử không?”

Đừng có trêu chọc tôi, sao tôi cứ có cảm giác đẳng cấp của anh còn cao tôi nhỉ?

lúc này điện thoại tôi vang lên.

Tôi nói: “Bố em gọi điện thoại cho em.”

Kết quả vừa nhận được điện thoại lại là: “Cô có con gái ông Khương Quảng Quốc không, bố cô nhập viện.”

Bố tôi ở quê.

Đi xe hai tiếng mới đến nơi.

Lúc này cũng đã nửa đêm.

Tạ Tuyên lập tức đứng lên: “Còn ngẩn người ra làm gì, đi thôi.”

Có lái xe đi cùng, Tạ Tuyên tôi lo lắng thì nhanh chóng an ủi: “Đừng lo, anh đã tìm bác sĩ tốt quê em rồi, định sẽ không sao.”

Tôi không để ý chính bản thân mình đang nắm tay anh chặt đến mức đỏ bừng.

Tôi cảm nhận người mình run bần bật, anh ôm tôi thật chặt.

“Em chỉ có bố.”

“Em không mất đi ai .”

13.

Lúc bố tôi đang bày quầy hàng thì bị một chiếc xe máy đâm trúng.

Người già xương giòn, lập tức bị gãy chân.

Cũng may không có gì nguy hiểm đến tính mạng, tôi cũng yên tâm lại.

“Bố, đã nói bố đừng bày quầy rồi.”

“Không được, mấy đứa đều chờ bố .”

sau khi mẹ tôi qua đời, bố tôi rất thích bày quầy bán hàng.

Nói là bày quầy bán nhưng bố không kiếm được tiền lãi, thậm chí còn tự chi trả phí.

Phí thuê một khu đất trống dạy người ta viết chữ.

Học sinh của ông là đang đi học học, cũng có một số người trưởng thành tham gia. Thậm chí còn có người bằng tuổi bố.

Chữ bố tôi rất đẹp.

Lớn tuổi, trí nhớ càng kém nhưng không quên việc nhà giáo.

Ông luôn cầm một viên phấn đứng trước gian hàng giảng rất lâu.

“Khương Lai, vị bên cạnh con là?”

Tôi đột nhiên căng thẳng, còn chưa kịp thời giới thiệu Hạ Tuyên.

Anh chủ động lên tiếng: “Chào chú, con là bạn trai Khương Lai, con Tạ Tuyên.”

Bố tôi lập tức khen ngợi: “Đứa lần này không tệ, bố rất đẹp trai.”

“Bố, lần này bố làm con sợ chết, may mà có Tạ Tuyên đưa con kịp. Bác sĩ cũng là do anh ấy tìm cho bố.”

Bố tôi gật nhẹ đầu: “Con cũng lớn rồi, lúc nào thì kết hôn? Bố chuẩn bị tiền hồi môn cho con .”

Tôi lắc đầu: “Bố dưỡng thương xong trước đi đã.”

Tôi chuẩn bị xe lăn cho ông.

Chân ông vừa phẫu thuật được một tuần đã ồn ào ngồi xe lăn đi dạy học.

Tôi không yên tâm chỉ có đi cùng, Tạ Tuyên cũng dứt khoát đi cùng tôi.

Đến lúc , đột nhiên tôi hiểu vì sao bố tôi lại kiên trì vậy.

Có rất bạn đang ngồi ngay ngắn trên ghế, có một số người quấn lấy chân ông ấy nào, có người còn lớn tiếng nói ông Khương con nhớ ông lắm.

dáng vẻ tự hào nhướng mày khoe khoang với tôi của bố, tôi bật .

Tôi đã rất lần nói ông chuyển lên thành phố sống với mình nhưng ông đều chối, ông nói ông có chuyện lớn làm, nói tôi đừng làm phiền ông, cuối cùng một mình ông ở nhà.

Một giây trước Tạ Tuyên còn đứng ngoài ngó, một giây sau đã bị điểm mặt gọi .

Bố tôi đập quyển sách bốp một tiếng vào tay Tạ Tuyên: “Đến rồi thì ngồi xuống nghe đi.”

Tạ Tuyên mở vở và bút ra.

“Bố, bố làm gì vậy, người ta…”

Tạ Tuyên ngắt tôi: “Con học, con học.”

“Con cũng học.” Tôi cũng bị nhét cho quyển vở: “Con là con gái của bố, nếu con thua những học sinh học này thì xấu hổ lắm đấy.”

Dưới ánh đèn đường, mọi người tập trung tinh thần nghe bố tôi giảng bài.

Tôi lén Tạ Tuyên.

Dáng vẻ tập trung của anh rất đẹp trai, nhưng mà muỗi không chuyên nghiệp chút nào.

Bố tôi dọn quán, tôi hỗ trợ ông đẩy xe.

Tạ Tuyên cũng đẩy cùng tôi.

Tôi lập tức ngăn cản: “Tạ Tuyên, anh đừng đụng vào thì .”

Để thái tử Bắc Kinh đẩy xe, tôi luôn cảm cứ sai sai.

Anh lập tức nói: “Cùng nhau đẩy đi, nhà nhanh . Bố em cũng rất thú vị.”

Bố tôi ở phía trước thao thao kể học sinh của mình, có người đậu cấp hai, có người đậu đại học, có người tốt nghiệp năm rồi lao vào cuộc sống bận rộn, có người ngây ngô chỉ biết ngậm ngón tay rồi chảy nước miếng.

Thật ra ông cũng có tiếc nuối: “Bây giờ càng ít người đến, chỉ cần có một người thì bố sẽ kiên trì.

Tạ Tuyên lập tức nói: “Chú, chú đừng buồn, con sắp xếp người cho chú.”

hôm sau, trước gian hàng của bố tôi.

Có một đám anh trai vạm vỡ.

Người xung quanh bị dọa cho không dám lại gần.

“Anh đã tìm hiểu vì sao bố em bị thương. Có người cố ý.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.