Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

5

Thiên hạ đệ nhất sát thủ lần thứ năm tới ta.

Trời lạnh căm, rơi lác đác, rất hợp hâm rượu, ngắm mai, cũng tuyệt vời cụng chén.

Sát thủ có khứu giác loài sói, ngửi được hương rượu, lách rừng , men theo đêm đen tìm đến.

quen thuộc, y vừa ngồi đã rót rượu, không hề khách sáo.

Ta cũng chẳng lạ, mỗi lần ta hâm rượu dưới hành lang đều chừa sẵn chén.

Khi y thu liễm sát khí, yên lặng đối ẩm, dáng vẻ tao nhã như một quý công tử.

Ngoài sân, gió triền miên, dưới hiên, người trải thảm ngồi, lò sưởi ấm , rượu đang hâm nồng.

Chớp mắt, dường như ta rời xa giang hồ, và kẻ đối diện chẳng địch nhân mà là tri âm.

Ngắm cây mai màn , hứng vẽ dâng lên, ta cầm đèn lồng, phác vài nhành hoa mai lên lớp giấy.

Sát thủ vốn ít , ta vừa im lặng, không gian càng tịch mịch.

Đến lúc buông bút ngẩng , thấy y đang chăm chú nhìn ta, không rõ nghĩ gì.

Ta hỏi: “Ngươi nhìn ta làm gì.”

Y bảo: “Một nam tử mà lại xinh tựa nữ nhân.”

Tim ta thót lại, thường là gã đàn ông nghe thế nổi đóa, nhưng ta dám, vì ta vốn đang giả trai.

Ta vờ như không nghe, cầm đèn lồng treo lên.

Y chỉ lẩm bẩm, không ép ta hồi đáp.

Thế là khi ta ngồi lại, chuyện kia coi như , chỉ có ta chột dạ, vội rót mấy chén rượu nốc liên tục trấn an.

Uống dồn dập, óc quay cuồng, ta loạng choạng đứng lên tìm thuốc giải rượu, chẳng vấp, ngã nhào sang bên.

Sát thủ không kịp né, bị ta bổ nhào vào người.

Cách nhau gang tấc, mắt chạm mắt, cả đều sững sờ.

Sát thủ nghiến răng: “Tránh ra.”

Toàn thân y căng cứng, một kẻ người, bị sát thế này nghĩa là nguy hiểm, đó là phản xạ thịt đã khắc ghi.

Y cố nén không bẻ gãy cổ ta: “Đừng kề sát thế, ta không nam sắc.”

Giọng như đang nghiến răng ken két.

Ta: …

Ta cũng chẳng , được chưa.

Ta toan lớn: “Ta cũng không…”

Sát thủ thở dài bất lực, tóm cổ áo sau gáy ta, nhấc bổng như xách thỏ con, quăng vào phòng, tiện tay hất một tấm chăn phủ lên người ta.

Một kẻ băng giá lại pha lẫn chút ấm , lòng ta khẽ gợn sóng.

Ta hé mắt nhìn theo.

Y đã trở ra hiên, một mình đối nguyệt uống rượu.

Giữa gió đêm lạnh, hình bóng y toát lên vẻ cô độc lại ta cảm thấy có chút cô đơn khó hiểu..

Một kẻ cô tịch như thế, làm người khác có thể chen vào nỗi cô độc tâm y.

Có lẽ chỉ còn cách kéo y ra khỏi đó.

6

Thiên hạ đệ nhất sát thủ lần thứ sáu đến ta, ta đang chơi cờ.

Quân đen quân trắng kịch liệt giằng co.

Bên trắng sắp nối được năm quân, bên đen đã chặn lại.

Quân đen bắt nối liền, lại bị quân trắng lại xuất như Trình Giảo Kim.

bên thế lực cân bằng, không phân cao thấp.

Ta dùng tay trái cầm cờ trắng, tay cờ đen, mê mải đấu.

Đang muốn đứng lên tìm chén , bóng người trước mặt đột ngột xuất , suýt dọa ta ngã.

Ánh mắt sát thủ nhìn ta giờ không chỉ như nhìn kẻ đần, mà còn như kẻ điên.

Ta thấy y, bèn mừng rỡ kéo tay y: “Đến đúng lúc, ngồi đấu ta một ván.”

Sát thủ cúi ngó bàn cờ, hàng mi dài in bóng loang lổ trên mí mắt, y : “Ta không biết đánh.”

Ta bất , vì Ngũ Tử Liên Châu đang thịnh hành, hoàng gia hay dân dã đều chơi.

Ta bèn kéo y ngồi : “Không , ta dạy ngươi.”

Y vẫn ngồi im, chẳng tỏ vẻ hứng thú.

Ta khẽ thở: “Ngoài người, ngươi không có thú vui khác . Cuộc sống thế chán lắm.”

Cuối , y cũng nhặt một quân cờ.

óc y rất linh hoạt, chỉ nhìn mấy cờ ta sắp xếp đã dần hiểu, sau đó học theo cách chơi ta, ta có chút không đỡ được.

Thấy sắp thua, ta vội hỏi linh tinh đánh lạc hướng: “Vì cớ gì ngươi chọn nghề sát thủ?”

Y cười khẩy: “Chọn ư, từ khi ta có ký ức đã là sát thủ, chẳng có lựa chọn.”

“Nhưng ngươi còn trèo lên ngôi vị đệ nhất, ta ngỡ ngươi yêu mới dốc lòng luyện tập.”

“Leo chậm, chết sớm.”

“Vậy nếu không làm sát thủ, ngươi mong làm gì?”

Y nhướn mày: “Mong là gì?”

Là một sát thủ, cuộc sống ngoài sinh tồn ra chính là thực nhiệm vụ.

