Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
41
Lăn lộn suốt một đêm.
Sáng ra lại lăn lộn thêm một lần nữa.
Anh còn có họp trọng phải tham dự.
Anh hôn lên giữa trán tôi, bảo tôi ngủ tiếp.
Lần nữa tỉnh dậy là giữa trưa rồi.
óc trống rỗng.
cũng lại đỏ lên.
Tôi mở điện ra.
màn hình lên.
Khoản kia, được chuyển tới tài khoản.
Suýt nữa thì quên mất.
Bản thỏa thuận ký trước hôn nhân ấy, thời hạn một năm, tháng sau là tới rồi.
Anh đúng là cũng tốt thật.
Còn kết toán trước cho tôi nữa.
…
Một họp của Lục Yến vừa kết thúc, trời cũng sập xuống luôn rồi.
Trong văn phòng có CFO đó, là bạn cùng anh khởi nghiệp.
Lục Yến nhìn chằm chằm vào chiếc điện gọi mãi không được, “Ít nhất cậu cũng phải nói với tôi trước một tiếng chứ.”
Người đối diện đầy tội, “Chẳng phải lúc trước cậu nói người ta thiếu , bảo chuyển trước sao, tôi còn cố ý sáng sớm làm ngay chuyện này cho cậu rồi đấy.”
“Tôi còn nhắc cậu rồi, lỡ như cô ấy nhận được xong, quay bỏ chạy luôn thì làm sao?”
“…”
42
Không chạy thì giữ lại Tết à.
Tôi ở nhà không nổi nữa.
Bèn tới quán trà sữa của bạn thân giúp một tay.
Người không biết còn tưởng tôi làm hai công việc.
Lúc rảnh rỗi.
Tôi nghĩ tới số dư trong điện .
Lại xoa xoa cái eo đang nhức mỏi.
Cũng không tính là chịu thiệt nhỉ.
Nhưng trong lòng không ngăn được mà khó chịu.
Bạn thân đưa cho tôi một tờ giấy, “Con nhóc chết tiệt này số tốt thế còn khóc à?”
Tôi hít hít mũi, “Cậu có tớ quá thực tế không?”
“Nếu cậu mà thực tế, thì phải nhe răng ra đúng.”
Tôi thật sự bật .
Là bị cô ấy chọc .
Trong sách nói, một đời tốt đẹp, một người phụ nữ ưu tú, phải mạnh mẽ, phải lý trí, phải chăm chỉ làm việc, tránh xa tình yêu, cẩn thận trong hôn nhân.
Nhưng tôi lúc thì mạnh mẽ, lúc lại đặc biệt cần có người ở bên cạnh, lúc thì lý trí, lúc lại bốc đồng đến mức muốn lật tung cả thế giới.
Nhất là sau đi làm, ba mươi ngày thì có hai mươi tám ngày tôi nghĩ tới chuyện nghỉ việc, mặc kệ có nghỉ hay chưa, cứ là nghĩ thôi.
Tôi rất khó thích lại một người nào khác, bởi người tôi thích tốt cùng tốt.
Tôi muốn có một kết cục tốt đẹp với người mình thích, như vậy chẳng lẽ không phải là một đời tốt sao?
Điện để im lặng.
Lúc mở lên, tôi phát có bảy gọi nhỡ.
Của Lục Yến.
Điện lại gọi tới lần nữa.
Tôi trực tiếp bắt máy, vào thẳng vấn đề: “Bản thỏa thuận ly hôn anh đưa, tôi ký xong rồi, đặt bàn ở nhà rồi.”
Lục Yến không vội nói gì, qua mấy giây lên tiếng: “Tôi đưa cho em bản thỏa thuận nào cơ?”
“.”
Đúng lúc có khách gọi món.
Tôi cúp máy trước.
Người trước tôi quen biết, là nhân viên của công lầu.
Anh ta hay tới đây, lại còn rất quen thân, lần nào cũng phải nói thêm với tôi vài câu.
Bạn thân đột nhiên lấy khuỷu tay huých huých tôi.
Ra hiệu tôi nhìn ra ngoài.
Tôi tùy ý ngẩng lên.
Lục Yến đang bên đường dựa vào xe, anh lịch sự không bước vào làm phiền, chỉ nhàn nhã đó đợi tôi phát ra anh.
43
Trong quán bận xong, tôi đi rửa tay rồi ra ngoài anh.
“Anh tới đây làm gì?”
Giọng điệu của tôi rất không tốt.
Lục Yến chậm rãi thẳng dậy, “Nếu không tới, xã lại chạy mất.” Anh nhìn bộ đồng phục làm việc người tôi, “Không mệt à?”
