Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ty Ty xưa nay đã quen, cảm được tia nhìn bất thiện , giọng nói phảng phất bối rối: “Chuyện chung thân đại sự ?”
Ta khẽ: “Ta muốn gả ra ngoài khỏi chướng ngươi.”
Nếu ta là người ngoài, có lẽ cũng thấy hành động của ta lúc này thật nực , hôn sự chẳng do phụ mẫu sắp đặt, đâu ai hời hợt như ta.
Song, ta đã xuyên về, ta biết rõ tương lai ra sao.
Bề ngoài, Ty Ty sẽ lấy kẻ ăn chơi phóng đãng như Châu , về sau hắn quay về chính đạo còn nhờ mà có được cáo mệnh.
Nơi hậu trạch, đấu sống đấu chết khiến đôi lần suýt bỏ mạng, cuối cùng vẫn là kẻ chiến thắng.
Còn ta, kiếp trước phụ mẫu gả cho một công tử nhà cao cửa rộng, nhìn thì sang quý nhưng hôn nhân như địa ngục.
Kẻ chỉ biết chè chén be bét, say là chửi , đánh đập ta.
Sau lại vướng cờ bạc, bán sạch gia sản, thậm chí đem ta đi cầm cố trả nợ.
Kết cục của một nữ phụ luôn thê lương như vậy.
Nhưng nay trời cao cho ta cơ hội làm lại, dù có đụng đầu chảy máu, ta cũng nhất định không đi vào vết xe đổ.
Ta không muốn làm công cụ kết giao quyền quý nữa.
Dù có liều nhảy vào hố lửa thì cũng là ta cam tâm.
Ánh Ty Ty thêm phần phức tạp, ngọc bội bên hông va nhau leng keng, lại ho : “Việc này không thích đáng, muội chớ dại dột, a di sắp về rồi, chớ đem chuyện này ra trước mặt người.”
Ta không trả , chỉ mỉm .
Còn nha hoàn của chẳng thấy đâu.
Chắc là đi báo tin cho phụ mẫu ta rồi.
Chẳng lạ vì trước không thiếu những chuyện như .
Những kẻ xem náo nhiệt đều đã Châu xua đi, chỉ còn người chúng ta.
Ta nhìn về phía Hứa Hoài Thanh, giọng bảo hắn: “Chút nữa phụ mẫu ta về, nếu ngươi muốn đi thì đi ngay bây .”
Chắc chắn họ sẽ không đồng ý.
Trách hay nhục mạ là điều khó tránh.
Đối mặt với người từng đến thăm ta lúc lâm chung, cho dù ta danh xấu xa cũng không muốn làm khó hắn thêm.
Nhưng phản ứng của Hứa Hoài Thanh lại ngoài dự liệu của ta, đôi trẻo của hắn thoáng qua chút buồn bã khó nhận ra: “ nương tử vừa dùng danh của giải vây cho Hứa mỗ, lỗi vốn ở ta, lần này ta vẫn nên ở lại giải thích rõ với song thân của .”
Thì ra hắn vẫn nghĩ ta đùa cợt chuyện muốn gả.
Nghĩ vậy, ta khoanh chống hông: “Danh xấu xa của ta có phải giải thích.
Còn ngươi, đã nhận cưới ta lại toan ra vẻ kẻ hại, nói ta đổi ý nửa chừng, phải chăng ngươi vốn có dụng tâm khác mà cố tình nhục ta!”
“Tuyệt không có!”
Hứa Hoài Thanh lập tức phân bua, thân hình gầy guộc song đứng thẳng tắp: “ nương tử vốn có ơn với ta, ta dám có ý nhục.”
Ta xòe : “Được thôi, vậy ngươi ở lại nhận lỗi trước phụ mẫu ta đi.”
Vì muốn đỡ đòn của ta, đến chuyện ơn nghĩa hắn cũng bịa ra được.
Ta, Tiễn Xuân, từ 6 tuổi đã đánh bọn trẻ con hay trêu chọc ta khóc gọi phụ mẫu, danh ‘độc ác’ lan rộng từ đó, đám lớn hơn ta vài tuổi cũng né ta từ xa.
