Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Trên mạng lan truyền đủ loại tin về anh, thảo luận nhiều nhất vẫn là ngoại hình xuất sắc, cùng với anh treo thưởng hàng chục triệu tệ để kiếm một người phụ nữ.
Ngay nghiệp của tôi cũng đang hóng hớt.
“Vị Tổng giám đốc mất tích nhiều năm của nhà họ Tạ đã trở lại rồi.
Nghe đầu tiên anh ta khi khôi phục thân phận là treo thưởng cho bằng người đàn bà xấu xa đã ngược đãi mình lúc anh ta mất trí nhớ!”
“Tôi người ảnh hơi giống Tiểu Thẩm nhỉ?”
Khuôn mặt tấm hình đó có đường nét khá mờ nhạt.
nghiệp giơ điện thoại lên nhìn tôi vẻ dò xét.
Tôi chủ động ghé sát vào, một mặt quỷ: “Giống không? Tôi cô nàng đẹp bằng tôi đâu!”
Sơ suất quá, thời đại mạng xã hội nay, chỉ cần có ảnh chụp một người không phải là khó.
Cũng may là đây Tạ Dung Cảnh từng mất điện thoại, mà phần lớn ảnh chụp đều nằm máy của tôi.
Anh ta không có ảnh rõ nét, cộng thêm gần đây tôi béo lên một chút, lại ăn mặc lôi thôi, người không thân thiết căn bản không thể nhận .
nghiệp đều cho rằng chỉ là người giống người, nên không để tâm nữa.
Tám chuyện xong, nghiệp ngồi bên cạnh đầy ẩn ý nhắc nhở tôi:
“Tiểu Thẩm, cô cũng rất ngưỡng mộ người ta tổng tài yêu chiều đúng không? Mấy ngày tới công ty sẽ có một lãnh đạo mới điều xuống, hay là cô trang điểm chút đi, để lại ấn tượng tốt cho người ta?”
Tôi nhìn anh ta đầy mỉa mai:
“Nếu anh muốn anh cứ trang điểm đi!”
Căn bản là có nghĩa vụ phải nịnh bợ ai .
Tổ trưởng Trình Minh Châu đi ngang qua, lạnh lùng lườm nghiệp một cái, rồi ném dự án tay cho anh ta.
“Lắm chuyện vậy sao, rảnh rỗi quá không có đúng không? trưa mai, thu thập xong tài liệu rồi giao cho tôi.”
nghiệp kêu oai oái một , rồi biết điều ngậm miệng lại.
Trình Minh Châu vỗ vai tôi để an ủi, tôi kích cười với anh một cái.
Dù với tư cách là hàng xóm hay là lãnh đạo, thời gian qua anh ấy đều đã giúp đỡ tôi rất nhiều.
Trình Minh Châu định thêm đó, tôi bỗng lưng có một ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào mình.
khi tôi quay đầu lại phát điều .
11
Công ty cách nhà thuê của tôi chỉ mười phút đi bộ.
Đang đi trên đường, cái giác kỳ quái bị rình rập lại xuất .
Tôi tăng tốc bước chân, bước chân phía cũng dồn dập theo.
Đến chỗ rẽ tiếp theo, tôi lấy bình xịt cay túi , cố ý dừng lại.
Không ngờ người xuất lại là người mà tôi không thể ngờ tới nhất.
Tạ Dung Cảnh bước đi vững chãi, thong dong mặt tôi.
Tôi cứ ngỡ là kẻ xấu, người vẫn không ngừng run rẩy.
“Tạ Dung Cảnh, anh theo dõi tôi?”
Nghe vậy, Tạ Dung Cảnh nhìn chăm chằm vào biểu đầy phòng bị của tôi, hơi nhíu mày.
Anh không , chỉ nhìn tôi, dường muốn kiếm trên khuôn mặt tôi một dấu vết cho tôi cũng đang nhớ anh.
[Chậc, rõ ràng là gã nghiệp bỉ ổi của nữ phụ có ý đồ xấu mà!]
[Lầu trên ơi, chính cũng theo dõi là thật mà. Anh vừa nãy ở văn phòng vợ nhìn người khác, suýt nữa không kìm mà lao thẳng tới rồi!]
[Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình , đúng chất quỷ âm u ư.ớ.t á.t rồi.]
[Hứa với tôi đi, gặp loại ngoài đời thực ơn chạy ngay lập nhé?]
Vậy là tôi cũng đâu có hiểu lầm anh ta…
Tạ Dung Cảnh cười khẩy một , giả vờ thoải mái lên :
“Sao , muốn khiển trách anh à?
đó, không phải em nên lời xin lỗi vì đã bỏ rơi anh mà không một động sao?”
Tôi há miệng, khí lập yếu hẳn đi.
“Tôi có lên mà, không phải đã để lại giấy nhắn cho anh rồi sao?”
Tạ Dung Cảnh đến mức chống nạnh đi tới đi lui mấy vòng, cuối cùng bất lực đ.ấ.m một phát vào bức tường bên cạnh tôi, bao vây tôi vòng tay anh.
“Thẩm Tích Đường, em không có trái tim sao? Mối quan hệ của chúng ta, dựa vào cái mà em kết thúc là kết thúc?”
Tôi gắt gỏng hỏi lại: “Vậy anh muốn ? Anh đã có Quý Thu Vãn rồi, tôi cũng có cuộc sống của riêng mình, chúng ta tha cho nhau không tốt sao?”
Tạ Dung Cảnh bị đ.â.m trúng tim đen, sợ tôi những lời gây tổn thương hơn, anh cúi đầu hung hăng c.ắ.n lấy môi tôi.
Tôi đau đớn hừ một , dùng sức đẩy anh .
“Tạ Dung Cảnh, anh là ch.ó à? Cứ c.ắ.n người lung tung…”
Hai chúng tôi trốn ở góc rẽ, khiến người qua đường ném cho những ánh nhìn kỳ lạ. Tạ Dung Cảnh không quan tâm, tiếp tục kể lể:
“Không c.ắ.n người anh phát điên mất! Em nhớ anh chút sao, em có biết hơn một năm qua anh đã sống không? Rời xa em, anh chưa từng có một giấc ngủ ngon, ngày anh cũng em… ngày cũng nghĩ xem rốt cuộc em đã từng yêu anh hay chưa.”
“Anh sợ em không biết tự chăm sóc mình, dù sao đây em còn biết nấu cơm, lại còn lười ! khi em sống vẫn ổn dù không có anh ở bên, anh lại vừa đặc biệt giận, vừa đặc biệt nản lòng.”
Tôi chớp chớp vành mắt đã cay xè, khó khăn lắm mới kìm nước mắt.
Anh đã sai một chuyện, thực tôi thường xuyên lén lút khóc lưng đạn mạc, lưng tất mọi người.
Tình năm năm, khó dứt bỏ hơn tôi tưởng tượng nhiều.