Tôi cớ lại tới tối qua.
Buột miệng nói: “Anh còn không biết ngại mà nói! nào đi Cục Dân chính, tôi lúc nào cũng rảnh.”
Lục Yến như bị điếc, không đáp mà hỏi ngược lại: “Người đàn ông lúc nãy là ai?”
Dòng suy nghĩ của tôi khựng lại.
Tôi nhìn anh hồi lâu, rồi hỏi đầy mất tự nhiên: “Lục tổng, anh có tâm sự gì à?”
Lần này anh không điếc nữa.
Lục Yến bày ra vẻ như thể tôi còn chưa đủ rõ sao, “Không thì sao? Trong tình viết là thích, ngoài miệng lại bảo không thích, tôi nghĩ suốt cả đêm, sợ em cho rằng tôi nông cạn, ngày nào cũng nghĩ cách tặng hoa tặng kim cương, em không nhìn ra là tôi đang theo đuổi em à?”
Tôi chớp mắt thật chậm, tiêu hóa lời anh nói.
Có vài món quà, bây còn đặt bàn làm việc của tôi, chưa kịp mở ra.
Không nói rõ được là cảm giác gì.
Giống như cô gái mười bảy tuổi năm ấy, đang điên cuồng đánh trống trong tim, từng hồi từng hồi vang dội.
Tôi chậm rãi cau mày, “Anh… tìm được tình của tôi, không nói cho tôi biết thì thôi, còn đọc nữa à?!”
“…”
44
Sao có người lại có thể làm tới mức này chứ.
Tôi hậu tri hậu giác, đơn phương chiến tranh lạnh, khiến chính mình không xuống nước nổi.
Nhưng sang ngày hôm sau.
Lục Yến lại gọi điện tới.
“Cùng tối nhé?”
Tôi mím môi, “ gì?”
Lục Yến nghĩ một chút, “ tình anh đặt bàn em rồi.”
tới tan làm.
Trong văn phòng mọi người đều đi hết rồi.
Tôi từ nhà vệ sinh quay về, quả thật nhìn bàn có một phong nằm đó.
Sau mở ra, lại không phải lá tôi viết.
Nét chữ mạnh mẽ cứng cáp.
Hốc mắt tôi bỗng chốc chua xót.
——
Bạn học lớp 10/3, chào em.
Anh là Lục Yến hai mươi tám tuổi.
Rất tiếc đến bây hồi âm bức của em.
tại anh mở mấy công rồi.
Chắc là không phụ kỳ vọng của em.
Em cũng không cần phải đuổi theo bước chân của ai cả.
Anh không mong em sống quá mệt.
Chỉ cần em là chính em, là được.
À đúng rồi.
Lúc anh quả thật không quen em.
Nhưng bây anh cưới em về nhà rồi.
Chúng ta kết hôn quá vội vàng, lúc đó anh ra nước ngoài bận chuyện công lên sàn.
chưa kịp chính thức tỏ tình với em.
Cha mẹ ruột của anh đều không còn nữa, mối tình gần nhất của anh là bốn năm trước, tại công việc ổn định, biết nấu vài món , không có thói xấu gì, sẽ không để em phải chịu khổ, em cứ yên tâm.
Đương nhiên, còn có một câu trọng nhất.
Anh muốn tự mình nói với em.
…
gọi chưa ngắt.
Tiếng dòng điện, tiếng nhịp tim.
Bên tai, giọng nói trầm khàn như từ tính vang lên: “ , anh thích em.”
Tôi đờ đẫn xoay người lại.
Lục Yến đang sau lưng tôi ở cửa.
Anh buông điện xuống, ngâm ngâm nhìn tôi.
Tôi cảm có giọt nước mắt trượt xuống từ khóe mắt.
Lục Yến tiến lại gần ôm tôi thật nhẹ, “Anh muốn ở bên em mãi mãi, được không?”
Không có thỏa thuận nào nữa, chỉ muốn ở bên em thật tử tế.
Giọng anh nghiêm túc, mang theo thăm dò.
Tôi vừa muốn khóc vừa muốn , rất lâu sau nhỏ giọng nói: “Thật ra… anh không cần theo đuổi đâu.”
Lục Yến bật , cũng thở phào nhẹ nhõm.
Một lúc lâu sau.
“Lần này đúng là mất cả lẫn sắc rồi.” Cằm anh tì vào hõm cổ tôi, như cam tâm tình nguyện mà thở dài, “Còn bồi luôn cả đời mình vào nữa.”
Tôi vỗ một cái lên cánh tay anh, “Anh đừng có vạ!”
Trong lòng anh ấm áp dễ chịu.