Đến 12 tuổi, ta được đón về bên phụ mẫu, lên Thượng Kinh, tại Yến hội mùa xuân, ta đánh tiểu thư âm thầm bài xích đến rơi trâm cài, từ đó chẳng còn ai dám qua lại với ta.
Sau nữa, ta không biết xấu hổ đuổi theo Châu nên Thượng Kinh nhạo.
Ta vốn chẳng phải người tốt.
5
Hứa Hoài Thanh thoáng ngây người, không tường tận được hành vi của ta song vẫn một mực ưng thuận.
“Hứa mỗ xin nhận.”
Ánh dương rọi xuống bộ áo vải thô bạc màu của hắn, tấm thân gầy guộc lại đang che nắng nóng cho ta.
Châu đứng bên, tiểu đồng hầu phe phẩy quạt, thoạt nhìn liền biết là kẻ ăn chơi trác táng.
Hắn mọi khi đều vội vàng quan tâm sắc mặt Ty Ty, hôm nay lại chỉ chăm chăm chú mục vào ta, đợi chờ lúc ta rơi vào trò .
“ Tiễn Xuân, hôm không gặp, tánh khí ngươi còn tăng thêm không ít.
Bởi ta không tới mà ngươi liền muốn gả cho hạng người này, chờ phụ mẫu ngươi quay về xem họ xử trí ngươi .”
Ta chỉ lườm hắn.
Hắn chẳng lòng, vẫn nghĩ ta sẽ như xưa, dày mặt dày mày mà lấy lòng hắn, nay chỉ tạm hờn dỗi mà thôi.
Nhưng sau kiếp trước trải qua bao chuyện, lúc ta trở lại đã suýt chẳng nhớ tên hắn.
Chưa qua một nén nhang, xe ngựa chầm chậm dừng trước cổng.
Đích thị đúng lúc phụ mẫu ta về.
Chẳng phải về vì chuyện của ta nhưng vừa xuống xe, họ đã lập tức đóng cửa rồi ta làm mất thể diện gia.
Hứa Hoài Thanh định mở miệng phân bua liền ta giơ ngăn.
mà vẫn không ngăn kịp.
“Hôm nay mọi tội lỗi đều do ta, nương tử bất quá chỉ giúp ta giải vây.”
Hắn vẫn cứng cỏi đến vậy.
Phụ thân ta sa sầm nét mặt nhưng lạ một điều không giận với hắn: “Nó là hạng người ta còn không biết chắc ư.
Thôi, hôm nay xem như trò đùa, ngươi từ nay chớ xuất hiện trước mặt nó nữa.”
Hứa Hoài Thanh cũng ngạc nhiên với thái độ : “Tại sao?”
Mẫu thân ta lúc này mới nói rõ: “Tiễn Xuân, chúng ta đã tìm được cho con một hôn sự tốt, từ hôm nay hãy thu liễm tính khí, chuyện lầm lỡ trước phụ mẫu không truy cứu.”
lòng ta âm thầm bật .
mỏ thoắt đổi sang ý tứ gả ta đi, rốt cuộc chỉ vì tìm cho ta một ‘chốn mới’.
Tính xem đời trước cũng đúng lúc này, họ bảo có nhà môn đăng hộ đối muốn lấy ta, là phúc ta tu mười đời không hết.
Nhưng khi ta bước vào cửa mới biết kẻ vung tiền vô độ chốn lầu xanh, còn mắc bệnh kín từ nhiều năm trước, xấu đồn đại khắp nơi, chẳng nhà đàng hoàng chịu gả con.
ép ta về đó, vừa đỡ gánh đứa nữ nhi tai , vừa kết giao quyền quý.
Tính toán khéo vô cùng.
Ánh mẫu thân ta lướt đến Hứa Hoài Thanh, tỏ vẻ chán chường: “Còn ngươi là ai?”
Ty Ty phe phẩy quạt tròn, ra chiều lo lắng cho ta: “Ty Ty từng sai người bẩm với a di về việc của hắn, Tiễn Xuân nông , mong muội có thể nghĩ thông suốt.”
Ta ngẩng đầu, khóe môi khẽ nhếch: “Các người tính gả ta cho Tứ lang nhà họ ở Tây thành phải không?”