Ăn, uống, ngủ chỉ là một trình sinh tồn.

Khái niệm “muốn” hay “mong có được” đã sớm bị mài mòn huấn luyện.

Sát thủ chỉ là một lưỡi dao kẻ nắm quyền, đâu được có tư tưởng riêng.

Nhưng ta muốn đánh thức phần người y, cho y biết nên sống như một “con người”.

Ta : “Muốn tức là , việc ngươi thấy nhẹ nhõm, không chán ghét, hoặc điều ngươi khao khát nắm giữ. Ngươi muốn gì?”

Sát thủ lặng yên, dường như đang suy nghĩ.

Ta thấy y phân tâm, toan bày kế bao vây quân cờ y, ai y hạ chốt, quân cờ cuối đã định, ta đành bại.

Ta kinh ngạc, thật không y ra tay mau lẹ đến thế.

7

Thiên hạ đệ nhất sát thủ lần thứ bảy đến ta lại ngã gục ngoài sân.

Ai cũng rõ nghề sát thủ cận kề cái chết.

Ta dửng dưng lôi y vào chữa trị, cũng không biết từ bao giờ nơi này trở thành y quán.

Sát thủ bê bết máu, vết thương nghiêm trọng nhất nằm ở sườn trái, do một nhát dao găm đâm xuyên, cắt rách da thịt.

Kẻ ra tay thật tàn độc, không biết là hạng khốn kiếp .

Sau khi băng bó vết thương ở eo, ta bắt kiểm tra khắp thân xem còn chỗ bị thương không.

Nhìn , ta thực sự chấn động.

Chưa từng thấy ai trên người chồng chất nhiều vết thương cũ đến vậy, thật đỗi kinh tâm.

Phần lớn đều do đao kiếm gây ra, chỉ riêng cánh tay trái có một chỗ bị người bẻ gãy từ thuở nhỏ, bó đại khái, khớp nối sai vị trí.

Phía dưới lưng còn một vết sẹo bị đóng dấu bằng lửa, khi ấy chẳng được xử lý kịp thời, nên dù đã lành, sẹo vẫn xấu xí dữ tợn.

Cứ nhìn vào cách từng vết thương liền da ở mức độ khác nhau, có lẽ y đã bị thương liên miên, cũ mới dồn dập suốt mười lăm mười sáu năm.

Người này như thể suốt đời không ngừng đánh nhau, không ngừng chịu thương tích.

Ta biết có những tổ chức bắt trẻ con từ bé huấn luyện, ép bọn chúng tàn sát lẫn nhau, cuối chỉ giữ lại kẻ mạnh nhất.

Cuộc đời ấy xa vời ta, ta chẳng biết y bị lựa chọn thế , cũng chẳng rõ y đã vượt bão tố ra .

Đó là một thế giới ta không chạm tới.

Ta vốn biếng nhác việc mình không ưa, song đối người ta muốn cứu, ta luôn dốc hết sức.

Ta khéo léo nắn chỉnh lại đoạn ngày xưa bó sai, xử lý kỹ lại những vết thương cũ.

Cuối rảnh rỗi , ta lấy cao bôi sẹo phía sau lưng y.

Dưới lớp dấu ấn dường như ẩn một ký , ta dùng thuốc làm sạch, lờ mờ thấy hình dáng một chữ.

Tay ta khựng lại một thoáng, xem như không có gì, dùng cao phủ đi dấu vết.

8

Sát thủ tỉnh dậy, nhìn màn lụa trên đỉnh giường, ánh mắt có chút mờ mịt.

Chắc y tưởng mình sắp đi gặp Diêm Vương, không bị ta “chen ngang” cứu sống.

Thấy y mở mắt, ta thở phào.

Tiếng thở vừa khẽ thoát ra, sát thủ đã giật mình toan bật dậy.

Mà động một cái như vậy, vết thương rách toang thì bao công sức ta uổng phí hay .

Ta vội lao tới đè y , quên mất vì tiện bề trị thương nên y còn chưa khoác áo.

Mãi đến khi mùi hương sạch sẽ, thanh khiết y phả vào mũi, ta mới nhận ra bản thân đang nguyên người vào lồng ngực y, má dán lên quai xanh.

Tình cảnh đỗi mập mờ, gần gũi đến không nên.

Ta tỏ vẻ bình thản bò dậy, ngồi lại ghế bên.

Cũng may sát thủ trông cũng sượng sùng, làm ta thấy lòng đỡ ngượng.

Sát thủ bảo: “Đại ân không lời cảm tạ hết.”

Ta đang hoảng, thuận miệng đáp: “Không cần cảm tạ, lấy thân báo đáp là được!”

Thật ra ta muốn là đưa ta một khoản hậu tạ lớn là được.

Chúng ta: …

9

Tri Thâm dùng bồ câu đưa cho ta gói bột, nhờ ta nghiên cứu xem đó là độc gì.

Ta ngửi mùi, điều chế thử, phát một gói chỉ là phấn sáp trang điểm nữ nhân, gói kia chính là loại xuân dược công hiệu cực mạnh.

Loại này bỏ vào thì không màu không mùi, pha vào trà càng khó bị cao thủ phát giác.

Ta vội chạy vào phòng thuốc điều chế thuốc giải, bình trà còn nguyên trên bàn.

Trở ra, ta thấy sát thủ ngồi bên bàn, gương mặt u ám.

Ngó , phát ấm trà cạn trơ đáy, lòng ta lập tức dấy chuông cảnh báo, quay người toan bỏ chạy.

Sát thủ nhanh hơn, vung tay, cửa lớn trước mặt đã bị chưởng phong đóng chặt.

Y lao tới xách ta, thẳng bàn trà.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn