Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4qE3OrQD6S

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tự nhiên cũng chẳng nhìn khoảnh khắc khi tôi đưa trả đồng phục, cả người Cố Thư Bạch bỗng chốc cứng đờ.
Khuôn mặt anh càng trở nên nặng nề hơn.
Thẩm Kiều Kiều sững người.
Nhưng rất nhanh, ấy vờ như khó xử mà :
“Nhận đồng phục của Thư Bạch thì có vẻ không ổn lắm đâu.”
Lúc ấy cũng giả vờ ngây thơ vô tội như .
Nhìn hai người họ đứng cạnh nhau, chút lưu luyến cuối cùng lòng tôi cũng tan biến.
Tôi bực bội nhét bộ đồng phục vào ấy rồi định gọi Tiêu Ngọc Sinh ngoài.
Nhưng lại Cố Thư Bạch gọi lại.
“Lý Thư Thư.”
“…Làm ?”
Tôi quay đầu, liền anh cầm nửa chai sữa dâu còn lại trên bàn tôi. Anh lắc lắc chai sữa mà lòng tôi cũng theo mà dao động.
“Cậu không cần đồng phục của tôi.”
Đôi sâu thẳm của anh dường như đang đè nén xúc .
Cố Thư Bạch nhìn tôi, chậm rãi hỏi:
“Ngay cả sữa dâu, cậu cũng đưa cho người khác uống rồi sao?”
Sữa dâu dĩ nhiên tôi sẽ uống. Tôi có thể tự mua mà.
Nhưng khi ánh của Thẩm Kiều Kiều, tôi lập tức lắc đầu, vội vã đáp:
“Mình không uống sữa dâu. Trước đây là quà ơn vì cậu dạy kèm mình thôi, sau này không cần .”
Tôi không muốn dính dáng đến hai người họ. Càng không muốn cuốn vào bất cứ rắc rối liên quan đến họ .
Tôi siết chặt chai sữa dâu đến mức các khớp ngón cũng trở nên trắng bệch.
Cố Thư Bạch sững người nhìn tôi.
Ánh thoáng chút vẻ hoang mang.
“…Rõ ràng trước đây không như .”
Giọng của anh như ẩn chứa một chút uất ức khó nhận được.
6
Tôi không ý đến khác lạ của Cố Thư Bạch. Cũng không còn một lòng một dạ hướng về anh .
Ban đầu có chút không quen. Nhưng cũng may sắp thi đại học rồi, Cố Thư Bạch cũng bận rộn hơn hẳn, cả ngày chẳng bóng dáng đâu.
Tôi dần dần ứng với thay đổi này.
Lúc đầu, Tiêu Ngọc Sinh còn luôn thấp thỏm lo lắng và sợ tôi buồn lòng.
Mãi đến khi tôi thi xong kỳ thi tuyển thẳng, cậu ấy mới cười tít hỏi:
“Thật không à?” “Tôi từng lừa cậu bao giờ chưa?”
Tôi lười biếng lườm cậu ấy một cái.
“Cái này thì khó lắm.”
Tiêu Ngọc Sinh bắt đầu tỉ mỉ kể lại thành tích huy hoàng của tôi:
“Không ngày cũng chạy đến thư viện chiếm cho một người, còn vì sợ phát hiện mà cứ đợi người ngồi xuống rồi mới giả vờ tới.”
đến đoạn sau, cậu ấy đổi giọng thành kiểu tố cáo tội trạng.
Tôi chặn họng không thể phản bác.
Chuyện này tôi đúng là không chối cãi được.
Khi có thể ngồi cạnh anh, sáng tôi cũng dậy thật sớm giành .
Thậm chí còn mang đồ ăn sáng cho lao công thư viện suốt mấy ngày liền đổi lấy hai ngồi cố định.
Thư viện cấm giữ nên mỗi tôi đến đều chật kín người, gần như không còn chen vào.
Không còn cách khác, thế là tôi đành nghĩ một “kế sách”.
Khi Cố Thư Bạch đến thì tôi lặng lẽ dời sách của mình lại một trống, rồi giả vờ như không quan tâm đến.
Đợi đến khi anh hỏi thì tôi nhẹ nhàng gật đầu, cho phép anh ngồi xuống, lòng thì âm thầm vui sướng.
