Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Hồ tiền án l.ừ.a đ.ả.o ba năm của Thành, cùng tin nhắn giữa Thành và hai cô gái khác.
Tôi lật trang trang.
Tiếng sột soạt vang lên trong tay tôi.
Chu Huệ tiếp tục nói:
“Hôm tang lễ, mắt cậu đảo khắp người khách đến viếng, đó tôi đã ghi nhớ rồi.”
“Tôi nhờ người điều tra suốt bốn , quan sát cậu mấy liền.
Tôi đã tìm được hai cô gái khác bị cậu lừa, họ đã báo cảnh sát, cảnh sát sắp tới rồi:
“Những thứ này, đồn an đã có một .”
Tôi nhìn thấy “ tự nguyện tặng ”.
“ thân tôi, Trần , trong trạng thái tinh thần tỉnh táo, tự nguyện tặng Vũ số tiền 500.000 tệ, không yêu cầu đền bù;
Việc tặng là ý chí chân thật của thân tôi, kể từ ngày sẽ không thể hủy bỏ.
Người tặng tên: Trần .
Ngày: 16 11 năm 2024.”
Tôi nhìn thỏa thuận đó.
11 năm ngoái, đúng là tôi một thứ, thời gian đó bố vừa mất, cả người tôi đều mơ hồ như đi trong sương.
Mỗi ngày tỉnh dậy đều phải ngẩn ra vài giây mới nhớ được rằng “bố không còn nữa”.
Sau đó thức dậy, rửa mặt, ôn bài, sống giống như một cái máy.
“ đó anh nói với , tài liệu của bố cần nhận.”
Sắc mặt Thành trắng bệch.
Anh nhìn tôi một cái, rồi lại nhìn Chu Huệ.
Môi mấp máy, nhưng không nói nổi lời nào.
Anh xoay người kéo cửa ra, cảnh sát đã đứng ngay cửa, đưa anh đi.
12
Cửa chưa đóng, gió từ hành lang lùa thẳng vào trong nhà.
Chu Huệ cầm thỏa thuận bàn lên, xé làm đôi, rồi ném vào thùng rác.
Động tác này, tôi rất quen.
Khi tôi còn nhỏ, bệnh viện gửi báo nguy kịch của bố xuống, bà đã xé nó như vậy.
Bà nói, xé rồi, thì không còn tính nữa.
Bà xoay người định rời đi, đi đến cửa lại dừng một chút.
“ .”
Bà đứng đó rất lâu.
“Căn nhà cũ, dì đã mua lại rồi. Khi nào hai đứa muốn về, cửa vẫn , mật mã không đổi.”
“Số tiền còn lại, ngày mai dì sẽ chuyển vào thẻ của con và Tiểu Dữ.”
Nói xong, tôi nghe thấy tiếng chân bà xa dần.
Tôi đứng sững tại chỗ, trai đứng cạnh tôi: “Chị, vì sao dì Huệ lại làm vậy?”
Tôi lắc , đi vào phòng.
tài liệu ôn bàn ra, nhưng một chữ không thể đọc vào .
Trong tôi chỉ toàn là dáng của dì Huệ.
Tôi cầm điện thoại lên, khung trò chuyện với Chu Huệ,
nghĩ rất lâu, rồi gõ mấy chữ: “Chuyện của Thành, cảm ơn dì.”
Một sau, Chu Huệ trả lời đúng một chữ.
“Ừ.”
Cuối tuần, cửa đặt một túi đồ.
Táo, quýt, và một hộp miếng dán hạ sốt.
Điện thoại sáng lên, Chu Huệ gửi đến một tin nhắn.
“Cố lên trong buổi .”
Tôi nhìn bốn chữ đó, không trả lời.
Tối hôm ấy, tôi ôn bài đến một giờ sáng.
13
ngày , tôi nhận được một bưu kiện.
Một bộ váy sở màu đen và một đôi giày da màu đen.
thử lên người, vừa vặn đến bất ngờ.
trong kẹp một tờ : bộ này đi.
Không tên.
Nhưng tôi nhận ra nét chữ ấy.
Ngày lễ trưởng thành năm mười tám tuổi, chiếc váy khi đó là do bà chuẩn bị , kèm một tờ giống như vậy.
