Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

“Anh đã giúp em nhiều rồi, cũng chẳng nề hà gì nốt lần cuối này, đúng không anh?”

Thẩm Từ vẫn còn lưỡng lự, cuối cùng vẫn bị Lâm Khê nửa kéo nửa kéo trong thang máy.

cửa thang máy chậm rãi đóng trước mắt, Lâm Khê xuyên qua khe cửa, nở một nụ cười đắc ý tột cùng tôi.

Tôi cười tự giễu.

Tôi bị người ta vừa đánh vừa chửi, bị giẫm xuống bùn đen, tôn nghiêm nát vụn dưới đất, anh lạnh lùng đứng , thờ ơ vô .

Lâm Khê chỉ vì sợ hot search một lần, anh đã xót xa không chịu nổi, không tiếc lấy mạng của bố tôi để ép buộc tôi.

Đây chính là sự khác biệt một trời một vực giữa yêu và không yêu.

Tôi không nói thêm lời nào, quay người đi theo Lão Tư lệnh Thẩm một thang máy khác.

Trên đường đi, ông nắm chặt tay tôi, nói tôi rất nhiều điều.

“Con bé ngốc này, thằng cháu khốn nạn của ta không phải là hạng người gì tốt đẹp, căn bản không dựa dẫm được, con làm không sai chút nào!”

Dù Thẩm Từ là tên cặn bã, Lão Tư lệnh Thẩm mười năm qua luôn đối xử tôi cháu gái ruột thịt.

Tôi cụp mắt, nói hơi nghẹn : “Ông nội, ông không trách con sao?”

Ông tôi vẻ trách móc yêu thương.

“Con bé ngốc, con nói sảng cái gì ? con gửi cho ta tin nhắn đó, ta đã chuyện này có gì đó không ổn rồi.”

“Ta vừa tốc quay về, vừa lệnh cho cảnh vệ điều tra rõ ràng mọi chuyện, toàn bộ đều là do con nhỏ Lâm Khê kia đứng giở trò!”

“Thằng ngu Thẩm Từ đó, bị người ta bán đi còn giúp người ta đếm tiền, bị xoay chong chóng…”

Ông thở dài một tiếng thật nặng nề. đó lắc đầu, trầm nói: “Con cứ chờ xem, con nhỏ Lâm Khê đó tuyệt đối không chịu dừng đâu.”

Tôi siết chặt lòng bàn tay, móng tay đâm sâu da thịt, nói đầy vẻ lạnh lẽo thấu xương.

“Cô ấy còn dám động thêm nửa phần tâm tư xấu xa nào nữa, lần này con nhất định khiến cô ấy thân bại danh liệt, vạn kiếp phục!”

Dứt lời, cửa phòng phẫu thuật đột ngột mở . Bác chính bước ngoài, mệt mỏi tháo khẩu trang. Tôi và mẹ lập lao tới điên.

“Bác , ông nhà tôi sao rồi?”

Bác thở phào, nở một nụ cười an tâm: “Đừng lo lắng, Lão Tư lệnh đến kịp , đã cho ông Tô uống thuốc cấp cứu đặc trị của quân khu, cuối cùng cũng kéo được người từ cửa tử trở về. Bây giờ chỉ cần tĩnh dưỡng tốt, về chắc chắn không có vấn đề gì lớn.”

Tảng đá đè nặng trong lòng tôi cuối cùng cũng được trút bỏ, tôi vội vàng rối rít ơn bác .

Mẹ tôi này mới quay đầu , dấu bàn tay trên mặt tôi, đáy mắt trào dâng những xúc phức tạp. Bà mấp máy môi, thấp xin lỗi tôi.

“Thanh , mẹ đánh con đau lắm phải không?”

“Xin lỗi con, đó mẹ lo cho bố con quá, nhất thời quẫn trí…”

Bà đưa tay nhẹ nhàng xoa tóc tôi, vành mắt đỏ hoe lập .

Tôi khẽ thở dài đầy lực, lắc đầu nói: “Mẹ, con không trách mẹ đâu, con biết mẹ chỉ vì quá lo lắng cho bố thôi.”

Nói rồi, tôi quay sang cúi đầu thật sâu trước Lão Tư lệnh Thẩm, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn.

“Cũng nhờ có ông nội đến kịp , nếu không, bố con thực sự đã…”

Tôi dụi đôi mắt đang cay xè, lồng ngực thắt vì chua xót. Đứa con gái vô dụng là tôi đây không chỉ khiến ông mất hết mặt mũi trước đám đông, còn suýt chút nữa khiến ông vì bị kích động mất mạng.

Vài tiếng .

Bố tôi cuối cùng cũng tỉnh . Vừa mở mắt, ông đã nắm chặt tay tôi, kiểm tra từ đầu đến chân một lượt.

tôi không sao, ông mới thở phào, khàn đặc tiếng: “Thanh , thằng nhóc Thẩm Từ đó không dựa dẫm được đâu! Mau chia tay đi!”

“Chuyện tình không phải cứ một mình con nhiệt tình là sưởi ấm được. Trước đây con coi bối cung phụng, là đợi khỏi bệnh đối xử tốt con, giờ thì đã tỉnh ngộ chưa?”

Tôi vội vàng ôm lấy cánh tay ông, giơ tay thề thốt:

“Bố, bố yên tâm đi, con đã nói rõ ông nội rồi. Thẩm Từ, con chắc chắn không cần nữa.”

“Con là đại tiểu thư nhà họ Tô đường đường chính chính, tài sắc vẹn toàn, còn sợ không có ai rước sao?”

Nghe vậy, bố tôi mỉm cười không thành tiếng trên đôi môi trắng bệch.

Lão Tư lệnh Thẩm này cũng bước tới, vừa liên tục xin lỗi bố tôi, vừa vỗ ngực : “Ông Tô, là nhà họ Thẩm chúng tôi không có phúc phận đó, đã phụ lòng con bé Thanh . Tôi muốn nhận Thanh làm cháu gái nuôi, ông nào?”

“Thứ nhất là nhà họ Thẩm nợ con bé, thứ hai là tôi thực sự yêu quý từ tận đáy lòng.”

“Vợ chồng ông sao?”

Bố mẹ tôi nhau, nhất thời không ai tiếng. Cuối cùng vẫn là bố tôi mở lời trước: “Thưa Lão Tư lệnh, tôi hiểu ý của ngài… chuyện này hoàn toàn tùy thuộc ý muốn của Thanh .”

vậy, Lão Tư lệnh Thẩm cũng không nói thêm gì nữa, chỉ đợi bố tôi bình phục hẳn rồi bàn bạc kỹ hơn.

Chiều hôm đó, cứ mầm mống tin tiêu cực nào về tôi vừa mới nhú trên mạng đều bị người ta dập tắt lập , không gợn nổi một chút sóng gió.

, Lâm Khê đã bí mật mở một buổi phát trực tiếp.

Cô ấy trưng khuôn mặt trắng bệch, khóc lóc hoa lê đái vũ trước ống kính để bán thảm:

“Thực tình giữa tôi và Thanh vẫn luôn rất tốt. Trước đây cô ấy từng cứu mạng tôi ở biên giới, tôi luôn khắc ghi ân tình đó nên chưa bao giờ nghĩ đến việc làm lộ tâm ý của cô ấy dành cho Từ.”

cô ấy không chỉ phá hoại hôn lễ của tôi, còn cậy gia để bắt nạt tôi khắp nơi… Tôi thực sự đắc dĩ mới phải chọn cách phản kháng.”

Quả nhiên không ngoài dự đoán của tôi.

đêm đó, có một hộ lý lạ mặt mượn cớ thay dịch truyền đã lẻn phòng bệnh VIP của bố tôi. Trong tay cô ấy là một ống tiêm chứa loại thuốc có thể khiến tim ngừng đập lập , khi chết, khám nghiệm tử thi chỉ kết luận là đột tử do nhồi máu cơ tim, không thể tìm dấu vết thường.

Chúng tôi đã bắt quả tang tại chỗ không làm rùm beng . Chỉ là ở bên ngoài phòng bệnh, tôi đã sắp xếp hẳn hai đội vệ là đặc công giải ngũ, canh gác lớp trong lớp ngoài, đảm đến một con ruồi cũng không lọt nổi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.