Dù Cố Thư Bạch học nhảy nhưng thành tích văn hóa của anh cũng cực kỳ xuất sắc.
Có lúc tôi đã từng nghĩ rằng nếu mình vừa học nhảy vừa học tập, liệu có thể xuất sắc như anh không?
Câu trả lời là không.
Tôi không kiểu người có thể làm tốt hai việc cùng một lúc.
Có tôi lén xem Cố Thư Bạch nhảy.
Anh như tỏa sáng trên sân khấu, đầy cao quý và thanh tao tựa như một hoàng tử quý tộc.
Khi anh kết thúc điệu nhảy theo nhịp điệu, tôi không kìm được mà vỗ .
Và khoảnh khắc anh quay đầu lại, nụ cười rạng rỡ ấy khiến tôi chói đến mức ngẩn ngơ.
Tôi chưa từng có nụ cười đẹp đến .
Anh nhìn tôi rồi khẽ gật đầu, đôi môi hơi mấp máy.
Tôi nhìn rõ ràng,
Anh : “ ơn!”
Khoảnh khắc ấy, trái tim tôi bỗng nhiên rung động.
Có lẽ… chính là khoảnh khắc khởi đầu của mối tình thầm lặng này.
Tôi thu lại ánh thoáng vẻ ảm đạm , rất nhanh đã điều chỉnh lại tâm trạng.
“ này là thật!”
“Tôi thực không Cố Thư Bạch !”
Tôi chắc nịch, kiên quyết.
Hoàn toàn không nhận , từ một góc khuất phía sau có một cơn gió nhẹ lướt qua.
Tiêu Ngọc Sinh nhướng mày khiêu khích, khóe môi nhếch lên đầy thú vị.
7
Tiêu Ngọc Sinh không ngờ rằng khi tôi quay lại thì tôi đã không còn Cố Thư Bạch .
Cậu ấy luôn đối xử với tôi như anh em, mặc dù là tự nhận như nhưng khi tôi không còn “treo cổ” trên cái cây thì rõ ràng cậu ấy vui mừng lắm, vì như cậu ấy mới có cơ hội, đúng không?
Dù sao thì tôi và cậu ấy cũng quen nhau ba năm rồi.
Cậu ấy lúc cũng có vẻ lông bông, mang đến cho người giác không đáng tin cậy.
Nhưng có tôi mới , khi ở bên cậu ấy, tôi lại có một giác yên ổn khó tả.
……
“Trả lại cho tôi cuốn ghi chép!”
Cố Thư Bạch lạnh lùng với Tiêu Ngọc Sinh.
Tiêu Ngọc Sinh nhìn ánh lạnh lẽo của Cố Thư Bạch.
“Cậu làm !” Cậu ấy không nhịn được mà chửi một câu.
“Thư Thư của tôi, đồ của ấy không cho đụng cũng không cho lấy.” Còn nhớ trước là cậu ấy lén uống cốc sữa dâu của Thư Thư.
Nửa đêm Cố Thư Bạch lên ký túc xá tìm cậu ấy, bắt cậu ấy móc tiền mua lại một chai sữa dâu cho Thư Thư.
Tên điên này chính là không muốn có thứ của Thư Thư.
Cố Thư Bạch không .
Anh ngẩng đầu, yên lặng nhìn Tiêu Ngọc Sinh.
…… * này dưới góc nhìn của Tiêu Ngọc Sinh. *
Tôi không chịu nổi, cuối cùng đành mắng mỏ rồi đưa cho anh 20 đồng.
“ , mua cho đủ nhưng sau tôi sẽ vẫn trộm đấy!” Cố Thư Bạch nhìn số tiền , siết chặt lại.
Ngày hôm sau tôi anh mua rất nhiều sữa dâu về ký túc xá.
Quả thật, anh đã chuẩn sẵn rất nhiều dành cho Thư Thư.
Tiêu Ngọc Sinh khẽ mím môi, nhìn mà thầm nghĩ xem mình thực có một nhiệm vụ nặng nề rồi.
Nhưng thật đây không đầu.
Không từ khi , đồ của Lý Thư Thư có anh được động vào, còn khác thì không.
Không là vì chiếm hữu hay vì anh thực tranh giành .