Tôi đứng gương, nhìn rất lâu.
Sáng ngày , tôi ra khỏi khu nhà.
Bà đứng ở cổng, chiếc sườn xám xanh vào ngày tôi thi đại học, mái tóc buông xuống ngang vai.
“Sao dì lại đến đây?”
“Đi ngang qua thôi.”
Bà đưa tôi một túi đồ ăn sáng.
Bánh bao bẻ ra, là loại nhân tôi thích ăn nhất do bà làm: nấm hương rau cải, ít dầu, có thêm một chút bột ngũ vị hương. Sữa đậu nành vẫn còn ấm.
“Dì đi đây.” Bà xoay người.
“Dì Huệ.”
Bà dừng lại.
Không quay .
Tôi nhìn theo lưng bà.
Chiếc sườn xám xanh đã hơi rộng, đường nét xương bả vai hiện rõ, bà gầy đi rất nhiều.
“Bánh bao… cảm ơn dì.”
Bà gật .
Rồi đi.
Tôi nhìn bà xa dần.
Gió thổi vạt sườn xám khẽ bay lên một chút, rồi lại rơi xuống.
Buổi diễn ra rất thuận lợi.
Khi ra ngoài, tôi vô thức nhìn về phía cổng, nhưng không thấy ai.
Đứng một , tôi đi về phía ga tàu điện ngầm, đến khúc rẽ lại quay nhìn.
Ở phía xa, có một dáng sườn xám xanh đỏ đang đứng đó.
Thấy tôi quay lại, dáng ấy lập tức xoay người rời đi.
14
Sau buổi , tôi đi ngang qua căn nhà cũ.
ban phơi vài bộ quần áo, đung đưa trong gió.
Trong đó có một chiếc áo caro màu xanh cũ của bố.
Cửa ra.
Bà xách rau từ trong nhà ra.
Nhìn thấy tôi, bà sững người.
Chúng tôi cách nhau vài , im lặng suốt một phút.
Bà lời : “Ăn cơm chưa?”
“Ăn rồi.”
“Có muốn lên nhà ngồi một lát không?”
Tôi không trả lời.
Tôi nhìn chiếc áo ban , tay áo bị gió thổi phồng lên, giống như trong vẫn còn một người đang .
Bà nhìn theo ánh mắt tôi.
“Quần áo của bố con, dì không vứt.”
Cổ họng tôi nghẹn lại: “Lần sau nhé! Hôm nay con còn có việc.”
Tôi xoay người rời đi.
Đi được một đoạn, tôi dừng lại, lấy điện thoại ra.
“Áo , dì cất vào đi. Sắp mưa rồi.”
Bà trả lời một chữ: “Ừ.”
Tôi ngẩng , trời đã âm u.
Nhưng tôi biết, chiếc áo ấy, bà sẽ không cất.
Tối hôm đó, trời mưa.
Tôi nằm giường, lắng nghe tiếng mưa.
Những hạt mưa đập vào cửa sổ, lộp bộp tiếng.
Tôi khung trò chuyện: “Áo cất vào chưa?”
Bà không trả lời.
Rất lâu sau, điện thoại sáng lên.
Một ảnh.
Chiếc áo được treo giá phơi đồ trong nhà, cạnh là chiếc sườn xám đen của bà.
15
bảy, điểm thi đại học của trai được bố.
Vượt điểm chuẩn tuyến một 40 điểm, được nhận vào khoa nghệ thông tin của trường đại học tôi đang học.
báo trúng tuyển nghiên cứu sinh của tôi đến.
Tôi đặt hai tờ thông báo trúng tuyển cạnh nhau, chụp một ảnh, gửi bà.
Bà nhắn lại: “Bố con nhất định sẽ rất vui.”
Cuối , tôi nhận được bưu kiện Chu Huệ gửi đến.
trong có một ảnh cũ và một lá thư.
ảnh là tấm chụp chung ba người: bà, mẹ tôi, bố tôi.
Phía sau là cây đa lớn.
Ba người trẻ tuổi đứng sóng vai nhau, khóe miệng bà hơi cong lên, đôi mắt cong cong như vầng trăng non, thì ra ngày ấy bà cười như vậy.
Mặt sau ảnh là nét chữ của bố: “Huệ, Uyển, tôi.”
“ :