Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 8

 Nhưng tôi nhận ra Cố Thư Bạch đang run rẩy.

 Một sự run rẩy không nào khống chế được.  Anh không dám nhìn mắt tôi.

Tôi suy nghĩ một rồi chủ động vươn tay nắm lấy tay của anh:

 “Là thế này sao?”

“…Không, phải thân mật hơn nữa.”

nếu em không thích, anh sẽ ép em sao?”

“Sẽ không đâu!”

 Anh đột ngẩng lên, từng chữ từng câu nói ra cực kỳ nghiêm túc:

 “Anh tuyệt đối sẽ không bao giờ ép Thư Thư làm em không thích.”

“Thế thì tại sao em phải ghét anh chứ?”  Tôi nghiêng nhìn anh.

Niềm vui sướng hiện rõ lên mặt anh, hai má cũng dần chuyển sang đỏ hồng.

Anh hoảng hốt, lúng túng hỏi tôi:

 “ Thư Thư, chúng ta… chính thức bên nhau rồi đúng không?”

Nhìn dáng vẻ chú chó con đang xấu hổ trước mặt, tôi kéo nhẹ cổ áo anh xuống, đặt lên đó một nụ nhẹ:

 “Chụt~”

 “Đây chính là câu trả lời của em.”

Cố Thư Bạch giữ nguyên tư thế tôi vừa anh, hoàn toàn cứng đờ tại chỗ.

Anh lắp bắp nói: “Thư Thư, em… Em vừa anh đấy.”

Nói xong, anh vui vẻ như một đứa trẻ được cho quà, ôm chặt lấy tôi, nhấc bổng tôi lên rồi xoay tròn.

“Thư Thư, anh vui quá đi mất, cuối cùng em cũng trở thành gái của anh rồi!”

Tôi vội vàng ngắt lời anh: “Mau thả em xuống, thả em xuống ngay.”

Anh định nói đó nữa nhưng tôi lập tức bịt miệng anh lại: “Đừng lên tiếng nữa, đây là thư viện đấy, không được nói to.”

Cố Thư Bạch ngay lập tức ngoan ngoãn im lặng, hiền lành nắm tay tôi, bước ra khỏi thư viện.

15

Trên đường đi đến nhà ăn, anh dính chặt tôi như hình với bóng.  Mắt Cố Thư Bạch long lanh sáng rực, cứ nhìn tôi mãi không dứt.

“Anh cứ nhìn chằm chằm em làm ?”

“Anh thích nhìn em, vì em đẹp.”

Tôi vội vàng đưa tay che miệng anh lại: “Thôi ngay, không biết ngượng là à?”

Cố Thư Bạch kéo tay tôi xuống, nói một nghiêm túc:

 “Anh khen gái mình cũng không được sao?”

Tôi chợt nhớ ra một :

 “Em nghe nói anh không thi đại học nữa à? Rốt cuộc là ?”

Cố Thư Bạch như vừa sực nhớ ra điều , liền vỗ nhẹ lên trán:

 “Xin lỗi Thư Thư, anh quên nói với em mất rồi. Anh đã xét tuyển thẳng, cùng với em đấy.”

Tôi không ngờ Cố Thư Bạch lại chọn xét tuyển thẳng.

“Không phải… Ý em là,” tôi hơi do dự, “Cố Thư Bạch, rõ ràng anh có thể thi tốt hơn nhiều, tại sao lại chọn như thế này?”

“Hả?” Anh ngơ ngác một rồi lập tức hiểu ra, vội vàng giải thích:  “Anh vốn dĩ chỉ muốn học cùng với em, nhưng sợ điểm thi văn hóa không đủ nên mới ra ngoài ôn luyện thêm.”

“Ai ngờ lại đậu rồi chứ.”

“Kết quả vừa , đã thấy em với Tiêu Ngọc thân thiết như thế. Nếu anh không kịp thì chẳng phải là mất chì lẫn chài rồi sao!”

Nói rồi, anh chăm chú nhìn mắt tôi, giọng điệu đầy nghiêm túc:

 “Thư Thư, em phải đối xử thật tốt với anh đấy, anh đã giao hết tất cho em rồi.”

này đến lượt tôi ngẩn ngơ nhìn anh.

Tôi không kiềm lòng được chủ động nhẹ lên má Cố Thư Bạch, sau đó nghịch ngợm cười bảo:

thì anh phải cẩn thận một đấy, nếu dám làm em giận thì em sẽ không cần anh nữa đâu!”

Ánh mắt Cố Thư Bạch hơi dao động, tựa như một tia sáng đột lóe lên giữa bóng tối sâu thẳm.

“Thư Thư, anh đã thầm để ý em lâu rồi, chỉ là em không nhận ra thôi.”

Anh cứ gọi mãi, từng tiếng “Thư Thư”, rồi hai dần bước phía nhà ăn của .

Ngoại truyện: Lời tự thuật của Cố Thư Bạch

Tôi là Cố Thư Bạch, một nam chuyên ngành múa. ngoài thường nói: “Con trai lại đi học múa?”, kiểu nói này thật khiến ta bực mình . Trong mắt mọi , tôi có vẻ sáng sủa, rạng rỡ, nhưng đằng sau ánh mắt ấy ẩn chứa một coi thường. Đây cũng là lý do khiến tôi lịch sự nhưng lạnh lùng xa với mọi xung quanh.