Mẫu thân ta kinh ngạc: “Sao con biết?”
Phụ thân ta khoát : “Biết thì tốt, mau yên phận chờ ngày xuất giá.”
“Không thể.”
Câu này chẳng phải do ta mà chính từ miệng Hứa Hoài Thanh phát ra.
Xưa nay hắn luôn giữ lễ, hôm nay hết lần này đến lần khác thất thố, vẻ tuấn tú điểm nét âu lo: “Cái gã Tứ thật không phải lương phối, hắn…”
Phần còn lại, với năm đọc sách thánh hiền, hắn không tiện nói hết thành .
Đến Châu thường bày trò hại ta cũng phải xen vào: “Đúng đó, cái gã Tứ…”
Hắn chưa kịp dứt câu đã cau mày.
Ta chợt sực nhớ, Tứ là khách quen nơi thanh lâu mà Châu cũng từng tụ bạ với lũ đó.
Châu biết rõ Tứ là hạng hơn ai hết.
Sắc mặt phụ thân ta đanh lại, lập tức lệnh đuổi khách: “Chuyện nhà, người ngoài bớt xen vào.”
Phàm người ngoài ai cũng biết Tứ hư hỏng, chỉ cần điều tra sơ cũng minh bạch.
Ta siết chặt , lòng dâng trào điều vốn ấm ức từ kiếp trước, nay rốt cuộc có cơ hội nói.
Ta mím môi, ngẩng đầu, nghẹn ngào thốt:
“Mọi người ngoài đều biết Tứ đốn mạt, lẽ phụ mẫu không hay.
Ta là con ruột của hai người, mà không cần dò nhân phẩm kẻ chỉ lo bám víu quyền quý.
Phụ mẫu… rốt cuộc có phải phụ mẫu sinh ra ta?”
Phụ thân ta tức tối đến bừng bừng, giơ giáng một bạt tai: “Thứ nghiệt chướng!”
Ta định né nhưng Hứa Hoài Thanh đã chặn trước mặt.
Phụ thân ta trận lôi đình, chỉ vào hắn : “ ngươi lại dám hỗn xược với phụ mẫu như , chẳng phải do hạng bất hảo này dạy hư.
Từ nhỏ ta không nghiêm trị ngươi, hôm nay phải ngươi khắc cốt ghi tâm!”
Câu cuối , quả thật không sai.
Từ lúc có trí nhớ, ta đã ném ra điền trang nơi thôn dã vì phụ mẫu bận rộn chạy chọt đường quan, chẳng hơi sức quản ta.
Cho nên, khi lũ trẻ con ta là con hoang không cha phụ mẫu, ta chỉ biết tự xử theo cách của .
Không ai dạy ta rằng không được động thủ, cũng chẳng ai che chở cho ta.
mà ta chưa từng oán giận, chỉ mong họ sớm đón ta về ta được giống người bình thường, có phụ mẫu yêu thương.
Về sau, nguyện vọng đã thành nên họ mới nhớ ra đứa con gửi ở quê, đón ta lên Thượng Kinh.
Song, vẫn chẳng ai bận tâm đến ta.
Hằng ngày ta gây họa, họ chỉ quở dăm ba câu rồi giao cho nhân xử .
Kẻ dưới đâu dám nặng hay tự ý dạy dỗ, lâu dần ta trở thành loại người vô pháp vô thiên.
Đến lúc ta phân biệt được phải trái, tính khí đã thành nếp, chẳng còn sửa được.
Ta hít sâu một hơi, gạt khỏi dòng ký ức
“Ta không gả.”
Đoạn xoay người, nhìn sang Hứa Hoài Thanh: “Ta muốn gả cho hắn.”
6
Không ngoài dự liệu, phụ thân ta trận lôi đình.
Ông sai gia nhân nhốt ta vào phòng, canh chừng nghiêm ngặt.
Nhưng điều cản ta, xưa nay ta vẫn ngang tàng, chỉ chờ lúc Đào Âm đem cơm tối liền lẻn ra ngoài một chuyến.
Gặp lại ta giữa đêm, Hứa Hoài Thanh giật nảy .