Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
khi Lâm Thâm tuyên bố “xanh rờn” trước mặt mẹ anh, tôi như hóa đá. Một phần cảm động rơi nước mắt, một phần sợ… bác gái sẽ rút chi phiếu 5 tỷ vứt mặt tôi bảo “Hãy rời xa con trai tôi”.
thực tế không giống phim truyền hình. Mẹ Lâm Thâm không rút chi phiếu, bà im lặng tôi một lúc lâu bỏ một câu: “Tối mai đưa cô ấy nhà ăn cơm. Không phải đứa bé, mà con nói con đã theo đuổi cô ấy ba năm. Ta xem khiến con trai ta tốn công như vậy có gì đặc biệt.”
Tối hôm đó, tôi mất ngủ. Tôi nằm Cùi – con mèo đang ngủ chổng vó lên trời mà thở dài: “Cùi ơi, mẹ sắp đi cửa tử . Nếu mẹ không , con nhớ trông cậy ba Thâm của con nhé, dù sao chú ấy cũng giàu.”
Bữa cơm ở Lâm gia diễn bầu không khí trang nghiêm nghẹt thở. Tôi cố gắng ăn uống thùy mị nhất có thể, thói quen “ăn như hổ đói” mỗi khi căng thẳng trỗi dậy.
“Nghe nói cô từng tiểu luận… phê bình Lâm Thâm?” Mẹ anh đột ngột lên tiếng.
Tôi sặc nước canh, ho sù sụ. Lâm Thâm điềm nhiên vỗ lưng tôi, còn gắp thêm một miếng sườn: “Dạ, cô ấy rất sâu sắc. Nhờ vậy mà con mới biết mình còn nhiều thiếu sót.”
Mẹ anh nhướng mày: “Sâu sắc? Ta nghe nói cô gọi là ‘Lâm Thối’?”
Tôi xỉu ngang. ? đã mách lẻo bà ấy? Tôi lắp bắp: “Dạ… đó là… là cách gọi thân mật… theo kiểu… ‘thương roi vọt’ ạ!”
Lâm Thâm khẽ cười, bàn tay dưới bàn nắm chặt lấy tay tôi như tiếp thêm sức mạnh. bữa cơm, mẹ anh gọi riêng tôi phòng. Tôi chuẩn bị tinh thần một cuộc “tổng sỉ vả”, bà đưa tôi một hộp trang sức nhỏ. bên là một chiếc vòng cẩm thạch đã cũ.
“Lâm Thâm nhỏ đã lầm lì, biết học làm. chưa từng nhắc sự kiên trì như vậy. nói đúng, gia đình không phải là sự kết hợp của hai tập đoàn, mà là nơi hai quay . Giữ lấy , dạy con trai ta cách làm một con có cảm xúc đi.”
Tôi cầm chiếc vòng, sống mũi cay xè. Hóa , sự “nhân văn” mà tôi hằng mong đợi không phải là sự xa , mà là sự chấp nhận của một gia đình đối một “đứa con dâu” không hoàn hảo như tôi.
thỏa thuận “một tháng thử yêu” đã trôi qua lâu, chẳng tôi nhắc việc kết thúc cả.
bụng của tôi bắt đầu lùm lùm. Lâm Thâm bây giờ không còn là “Lâm Thối” nữa, mà là “Lâm Quản Gia”. Anh quản việc tôi uống bao nhiêu nước, đi đôi dép nào khỏi trơn, việc cấm tôi xem những bộ phim “trai đẹp sáu múi” sợ ảnh hưởng thẩm mỹ của con này (anh ấy ghen cả tivi, thật đấy!).
Một buổi tối, tôi cùng ngồi trên sofa xem phim. Cùi nằm cuộn tròn giữa hai . Lâm Thâm đột nhiên tắt tivi, quay sang tôi, ánh mắt sâu thẳm:
“Chu Lộc, ta đăng ký kết đi.”
Tôi đang mải ăn dưa hấu, suýt thì nuốt cả hạt: “Hả? Anh không quỳ xuống à? Không có , không có nhẫn, không có nến sao?”
Lâm Thâm thở dài, anh lôi túi áo một tờ giấy đã ố vàng. Tôi kỹ, đó là… bài tiểu luận “chửi” anh năm xưa của tôi. Ở mặt , anh đã kín những dòng chữ: Ngày…: Cô ấy cười con mèo. Ngày…: Cô ấy ăn vụng bánh mì cuộc họp. Ngày…: Cô ấy bị mẹ mắng, trông như con đà điểu tội nghiệp. Ngày…: Anh bảo vệ cô ấy cả đời.
“ sẽ tàn, nến sẽ tắt, sự chân thành của anh dành em đã bắt đầu lúc em còn chưa biết anh là . Anh không cầu đứa bé, anh cầu nếu không có em, 100 năm nữa anh vẫn là một ‘máy làm việc’ cô đơn.”
Tôi khóc hu hu như một đứa trẻ, bao nhiêu sự “lầy lội” thường ngày bay biến sạch. Tôi nhận , tình yêu không phải là một giấc mơ bất ngờ, mà là một hành trình gieo mầm mà Lâm Thâm đã âm thầm chăm sóc rất lâu .
Một năm .
Tiếng khóc của trẻ con vang lên căn hộ nhỏ (giờ đã được lấp đầy bằng đồ chơi bỉm sữa). Đứa bé tên là Lâm Bình An – tên giản dị nhất mà Lâm Thâm có thể nghĩ , anh mong mẹ con tôi một đời bình lặng.
Tôi ngồi bên bàn làm việc, mở chiếc máy tính cũ . Hôm nay là kỷ niệm ngày tôi “ chung một nhà”. Tôi quyết định một bài “tiểu luận” cuối cùng.
“Tiểu luận tên khốn đã lừa tôi tròng: Lâm Thâm. Anh ta không hoàn hảo. Anh ta hay ghen, thích kiểm soát đôi khi quá nghiêm túc. anh ta là đã nhặt sự tự tin của tôi khi tôi đánh rơi . Anh ta là đã biến một cô gái ‘vô tri’ như tôi thành một mẹ hạnh phúc. Gửi con trai, này nếu con có lỡ gặp một cô gái ‘lầy lội’ như mẹ, hãy kiên nhẫn như ba con nhé. tình yêu chân chính không cần vẻ hào nhoáng, cần sự kiên trì một trái tim đủ rộng để bao dung những khiếm khuyết của nhau.”
Lâm Thâm đi tới phía , ôm lấy vai tôi, màn hình máy tính khẽ lên tóc tôi: “ mắng anh à?”
Tôi tắt máy tính, xoay ôm lấy cổ anh, cười rạng rỡ: “Không, em đang giấc mơ đẹp nhất đời mình.”
Ngoài cửa sổ, nắng ấm tràn ngập. Cùi nằm sưởi nắng bên nôi của Bình An. Cuộc sống này, dù bắt đầu một sự cố hay một giấc mơ bất ngờ, thì cần ta chân thành đối đãi, kết luôn là một mùa xuân ấm áp.