Tôi có thói quen mỗi ngày đều đến phòng tập múa luyện tập. Mỗi kết thúc buổi tập, tôi để ý thấy một cô gái nhỏ hay len lén nhìn mình từ xa. Cô gái ấy làn da trắng trẻo, ngoại hình vô cùng đáng yêu, ánh mắt cô ấy tràn ngập sự ngưỡng mộ. Muốn không chú ý cũng thật khó.

Sau này trong buổi lễ kỷ niệm của , tôi mới biết cô ấy tên là Lý Thư Thư, là học ưu tú đại diện cho lên phát biểu. Thành tích cô ấy xuất sắc, được các thầy cô vô cùng kỳ vọng. Cứ thế, dần dần tôi cũng bị cô ấy thu hút nào chẳng hay.

sau nữa, cùng phòng nói cho tôi biết cô ấy thích uống sữa dâu, tôi bèn thường xuyên chạy siêu thị. Mỗi đứng trước quầy sữa dâu, tôi nhìn thấy dáng vẻ cô ấy nghiêm túc lựa chọn, thật dễ thương làm sao. Thế rồi không hiểu từ nào, tôi cũng bắt thích uống sữa dâu.

Tôi liên tục tìm hội cờ gặp cô ấy nhưng chúng tôi chưa từng nói với nhau một câu nào. Tôi muốn được làm quen với cô ấy nên lấy cớ nhờ cô ấy giúp mình học phụ đạo.

Sau đó, cùng phòng lại nói cô ấy thích tôi, còn bảo tôi thử dò xét một . Tôi không hiểu đó mình nghĩ nhưng lại đồng ý làm theo. Nhưng từ khi tôi giả vờ thân mật với Kiều Kiều thì cô ấy bắt lạnh lùng, xa tôi. Thậm chí ngay thái độ khách sáo trước đây phụ đạo cũng chẳng còn nữa. Tôi biết mình đã làm hỏng rồi. Tôi thật sự hối hận, không nên nghe theo mấy ý tưởng vớ vẩn kia, đẩy cô ấy ngày càng xa khỏi tôi.

May mắn thay, cờ tôi nghe được cuộc nói giữa cô ấy và Tiêu Ngọc . Tôi biết cô ấy thật ra thích tôi, dù cho cô ấy nói là đã không còn thích nữa. Nhưng chỉ cần cô ấy từng thích tôi thì tôi tin chắc mình còn hội.

Tôi ép Kiều Kiều giúp tôi nghĩ , cô ta không đồng ý, tôi liền uy hiếp sẽ đi kể riêng của cô ta cho giáo viên chủ nhiệm. Kiều Kiều nói muốn có được trái tim của Thư Thư thì phải biết tranh giành quyết liệt. Tôi đương biết tên đen đúa Tiêu Ngọc kia cũng đang có ý đồ với cô ấy vì tôi đã đi tìm mẹ nuôi. Tôi nói với mẹ nuôi rằng chỉ cần để Thư Thư tiếp tục giúp tôi học phụ đạo thì tôi sẽ đồng ý tham gia kỳ thi tuyển thẳng đại học. Quả là Thư Thư đã đến thật.

Ngày cô ấy , tôi cố ý gội thật sạch sẽ, mặc chiếc áo hoodie màu vàng kem, còn gọi cô ấy là chị. Chắc Thư Thư không biết đâu, mỗi tôi gọi “chị”, mặt cô ấy lại đỏ lên hệt như quả cà chua nhỏ. Khoảnh khắc ấy tôi biết rõ, tôi còn hội.

Nhưng tôi sắp phải tham gia kỳ thi rồi. Xung quanh cô ấy cứ có một tên da ngăm cứ lượn lượn lui, tôi đương không thể lơ là cảnh giác. Tôi quyết định phải tỏ trước khi đi. Trong một trực nhật, tôi cố để rơi cuốn sổ ghi chép cướp được từ Tiêu Ngọc , để cô ấy nhìn thấy rồi nhân hội ấy bày tỏ cảm. Nhưng cô ấy lại quay bỏ chạy, tôi cứ tưởng mình thất bại rồi.

ấy, tôi vô thấy Kiều Kiều mặt mày hớn hở thì chợt nhớ ra tôi chưa giải thích rõ với Thư Thư mối quan hệ giữa mình và Kiều Kiều.

Tôi lập tức nhờ Kiều Kiều đi nói rõ ràng với cô ấy, bảo cô ấy hẹn Thư

Thư giúp tôi. Nếu Thư Thư đồng ý gặp thì chứng tỏ trong lòng có tôi. Còn nếu cô ấy không đến, tôi cũng sẽ không bỏ cuộc, tôi sẽ tiếp tục theo đuổi cô ấy. Dù sao đại học cũng còn bốn năm nữa.

Thật may mắn là Thư Thư đã . Cô ấy tôi và cuối cùng chúng tôi đã thật sự bên nhau.

Cố Thư Bạch thích Lý Thư Thư.

 Họ sẽ mãi mãi bên nhau.

 Thư Thư sẽ vĩnh viễn thuộc riêng mình Cố Thư Bạch. 

(Toàn văn hoàn) – Một follow, một like, một bình luận, một đánh giá là niềm động lực to lớn đối với team. Cảm ơn các nhiều vì đã đồng hành!

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn