Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

Chưa kịp mở miệng, Tịch Uyển Đình đã đỏ mắt trước: “ Triệu, để phải lo rồi. Em cũng không ngờ chuyện lại lớn như vậy, biết trước chị Trương sẽ làm phiền , em đã tự trả tiền chiều rồi…”

Cô ta liếc nhìn tôi, như chịu hết ấm ức.

“Đây là bảng chấm công, phản hồi đồng nghiệp và tình hình tiếp khách gần đây của chị ấy.”

Triệu Kiến Hoa lật hai trang rồi ném xuống bàn, giọng khó chịu: “Được lắm Trương , cô làm việc kiểu này à! Một nửa đồng nghiệp đánh giá cô ích kỷ! Cô làm vậy còn đoàn kết ban kiểu !”

Tôi bật cười lạnh.

Không bỏ tiền mua chiều cho thành ích kỷ, là nực cười.

Tôi vừa định nói cửa bật mở.

tổng bước vào, ánh mắt nhanh chóng dừng lại ở tôi: “Cãi nhau cái ? Cô là Trương ?”

“Vâng.”

Ông ta lạnh lùng, đầy vẻ chán ghét: “Kiếm được chút tiền đã tưởng mình ghê gớm lắm? Bảo cô mời một lần chiều, cô lại làm ầm cả công ty. Công ty cần người biết phối hợp, không cần loại lương cao mà gây phiền phức như cô.”

Ông ta không cho tôi cơ hội nói thêm, quay sang quản lý: “Quy trình sa thải xong chưa? Người như vậy giữ lại chỉ làm hỏng bầu không khí. Tạm dừng đánh giá hiệu suất, giao hết khách hàng của cô ta , làm luôn thủ tục nghỉ việc.”

Cả im lặng.

Tôi nhìn , chỉ thấy vô lý cực điểm.

Bao năm tôi mang về bao nhiêu hợp đồng, riêng năm doanh thu từ khách hàng của tôi đã lên tới hàng chục triệu, vậy mà lại sa thải tôi lúc này, điên rồi sao?

Tôi nhìn , đột nhiên hỏi: “Nếu này mỗi ngày tôi chuẩn bị chiều, các người sẽ không sa thải tôi không?”

Tịch Uyển Đình khựng lại một giây, rồi nhanh chóng cười giả vờ rộng lượng: “Chị Trương, chị đừng nói quá vậy. Mọi người cũng không phải lợi dụng chị, chỉ là trước đó chị làm quá đáng thôi. Hay thế này, chỉ cần chị công khai xin lỗi trong nhóm, rồi bao luôn chiều tháng này, em nghĩ cũng không phải không ở lại.”

tổng nói theo: “Nghe chưa? Không có Uyển Đình cầu xin cho cô, giờ cô đã có cuốn đồ rồi.”

Triệu Kiến Hoa cũng lạnh giọng: “Trương , đừng không biết . Trước khi tan làm đăng lời xin lỗi vào nhóm, từ ngày mai bắt mua chiều, tôi có rộng lượng cho cô ở lại.”

Tịch Uyển Đình nghe vậy, nụ cười gần như không giấu nổi: “Cũng đừng làm khó chị Trương quá. Nhưng dạo này trời nóng, chỉ uống cà phê không đủ, tốt nhất thêm hoa quả và bánh ngọt nhé.”

Tôi không nói .

Chỉ nhìn cô ta một cái, rồi quay người bước ra khỏi .

Phía vang lên tiếng cười không kìm được của Tịch Uyển Đình: “ Triệu, vẫn là tổng có cách. Con người ấy mà, phải dạy dỗ một chút mới biết nghe lời.”

Tôi lấy điện thoại ra, gọi một cuộc.

dây bên kia gần như bắt máy ngay .

“Cô Trương, cuối cùng cô cũng nghĩ thông rồi?”

Tôi tựa vào tường, chậm rãi thở ra một hơi.

“Bản offer đó, tôi đồng ý. Nhưng trước khi , giúp tôi một chuyện.”

Giọng tôi lạnh hẳn xuống.

“Tối , tôi biết rõ toàn bộ về Tịch Uyển Đình, người chống lưng cho cô ta, và cả Triệu Kiến Hoa.”

4

Thực ra từ một tháng trước, tôi đã nhận được offer từ công ty đối thủ.

Đối mặt mức lương cao gấp ba lần, không phải tôi không động lòng, chỉ là công ty hiện tại từng có ơn tri ngộ tôi, nên tôi vẫn luôn do dự.

Không ngờ, giờ chẳng cần do dự rồi.

Có người đã thay tôi đưa ra quyết định.

Vài phút , bên kia gọi lại cho tôi: “Cô Trương, người cô đã có thông tin rồi.”

“Tịch Uyển Đình không phải vào công ty bằng thực lực. Chị cô ta là Tôn Lệ làm outsource bên hành chính, những năm Triệu Kiến Hoa không ít lần thông chị cô ta để động tay động chân vào chi phí ban. Bên tổng cũng nhắm một mắt mở một mắt. Tịch Uyển Đình chỉ là người giúp chạy quy trình thôi.”

“Còn , hồ của cô ta là giả.”

“Trường học, chứng chỉ đều không . Công ty trước cũng không phải chủ động nghỉ việc, mà bị đuổi vì gian lận thanh toán.”

Tôi cầm điện thoại, im lặng hai giây.

Thảo nào một thực tập sinh lại dám ngang ngược trong công ty như vậy, hóa ra phía còn có người chống lưng.

“Cô Trương yên tâm, loại người này tôi gặp nhiều rồi. Xem như quà đáp lại việc cô đồng ý nhảy việc, ngày mai tôi giúp cô chơi cô ta một chút.”

Tôi khẽ nhếch môi: “Đừng làm quá lộ.”

“Yên tâm, tôi chỉ khiến cô ta tự mất hết mặt mũi.”

Sáng , lễ tân bất ngờ gọi cho Tịch Uyển Đình.

Cô ta ngẩn ra một giây, rồi nhanh chóng chỉnh lại tóc, cố tình nói to: “Tổng Chu? Tổng Chu nào vậy?”

Lễ tân không nói rõ, chỉ bảo đối phương lái một chiếc Maybach màu đen, trông rất có khí thế.

Mấy người trong văn nhìn sang: “Uyển Đình, không phải người theo đuổi cô đấy chứ?”

Khóe miệng cô ta gần như không kìm được, nhưng vẫn giả vờ bình tĩnh xua tay: “Ai mà biết, dù sao người thích tôi cũng nhiều mà.”

Nói xong, cô ta còn liếc về phía tôi đầy đắc ý.

Tôi không nói , chỉ cúi lật tài liệu trong tay.

Không lâu , Tịch Uyển Đình giày cao gót xuống lầu.

Nhìn cửa kính, dưới sảnh quả thật có một chiếc Maybach đen đang đỗ.

Một người đàn ông mặc vest chỉnh tề đứng cạnh xe, trên tay cầm một bản yếu lý lịch.

Tịch Uyển Đình tới vẻ mặt e lệ, nhưng khi nhìn thấy bản CV trong tay đối phương, sắc mặt trắng bệch.

Ngay giây tiếp theo, người đàn ông khép bản CV lại, ánh mắt trở nên lạnh lẽo, giọng điệu cũng sắc bén hẳn.

Hai người nói chuyện càng lúc càng lớn tiếng, nhanh chóng thu hút người lại dừng chân xem.

Tịch Uyển Đình đứng đó, mặt từ đỏ chuyển sang trắng, cơ lảo đảo như sắp ngã.

Cô ta gần như giật lấy bản CV, rồi quay người rời trong trạng thái chật vật.

Mười phút , cô ta quay lại, mắt đỏ hoe.

Tôi chậm rãi ngẩng nhìn cô ta một cái: “ Cô Tịch nói chuyện thế nào rồi?”

Cô ta đột ngột ngẩng lên, ánh mắt như nuốt sống tôi: “Là cô!”

“Trương , cô cố tình tìm người tới sỉ nhục tôi không, đồ tiện nhân!”

Tôi suýt bật cười: “Tôi còn chưa xuống lầu, sao lại thành tôi cố ý?”

lại, vài câu đã khiến cô nhục nhã mức này à? Hay là… cô chột dạ?”

Sắc mặt cô ta trắng bệch.

Ánh mắt của những người xung quanh cũng bắt thay đổi.

Tịch Uyển Đình nhận ra tình hình không ổn, mắt đỏ hoe chạy thẳng về quản lý.

trưa, cô ta khóc lóc xông tới trước mặt tôi: “Cô điên rồi à! Tại sao lại tìm người hồ của tôi!”

Câu nói này khiến cả đều ngẩng lên.

Tôi nhìn cô ta, bình tĩnh mức lạnh lùng: “Hồ của cô liên quan tôi? Như cô từng nói, trong công ty có nhiều người có được hồ của cô, sao cô lại chắc chắn là tôi?”

Cô ta khóc càng lớn: “Ngoài cô ra còn ai ! Đều tại cô, tôi đang yên đang lành, giờ tất cả bị lộ hết rồi…”

Cô ta còn chưa nói xong, Triệu Kiến Hoa đã bước nhanh ra ngoài, mặt âm trầm.

“Trương ! Cô đang trả thù chúng tôi không! Ai cho cô gan hồ của Tịch Uyển Đình, cô có biết mình phạm lỗi lớn cỡ nào không!”

Tôi nhìn ông ta, chỉ thấy buồn cười: “Bằng chứng đâu?”

Triệu Kiến Hoa cười lạnh: “Ngoài cô ra còn ai làm chuyện này! là không biết . Cô chờ mà xem, ở cái tuổi này, rời công ty rồi cô làm được !”

Ông ta vừa dứt lời, tổng cũng bước ra.

Ánh mắt ông ta nhìn tôi, không còn là khó chịu , mà là chán ghét hoàn toàn.

“Lại là cô.”

chiều, , Trương , cô thật sự nghĩ công ty không trị được cô không!”

Ông ta quay sang Triệu Kiến Hoa, giọng lạnh băng:

“Gọi nhân sự pháp vụ lên đây. Dù cô ta có xin lỗi thế nào, cũng phải cho cô ta cút khỏi công ty!”

Nghe vậy, Tịch Uyển Đình ngừng khóc, trong mắt lộ ra vẻ hả hê.

Tôi đứng tại chỗ, khinh thường đảo mắt, vừa định lên tiếng lễ tân đột nhiên chạy vội lên.

tổng, dưới lầu có mấy người tới, nói là đích danh gặp Trương .”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.