Trái tim tôi đầy ắp.
Tôi biết, thứ đó gọi là toại nguyện.
Một lần toại nguyện hiếm có trong đời.
May mà trong văn phòng không có ai.
Lục Yến giữ tôi lại hôn thật lâu.
Tôi chợt tới điều gì đó, bèn hỏi: “Lục Yến.”
“Ừm.”
“Nếu lúc em không lấy của anh, không đồng ý kết hôn với anh, thì phải làm sao?”
Phải chăng cả đời này sẽ không được nữa.
Lục Yến lại mổ nhẹ lên môi tôi một cái.
Lông mày ánh mắt đều dịu dàng.
Anh nói, “Vậy thì anh lại nghĩ cách khác.”
Hậu ký.
Lục nói muốn chuyển tới nội địa định cư.
Cho dù có chuyển vào Thái Bình Dương sống.
Cũng chẳng liên gì tới Lục Yến.
đó anh vừa từ Mỹ trở về nước.
Lục dùng đủ mọi lý do bắt anh về nhà đối tượng liên hôn.
Anh đều coi như không nghe .
Hôm đó, anh đi cùng bạn.
Lại .
Cô gái hình như quen với bạn anh.
Gật chào một tiếng.
Ánh mắt nhẹ nhàng lướt qua người anh.
Lục Yến nhìn theo bóng lưng cô thêm mấy giây.
Bạn anh giới thiệu: “Cô ấy là cán sự bộ phận đối ngoại của tôi, làm việc khá tích cực, cậu quen à?”
Anh lắc , “Trông khá quen.”
“Cách cậu bắt chuyện cũ kỹ thật đấy.”
Đều chỉ là lời đùa.
Lục Yến không để ý.
Quả thật là quen mắt.
Về sau anh ra.
Hồi cấp ba có một lần thi cử.
Vì cái túi thơm của cô gái này, anh ngủ suốt cả buổi.
Môn Ngữ văn được có bốn mươi tám điểm.
Để Lục biết được, mỉa mai châm chọc qua điện mắng anh suốt cả buổi.
Khoảng thời gian đó, anh bận rộn khởi nghiệp.
Không có tâm trí nghĩ tới phụ nữ.
Lần nữa lại cô, là ở nhà hàng.
Cô say rồi.
Một mình đi vào nhà vệ sinh.
Khá là nguy hiểm.
Anh ở hành lang, nghĩ bụng chờ cô ra rồi quay về phòng bao thì mình sẽ đi.
Nhưng cô lại đi thẳng về phía anh.
Lục Yến thẳng người hơn một chút, đang định nói gì đó.
Cô kiễng chân lên, hôn anh một cái.
Còn thô bạo ôm lấy anh, líu lưỡi nói.
“Tôi tên , kỹ đó.”
“…”
duyên cớ bị chiếm tiện nghi.
Anh cũng chẳng tiện so đo gì.
Nhưng anh thật sự kỹ tên cô.
Khoảng thời gian đó, công có một dự án hợp tác với đại học A.
Anh thường xuyên tới trường trao đổi.
Ban ngày anh bận, đều là buổi tối tới.
Bạn anh nói, hai hôm nay buổi chiều có tới căn cứ tham .
Anh ghi điều đó trong lòng.
Cũng chẳng hiểu sao lại rút ra được thời gian vào buổi chiều mà tới đây.
Nhưng lại không được cô.
Có một lần tình cờ, cuối cùng cũng chạm .
Bạn anh đùa giỡn trêu chọc hỏi cô có phải thích mình không.
Cô lập tức cuống lên, cuống cuồng phủi sạch hệ, nói: “Mọi người nói linh tinh gì vậy, sao tôi có thể chứ, tôi còn không quen anh ấy.”
Không thích thì không thích.
Phản ứng dữ vậy làm gì.
Lục Yến không tới quấy rầy, một mình rời đi.
đó, anh không có ý bước vào một mối hệ.
Bởi vì không có thời gian, cũng không có tinh lực.
Cho tới anh ở công , nhìn sơ yếu lý lịch ứng tuyển thực tập của cô.
Cô tới đây làm gì.
Người phụ nữ trách nhiệm.
Trong ba tháng thực tập ở công .
Bọn họ gần như không có giao tiếp gì.
Về sau, anh phát cô làm hai công việc.
Cô thiếu đến vậy sao.
Nhưng
Liên gì tới anh chứ.
Thế nhưng.
Hôm đó ở quán cà phê.
Anh nhìn cô gái đối diện.
“Xin chào, tôi là Lục Yến, em có bằng lòng gả cho tôi không?”
【Hoàn】